Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2701 lượt.
ảo Nghiêm Quan đến khu mỏ đón nó về." Lần trước bà bị ốm, chẳng có tâm trạng đâu mà suy nghĩ chuyện khác, lần này anh đúng là rất chu đáo. Quả như bà anh từng nói, Khánh Đệ là người rất tình cảm, anh không tin tất cả mọi thứ ở Vấn Sơn không có thứ gì khiến cô lưu luyến.
Hai chữ "Cảm ơn" như chìm xuống đáy mắt cô. Khánh Đệ cúi đầu cười, bắt đầu đi kiểu chữ Bát ngoài ban công. Trò này ngày trước chơi mãi rồi, Phúc Đầu đột nhiên hào hứng, uốn éo cạnh bước chân kiểu chữ Bát của cô thành hình chữ S, sau đó đứng thẳng người lên, hướng về phía cô đòi phần thưởng. Bà cụ cười nghiêng ngả, mẹ Khương Thượng Nghiêu lắc đầu, nói: "Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò trẻ con đó?".
"Cháu chỉ muốn thử xem Phúc Đầu còn nhớ hay không thôi ạ." Khánh Đệ ra sức xoa đầu Phúc Đầu. Ngẩng lên bắt gặp ánh mắt thâm trầm đang nhìn mình, bất giác tai cô nóng bừng, vội vàng cầm chiếc chổi trong tay mẹ Khương Thượng Nghiêu, "Cô, để cháu".
Bữa tối làm bánh chẻo nhân rau chân vịt, ăn xong mẹ Khương Thượng Nghiêu lờ đi như không nhìn thấy cánh tay cơ bắp của con trai lộ ra ngoài chiếc áo sơ mi cộc tay, vẻ mặt chê bai, nói: “Mau đưa Khánh Đệ đi dạo đi, con xem con còn không chịu luyện tập, sắp có bụng bia rồi đấy".
Khương Thượng Nghiêu cũng phối hợp rất ăn ý, nhìn về phía Khánh Đệ, Khánh Đệ lại thật thà như đếm, gật đầu ngay.
Cửa vừa đóng, sắc mặt cô liền thay đổi, vờ tỏ ra lo lắng, hỏi: "Khương tổng, có cần khoác thêm chiếc áo ngoài để che bụng bia đi không? Vờ béo ảnh hưởng tới mỹ quan thành phố".
Khương Thượng Nghiêu không ngờ bây giờ Khánh Đệ lại láu cá như vậy, nụ cười thấp thoáng trên môi cô, tâm trạng vui vẻ khiến anh rất muốn dùng một nụ hôn thật sâu để trừng phạt giọng điệu khiêu khích đó. Càng kìm chế, cơ mặt anh càng cứng đờ, "Thực ra anh có vờ hay không, có người biết".
Kiểu nói đùa như vậy, từ trước đến nay phụ nữ vẫn không lại được. Đúng lúc ấy cửa thang máy mở ra, Khánh Đệ nhanh chân bước vào trong, che giấu vẻ ngượng ngùng trên mặt. Nhìn đèn thang máy chuyển từng tầng một đang yên lặng bỗng cô lên tiếng: "Có mấy người biết?".
Khương Thượng Nghiêu sững lại, ngay lập tức hiểu ý cô, vô cùng ngượng ngùng đáp: "Một người. Chỉ một người thôi".
Khánh Đệ nghe xong liếc xéo anh một cái, miệng hé mở như muốn cười, nhưng lại vội vàng mím chặt.
Xuống dưới lầu, anh theo thói quen đưa tay về phía sau, muốn nắm tay người yêu, nhưng cô đã nhanh hơn một bước đút hai tay vào túi áo khoác. Trong buổi tối mùa đông họ gặp nhau đầu tiên sau hai năm xa cách, cô cũng như vậy, không biết vô tình hay cố ý từ chối anh.
Khánh Đệ dừng bước, ánh mắt như muốn hỏi sắc mặt kém vui của anh vì đâu mà có. Khương Thượng Nghiêu nhìn cô, rồi giơ tay về phía cô.
Bàn tay to dày quen thuộc, đường chỉ tay sâu như dao khắc, Khánh Đệ nhìn lòng bàn tay anh, trong đầu bỗng hiện lên những hình ảnh của quá khứ. Chiếc lá phong đỏ giờ vẫn đang được kẹp trong cuốn Cơ sở sáng tác kịch bản mà cô yêu thích, nó vẫn luôn theo cô từ làng Vọng Nam đến thành phố Tứ cửu.
"Em tưởng gì? Tưởng anh sẽ nới lỏng để thắt chặt, hay như Hắc Tử nói, cái cột vững như thế không ôm thật đáng tiếc?". Anh tức giận hằm hằm trừng mắt nhìn Khánh Đệ. Thấy cô cười dịu dàng, anh mới thả lỏng, cười theo, "Có ông ấy thì những ngày sau này của anh chẳng qua cũng chỉ tươi sáng hơn một chút, công việc thuận lợi hơn một chút. Không có ông ấy, anh vẫn như trước đây, có sự nghiệp của riêng mình, có điều muốn phát triển thì mất sức nhiều hơn thôi. Vì một người không quan trọng, hy sinh sự vất vả và kiêu ngạo ba mươi năm qua của mẹ, giống như em đã nói, thả mồi bắt bóng, thật không đáng".
Thấy anh trịnh trọng và quyết liệt như thế, Khánh Đệ cười rạng rỡ.
"Không nói mấy chuyện này nữa. Hôm qua anh đã bàn với mẹ rồi, căn hộ nhỏ tầng dưới sắp hết hạn cho thuê, ý mẹ anh là không tham chút tiền cho thuê nhỏ nhoi đó nữa, đợi người thuê nhà chuyển đi, bảo Ái Đệ chuyển về đây ở."
Đây cũng là việc mà Khánh Đệ đang suy nghĩ, Ái Đệ nếu thật sự ly hôn, ít nhất cũng mất vài tháng mới có kết quả. Mặc dù phòng ở khách sạn cô và Ái Đệ ở bây giờ là phòng thuê lâu dài của Khương Thượng Nghiêu, nhưng cũng chẳng phải cách hay, cô cũng không thể ở lại Vấn Sơn mãi.
"Việc này em sẽ bàn với Ái Đệ, tiền thuê nhà không thể không trả, nhưng giờ tình hình kinh tế của nó không ổn, có thể chỉ trả được thấp hơn. Ngoài ra, anh Hắc Tử rốt cuộc đang nghĩ gì? Hai anh em anh đang tính toán điều gì? Anh ấy không sợ bảo vệ em gái em như thế, người ta sẽ nói ra nói vào hay sao? Hơn nữa, anh cũng biết em không tán thành. Ái Đệ đã vấp ngã một lần, phải cho nó chút thời gian để nhìn rõ con đường phía trước."
Nghe vậy, Khương Thượng Nghiêu dừng bước, khó che giấu vẻ ngượng ngùng trên mặt.
Khánh Đệ liếc nhìn anh, chậm rãi nói: "Anh gọi một cú điện thoại đã mời được luật sư Nghiêm đến, sau đó không hỏi han gì nữa, chẳng phải muốn tạo cơ hội cho anh Hắc Tử sao, để anh ấy đóng vai trò anh hùng cứu mỹ nhân với Ái Đệ?".
"Khánh Đệ, nếu em k