pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2696 lượt.

hông hài lòng về biểu hiện của anh, thế này đi, ngày mai anh nghỉ phép, đích thân đến nhà họ Hướng hù dọa họ một trận. Nếu cần, anh sẽ gọi một tên như Vương Bá Long béo núc trần trùng trục đi cùng."
"Em đang nói nghiêm túc!"
"Được, được, chúng ta nói chuyện nghiêm túc." Thấy cô hờn dỗi, Khương Thượng Nghiêu vội vàng nghiêm chỉnh, "Tính cách của Hắc Tử là thế, nếu không nói thẳng ra, cậu ấy sẽ chịu đựng một mình. Nếu đã nói hết ra rồi, cậu ấy phải làm đến cùng, như vậy mới không phải gánh hư danh. Vì vậy, dù anh muốn ngăn cậu ấy cũng chẳng ngăn được. Còn việc tán thành hay không, Khánh Đệ, cuộc đời của Ái Đệ là của cô ấy, đi con đường nào do trải nghiệm và tâm trạng của mỗi người quyết định, em có thể hướng dẫn, nhưng đừng lựa chọn thay Ái Đệ".
Khánh Đệ mím chặt môi, dù cô vẫn luôn yêu anh sâu sắc, nhưng chưa bao giờ có ý định can dự vào cuộc sống của anh, lúc nào cũng suy nghĩ cho người mình yêu. Không thể phủ nhận, đúng là cô có tâm lý bảo vệ em gái, Khánh Đệ vẫn bướng bỉnh nói: "Anh Hắc Tử và Ái Đệ không hợp đâu, hai người tính cách đều ngang ngạnh ương bướng. Còn nữa, gian hàng ngoài chợ do Hướng Lôi đứng tên ký hợp đồng. Nhà anh ta nhất định sẽ không để Ái Đệ làm tiếp. Em đang suy nghĩ, nếu đồng ý, Ái Đệ có thể đến Bắc Kinh sống cùng em. Chỉ cần chăm chỉ, cuộc sống chắc chắn tốt hơn bây giờ".
Nếu đến Ái Đệ cũng muốn rời bỏ Vấn Sơn, anh có thể biết trước cuộc sống tương lai sắp tới của mình. Anh sẽ thành khách hàng thường xuyên của hãng hàng không quốc gia. Đây còn là cái kết tốt nhất, còn xấu nhất thì... chuyện này quyết không thể được. Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm hồi lâu, cố gắng giảm nhẹ giọng, nói: "Hợp hay không cũng giống như mua giày ấy, phải tự mình thử mới biết, người bên cạnh sao biết được".
Trong lúc hai người bọn họ thảo luận tới việc trọng đại cả đời Ái Đệ, cô đã xác định đôi giày hiện tại không vừa chân mình. Sau khi tiễn mẹ lên taxi, quay đầu chuẩn bị vào khách sạn, phía sau cái cột bỗng nhiên xuất hiện bóng dáng quen thuộc, Hướng Lôi từ từ bước đến, lắp bắp gọi cô, "Ái Đệ".
Ngày nào cũng gặp nhau thì không thấy gì, giờ gặp lại sau cuộc chia ly, Ái Đệ mới nhận ra sau khi kết hôn ngoại hình của Hướng Lôi đã thay đổi quá nhiều. Bị cuộc sống chèn ép tới mất hết tự tin, co co rúm rúm, chẳng khác nào người đàn ông trung tuổi mất hết nhuệ khí vậy. Mấy năm trước, Hướng Lôi vẫn còn hình dáng của một thiếu niên bừng bừng sức sống.
Ái Đệ có chút mềm lòng, cuối cùng người đàn ông ấy cũng đã rất nhiều lần nhẫn nhịn trước tính khí nóng nảy của cô, cuối cùng người đàn ông ấy cũng có gan vượt qua nỗi xấu hổ tặng cho cô nụ hôn của mình. Sống trong sự kìm kẹp giữa mẹ và vợ, cuộc sống của Hướng Lôi cũng chẳng dễ chịu gì.
Cô đi về phía Hướng Lôi, khẽ hỏi: "Sao anh lại đến đây? Mẹ anh... Họ biết được không hay đâu".
"Họ không biết." Hướng Lôi nói xong, thấy sắc mặt Ái Đệ đột nhiên có chút khó chịu, lập tức hoảng hốt, "Ái Đệ, anh không thể rời xa em. Chuyện ly hôn xin em hãy nghĩ lại!".
Chẳng trách anh ta lại hoảng hốt. Buổi sáng luật sư Nghiêm thay mặt Khánh Đệ lên Tòa án nộp đơn tố cáo và chứng minh tài sản, có lẽ ngay sau đó nhà họ Hướng đã được thông báo.
Trong lòng Ái Đệ bỗng thấp thoáng niềm vui, "Không ly hôn, rồi lại tiếp tục sống như thế? Khi mẹ và chị gái anh cùng xông lên ức hiếp tôi, anh núp bên cạnh xem kịch? Hay tiếp tục sáng đi tối về chăm chỉ kiếm tiền sau đó chuyển hết sang tài khoản của chị gái anh?".
"Ái Đệ, em hiểu lầm rồi. Hôm nay mẹ và chị anh cũng nói, họ làm vậy vì muốn tốt cho chúng ta." Hướng Lôi thì thầm nói ra sự thật, "Em xinh đẹp lại hướng ngoại, chúng ta mãi chưa thấy có con, mẹ anh chỉ lo lắng chuyện ấy thôi. Đợi sau này có con rồi thì tốt, mẹ anh nói chỉ cần có cháu, căn hộ cũ đó sẽ là của hai vợ chồng mình".
Ái Đệ phì cười, "Ai thèm? Đã đối xử với tôi như thế, cho dù sau này có sinh được, cho dù là trai hay gái, cứ coi như đáp ứng nguyện vọng của mẹ anh, tôi còn mong mẹ anh sẽ thay đổi tính nết, thật lòng đối xử tử tế với tôi sao? Đừng bịp người nữa, nhà anh hoàn toàn không coi tôi là người nhà họ Hướng".
Hướng Lôi chỉ còn biết đứng ngây ra, nhìn cô chẳng dám giải thích thêm, đành ngập ngừng gọi tên cô: "Ái Đệ...".
"Không ly hôn cũng được. Tôi hỏi anh, chúng ta chuyển ra ngoài sống, mua nhà hoặc thuê nhà, có chuyện gì tôi sẽ là người quyết định, người nhà anh có ý kiến, anh chỉ cần cương quyết bịt tai không nghe không thấy, những việc như thế anh làm được không?" Thấy ánh mắt Hướng Lôi hoảng hốt, Ái Đệ đứng sững nhìn anh ta hồi lâu, nụ cười biến thành cái nhếch mép khinh bỉ, \'\'Đến gặp tôi mà anh còn không dám nói với người nhà mình thì tôi còn dám hy vọng gì ở anh nữa?".
Nói xong, cô quay người chuẩn bị đi vào trong, Hướng Lôi cũng chẳng màng ánh mắt của những người xung quanh, đuổi theo kéo tay Ái Đệ lại, "Ái Đệ, anh có thể, hãy tin anh, anh làm được, anh hứa".
Lần trước anh ta cũng hứa tiền sau này do cô giữ, nhưng lời hứa ấy căn bản không đáng tin. Ái Đệ hất tay Hướng Lôi ra, đi thẳng. Hướng Lôi lại chạy theo sau, đang