Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2693 lượt.

tìm thấy hộp giấy ăn, anh ta bèn đưa cho cô. Ái Đệ chằng thèm quan tâm, quay người, lau nước mắt nói tiếp: "Em khóc là việc của em, ai cần anh lo? Dù em giả vờ đáng thương thì cũng chẳng cần anh phải thương hại em. Ai nói em không có ai thương, ít nhất thì cũng còn chị và mẹ em mà".
"Ái Đệ, Ái Đệ." Hắc Tử lúng túng đưa khăn giấy cho cô, "Em khóc là việc của em, nhưng em cũng đừng khiến anh phải buồn theo chứ".






Khóc lóc một hồi, Ái Đệ mới dần dần bớt nức nở.
Cô từ từ mở miệng, những hạt ngọc vẫn lăn trên khóe mắt, vừa quay sang, thấy Hắc Tử ngồi nghệch ra ở đó, bất giác cũng sững sờ.
Hắc Tử vẫn cứng đờ như khúc gỗ máy móc đưa khăn giấy cho cô. Ái Đệ đón lấy, nhìn đống khăn giấy bị người đàn ông này vo tròn thành một quả bóng bàn, ném xuống đất có thể nảy được hai thước, không biết Hắc Tử đã dùng lực mạnh như thế nào để vo nó nữa.
Ném xuống thảm sàn, quả nhiên như cô nghĩ. Cô tức tối giật lấy hộp khăn giấy trong tay anh ta, tự mình rút vài tờ lau mặt.
"Anh nói thật. Chẳng phải em đang lo không ai cần mình nữa hay sao? Anh cần."
Khánh Đệ trừng mắt, bước tới véo mũi em, Ái Đệ cười hi hi tránh được.
Tắm xong đi ra, Ái Đệ ngồi xuống viết, vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Khánh Đệ tới xem em gái viết gì, bỗng thấy trên quyển vở một loạt những dãy số.
"Em đang tính toán, xem nếu mở quán trà sữa trên đường Đại Hưng thì cần bao nhiêu vốn." Ái Đệ hào hứng giải thích, "Chị,em mở quán trà sữa được không? Tiện thể mùa hè có thể bán kem, mùa đông bán xúc xích nướng".
"Đường Đại Hưng? Tiền thuê đắt thế mà." Hai năm nay tiền thuê nhà ở Vấn Sơn tăng cao đột ngột, muốn thuê một gian hàng mấy mét vuông để kinh doanh buôn bán chi phí cũng ngất ngưởng. "Chút tiền đó của em trả người ta rồi, còn lại có đủ tiền đặt cọc thuê cửa hàng không?"
"Em đã tính toán mấy hôm nay rồi, dù bây giờ tiền mua nhà đã nộp đợt đầu, nhưng không có nguồn thu nhập thì em cũng chẳng tiếp tục được. Mà chút tiền ấy gửi vào ngân hàng lấy lãi thì được bao nhiêu, thà rút về buôn bán còn hơn. Chị, hôm nay có người bảo muốn hợp tác với em, nói em nhanh nhẹn, nói năng ngọt ngào, làm hàng ăn nhất định sẽ rất vượng. Quan trọng nhất là, anh ấy chỉ bỏ vốn mà không tham gia quản lý, tất cả mọi việc do em quyết."
Khánh Đệ chăm chú nhìn em, bình tĩnh hỏi: "Anh Hắc Tử phải không?".
Ái Đệ đột nhiên mất hứng, ỉu xìu đáp, "Còn định cho chị bất ngờ".
Ái Đệ nhanh mồm nhanh miệng lại cần cù chăm chỉ, mấy năm nay được rèn luyện, buôn bán làm ăn quả thực rất giỏi.
Hắc Tử có con mắt rất tinh tường, nhưng chẳng biết còn có ý định nào khác nữa không. Khánh Đệ do dự hỏi: "Anh ấy không nói chuyện gì khác?".
Ái Đệ lắc đầu, "À, anh ấy bảo em tìm hiểu tiền vốn cho nguyên vật liệu, còn cửa hàng anh ấy nhờ người tìm".
"Hai người thỏa thuận thế nào?"
"Anh ấy nói anh ấy bỏ phần vốn lớn, chủ yếu là tiền đặt cọc, còn trang trí thì đơn giản, anh ấy có thể nhờ bạn bè giúp, trả tiền mua nguyên liệu cho họ là được. Coi như anh ấy bỏ ra hai phần ba, em một phần ba. Lợi nhuận chia đôi, tiền lương tính riêng."
Hỏi đi hỏi lại, thấy Hắc Tử không có ý định gì khác, Khánh Đệ mới yên tâm một chút. Biết Ái Đệ vô cùng hào hứng, cô bèn kéo một chiếc ghế ngồi cạnh em, cầm quyển sổ lên nhìn.
"Đây là số vốn dự tính, tiền thuê, tiền lương, khấu trừ, tiền thuế đều do em tính toán dựa vào kinh nghiệm của mình, cụ thể còn phải xem từng mục, từng mục một. Có điều em đã tính hơn lên khá nhiều, chỉ cần địa điểm đẹp, khách hàng đông thì về cơ bản không thể lỗ được. Tốt nhất, tìm mặt bằng gần rạp chiếu phim Quang Minh, tiện thể bán ít đồ ăn vặt luôn."
"Gần rạp chiếu phim ấy hình như có hai cửa hàng tương tự rồi."
"Chị, thời này mà chị còn muốn buôn bán độc quyền à? Ngoài chất lượng và vệ sinh an toàn thực phẩm ra còn xem bài trí và chất lượng phục vụ, mọi người phải dựa vào bản lĩnh của mình mà kiếm tiền thôi."
Khánh Đệ đặt cuốn sổ trong tay xuống, "Chị đang định bàn với em, hỏi xem em có muốn cùng chị đến Bắc Kinh sau khi giải quyết xong mọi việc ở đây không?".
Ái Đệ thoáng kinh ngạc, rồi cười nói, "Chị, chuyện này em cũng nghĩ rồi, nhưng có điều sau em lại thôi. Nghe chị kể trong điện thoại về những người và việc ở đó, em cũng rất ngưỡng mộ, tràn đầy màu sắc, thú vị hơn nhiều so với cuộc sống của em ở đây. Song bản thân thế nào thì chính mình là người rõ nhất, em không thể đi làm thuê cho người ta được, nhịn ăn nhịn uống tiết kiệm tới cuối năm được ít tiền. Thà ở lại Vấn Sơn, ít nhất thì em cũng thân thuộc nơi này, quen biết nhiều, làm lại từ đầu sẽ dễ dàng hơn. Huống hồ, còn cả mẹ nữa, em không nỡ".
Ái Đệ nói hợp tình hợp lý như thể đã suy nghĩ rất nghiêm túc rồi. Khánh Đệ không khuyên can thêm, nhưng ánh mắt vẫn rất buồn bã, " Trước kia còn có một gia đình, sau này chỉ mình em đơn độc, chị lại ở xa thế, có chuyện gì…".
"Chị, chắc chị nhớ tới chuyện ngày trước khi chị đang dạy học ở Dã Nam, em một mình chuyển ra ngoài thuê nhà sống phải không? Lúc ấy em cũng không có kinh ngh