Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2632 lượt.
để đây, không chạy được đâu, lát nữa quay lại, tôi sẽ đưa anh ấy về."
"Tôi làm sao dám đòi Đội trưởng Khu bồi thường, bạn bè cả mà." Vu Phi lúc này mới bừng tỉnh, dụi dụi mắt tò mò hỏi: "Chị, tối qua hai bình Bá Vương Túy hai người uống hết rồi à?".
"Ừm, lúc sau còn mở thêm hai chai Vodka của anh nữa" Ái Đệ vừa mở vòi nước rửa mặt vừa chỉ chỉ vào tủ rượu.
Vu Phi chỉ còn biết nghiến răng. Ái Đệ lau mặt, vẩy nước ở tay. Khi bước tới gần, cô chán ghét nhìn đống bèo nhèo nằm trong phòng một cái, hừ lạnh, "Cả đời tôi chỉ mới uống rượu hai lần. Lần trước hình như là khi tôi mười một, mười hai tuổi, lén uống rượu Bí Đảo Lư của bố. Uống xong toát mồ hôi đứng không vững, chẳng có cảm giác gì. Nào giống người này...".
Tiếng thở của Vu Phi càng lớn hơn. Ái Đệ cúi người ngửi quần áo của mình, mặt mày nhăn nhó, "Khó ngửi quá".
Quay về cửa tiệm, Ái Đệ thay đồng phục, sau đó gọi điện cho lão Lương. Cùng đỡ sâu rượu Khu Thắng Trung lên xe, lão Lương định thay Hắc Tử giải thích với Ái Đệ vài câu, nghĩ thế nào lại thôi.
Xử lý xong Khu Thắng Trung, Ái Đệ bận rộn ở quán tới tận chiều. Ngày khai trương quán trà sữa rất đẹp, lúc này lại là tháng hè, nên việc làm ăn phát đạt.
Khi Khu Thắng Trung gọi điện thoại tới, Ái Đệ đang giám sát người ta dỡ hàng, từng thùng, từng thùng nguyên liệu đang được chuyển vào kho.
Khu Thắng Trung thấy cô không tập trung liền hỏi: "Đang bận à?".
Ái Đệ ừ một tiếng.
Anh nói lát nữa gọi lại, nghe thấy Ái Đệ ậm ừ, trước khi cúp máy còn không cam tâm hỏi một câu, "Tối qua... chúng ta không... gì chứ?".
Có thể có gì? Ái Đệ bừng tỉnh, bực bội đáp trả, "Anh Hắc Tử, tối qua anh đi vệ sinh cũng phải vịn tường, có hay không, không biết hay sao?".
Khu Thắng Trung bị dội cho gáo nước lạnh, lúc lâu cũng không thốt nên lời, mãi sau mới nói được: "Vậy anh yên tâm rồi".
Nói là yên tâm mà nghe chẳng thấy vui chút nào, giọng đều đều, không biết đang cố che giấu điều gì trong lòng, Ái Đệ tránh vào góc, khẽ khỏi: "Còn khó chịu không? Nếu khỏe rồi, tối nay chúng ta lại tiếp tục".
"... Anh, anh phục em rồi."
Có thể tưởng tượng ra vẻ mặt nhẫn nại của người ở đầu dây bên kia, Ái Đệ cười thầm.
"Buổi tối anh qua đón em, tìm chỗ nào đó ngồi nói chuyện."
Mấy hôm nay, Khu Thắng Trung tránh mặt tất cả mọi người, sự chủ động của anh lúc này muôn phần hiếm thấy. Ái Đệ bất giác mỉm cười với bức tường trước mặt, "Được, mười rưỡi cửa hàng đóng cửa, anh biết rồi đấy... Này, cái gì anh cũng không biết, anh có còn là đại cổ đông nữa không đấy?".
Buổi tối lúc lên xe, Ái Đệ đã giải thích thế này, "Thật sự xin lỗi, không ngờ tối nay bên rạp lại chiếu phim, sau khi hết phim, khách vào quán đông quá, em định đi mấy lần mà không được".
Mười giờ ba mươi phút đợi gần một tiếng nữa, nếu là người khác, Hắc Tử chắc đã nổi điên rồi, lúc này sắc mặt anh chỉ khó coi đôi chút, "Kiếm ít đi một chút không được sao? Đầu vùi vào đống tiền rồi à?".
"Nói cứ như em yêu tiền hơn tính mạng ấy. Đừng quên quán đó anh cũng có phần, em bán mạng đâu phải chỉ vì mình em!" Ái Đệ mệt muốn chết, tối hôm trước không được ngủ tử tế, bị anh chọc tức, lập tức nổi cáu, "Đã nói anh đừng đợi nữa mà, là anh nói không có việc gì làm thì đợi, sao còn trách em?".
Hắc Tử nhướng mày, "Lại là lỗi của anh à? Ở đây làm cột điện, anh tự thấy mình chẳng vui vẻ gì, là vì ai chứ?".
"Thôi, không tranh luận với anh nữa. Em mệt lắm, về nhà ngủ đây."
Hắc Tử nghệch mặt. "Đại tiểu thư, anh đợi em hai tiếng đồng hồ... hai mươi tám phút, kết quả là em nói ai về nhà nấy à?"
Ái Đệ như bị dính xuống ghế phụ, lười biếng ngước mắt nhìn anh, "Em không còn sức để cãi nhau nữa, vậy anh nói em phải thế nào?".
Ánh đèn hiu hắt, lớp phấn trang điểm cũng không thể che giấu vẻ tiều tụy trên mặt cô. Trái tim Hắc Tử vừa lặng đi, lại như bị bóp nghẹt, đến hít thở cũng thấy khó khăn.
Ái Đệ bị anh nhìn tới lúng túng, chau mày hỏi: "Anh định thế nào? Để khi khác hay là làm sao?".
Hắc Tử lẳng lặng vo tròn hai tờ vé xem phim trong tay, "Đưa em đến một nơi, cho em nghỉ ngơi".
Hai người đột nhiên đến vào nửa đêm, Thuận Tử không kịp quay lại, đành dặn dò nhân viên ở sauna tiếp đón họ chu đáo.
Hắc Tử nói với Ái Đệ, "Tắm xong ra sảnh, anh đợi em ngoài đó".
Ái Đệ vừa vâng một tiếng, anh đã biến mất phía sau cánh cửa dành cho khách nam. Cô đi theo chủ nhiệm của bộ phận phục vụ khách nữ quay người vào một cánh cửa khác.
Được nhân viên phục vụ tắm rửa cho, thay quần áo ở đây, Ái Đệ được dẫn ra đại sảnh, từ xa đã thấy không ít người mặc áo ngắn quần ngắn một màu giống mình đang chào hỏi Hắc Tử.
Uy danh của tên Vu béo biến mất ở Vấn Sơn, bóng râm của cây đại thụ Nhiếp Nhị cũng đã bị nhổ bật rễ, chú Đức dù nói đã thành than và chôn ở Dương Cổ Lĩnh, nhưng không ít đồ đệ của ông đã trở thành nhân vật tiếng tăm một vùng, càng không cần phải nhắc đến mấy đồ đệ do đích thân ông dạy dỗ và đứa cháu trai ruột của ông. Người thông minh đều hiểu, ít nhất trong mười năm nữa, Vấn Sơn vẫn là thiên hạ của Khu Đức.
Hắc Tử bình thường rất thích náo