Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2631 lượt.

Tiểu Bảo, em trai anh cũng được. Anh nghĩ nhiều quá rồi".
Thời gian này đúng là anh đã nghĩ quá nhiều. Anh nhớ tới những niềm vui nỗi buồn khi chú dạy anh võ, dạy anh làm người, nhớ niềm vui khi hai huynh đệ đi câu cá bên bờ sông mỗi kỳ nghỉ hè, thời gian vui vẻ đó gần như ở ngay trước mắt, nhưng lại không sao chạm tới được.
Nhưng Hắc Tử cũng nghĩ quá ít, có một vài việc bị anh liệt vào vùng cấm suy nghĩ, anh căn bản không dám chạm vào đó.
"Anh không muốn gặp chị em, sợ bị chị em thuyết phục chứ gì?"
Nghe câu đó của Ái Đệ, Hắc Tử nặng nề dập tắt điếu thuốc trong tay, vùi mặt xuống giường massage.
"Thực ra, anh Hắc Tử, anh luôn tránh không gặp, vì sợ chân tướng sự việc khiến anh khó lòng chấp nhận phải không? Dù sao, đấy cũng là người anh thương yêu nhất, tôn trọng nhất."
Hai ngày sau, khi nghe Khánh Đệ nói như thế, lòng Hắc Tử cảm thấy đau xót, nắm chặt bức thư tuyệt mệnh của Nhạn Lam trong tay, lẳng lặng không lên tiếng.
"Lá thư này, anh ấy luôn không dám đọc. Em hiểu vì sao, anh ấy sợ phải đối mặt với tất cả một lần nữa. Đối với anh ấy mà nói, quá khứ kia thể hiện cho sự bất lực, yếu hèn. Cho đến vài hôm trước... sau đó anh ấy tự giam mình trong phòng một đêm."
Nhớ đến sáng sớm ngày hôm đó, Khánh Đệ đẩy cửa bước vào, chăm chú quan sát khuôn mặt chán nản của Khương Thượng Nghiêu hồi lâu, rồi chầm chậm bước tới, dựa vào bàn, ôm chặt đầu anh, chỉ trong chốc lát nước mắt đã thấm ướt áo cô. Có thể cảm nhận được sự tự trách bản thân và nỗi bi thương của anh suốt đêm qua, cô khẽ thở dài.
Hắc Tử đặt lá thư của Nhạn Lam lại bàn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chua xót.
"Anh ấy" ở đây chỉ ai, hai người đều biết. Còn tại sao sau bao nhiêu năm lẩn tránh, cuối cùng "anh ấy" lại có đủ dũng khí để mở lá thư này ra, thì đương nhiên thù lớn phải báo. Nụ cười của Hắc Tử vừa chua xót vừa bất lực.
"Đối với anh, chú Đức là chỗ dựa tinh thần, là kim chỉ nam dẫn dắt anh. Đối với Nhạn Lam, anh Khương không phải thế sao?" Khánh Đệ nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, "Em đã tự hỏi bản thân rất nhiều lần, nếu em cũng rơi vào tình cảnh ấy, em nên làm thế nào? Người thân, người yêu, từng người, từng người biến mất khỏi thế gian, sống mà không có tình yêu thương thật sự là điều đáng sợ. Cô ấy là cô gái tốt, số mệnh thật chẳng công bằng. Nhưng đáng sợ hơn cả, là số mệnh bị người ta thao túng, đùa cợt".
Khánh Đệ quay đầu lại, ánh mắt vô cùng kiên định, "Vì vậy, người gây ra tất cả những việc này, em cho rằng kết cục cuối cùng mà ông nhận được dù thế nào cũng không quá đáng".
"Nhưng đây là chú ruột anh!" Hắc Tử đột nhiên khom người, chỉ thẳng vào mũi mình, vẻ mặt co rút, giọng trầm và phẫn nộ. "Anh và cậu ta quen nhau từ năm mười tuổi cho tới nay là hai mươi năm rồi! Trong hai mươi năm ấy, không bàn tới tình cảm giữa bọn anh, mà chú Đức đối với cậu ta cũng không bạc! Khi cậu ta ở trại tạm giam thì chăm lo, vào Dã Gia Sơn thì tìm cách móc nối quan hệ, vừa ra liền giơ tay giúp đỡ. Em có biết bao người thầm ghen tỵ nóng mắt không? Không phải do chú anh toàn tâm toàn sức nâng đỡ, cậu ta có ngày hôm nay không? Nếu nói chú anh nợ cậu ta, thì những việc đó cũng đủ để trả hết nợ rồi! Nếu cậu ta không cam tâm, tại sao không bàn với anh? Tại sao không chịu đợi thêm? Chú anh cũng chỉ sống được nửa năm nữa thôi..."
Nói tới cuối cùng, giọng Hắc Tử nghẹn ngào, đôi mắt chăm chú vẫn dán vào Khánh Đệ, từ từ hỏi: "Cậu ta mong chú anh chết đến thế sao?".
"Anh Hắc Tử, anh hãy nói một câu công bằng, chú Đức chỉ mắc nợ một người thôi sao?"
Hơi thở nặng nề dần bình tĩnh lại, Hắc Tử chầm chậm ngồi về chỗ, ngửa người ra ghế sô pha, nói: "Anh tưởng em tới khuyên anh"
"Em lại tưởng anh là người hiểu lý lẽ, biết phân biệt phải trái." Thấy Hắc Tử rời ánh mắt đi, Khánh Đệ mím chặt môi, không chắc chắn với thái độ cứng rắn của mình. "Anh Hắc Tử, em hỏi anh, đối mặt với lựa chọn như thế, tình thân và lương tri, anh chọn thế nào?"
Khánh Đệ nhìn chăm chăm vào Hắc Tử, biểu hiện của anh từ phẫn nộ chuyển sang giằng co, sau đó đáy mắt xuất hiện vẻ đau buồn, rồi cúi đầu xuống.
Trầm mặc rất lâu, cuối cùng Hắc Tử ngước mắt lên hỏi: "Cậu ta ở đâu?".
Khánh Đệ do dự mấy giây, "Trên lầu, phòng thể hình".
Hắc Tử đứng dậy, vội vàng bước lên cầu thang.
Khách sạn do vợ lão Lương mở nằm đối diện với Cục Công an, phòng tập thể hình trên tầng ba là cơ sở cứng cần có. Lúc này đang là trước giờ cơm tối, Hắc Tử ra khỏi thang máy, khách không còn nhiều nữa.
Hắc Tử đi ngang qua một máy tập tiến vào trong, liếc mắt thấy giường tập tạ ở góc phòng, bước chân anh nhanh hơn.
Lưu Đại Lỗi là người nhanh nhẹn, sau khi biết chị dâu đang nói chuyện với người này ở dưới lầu, ánh mắt luôn cảnh giác liếc ra ngoài cửa. Lúc này cậu ta vội vàng chạy ra trước, mặt cười gật đầu chào Hắc Tử.
Khương Thượng Nghiêu từ từ đặt tạ xuống, lật người nhảy khỏi giường. Hắc Tử mặt mày căng thẳng, đẩy bàn tay đưa ra mời thuốc của Nhị Hóa một cái.
Khương Thượng Nghiêu hiểu ngay, biết rằng những lời thuyết phục của Khánh Đệ không hiệu quả, bèn đón lấy c