Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.
nhiệt, nhưng lúc này lại tỏ ra thiếu kiên nhẫn, hờ hững đáp lại vài ba câu, sau đó quay đầu để tìm. Thấy Ái Đệ, anh mỉm cười vẫy tay, hoàn toàn quên mất việc hai người đã to tiếng trên đường tới đây.
"Đói rồi phải không, đồ ăn đêm ở đây khá ngon."
Hắc Tử trước đó đã giúp cô chọn những món mà cô thích. Ái Đệ tắm xong cũng có chút tinh thần hơn, tò mò nhìn ngó xung quanh. Anh cười hi hi đẩy một cốc sữa cho cô, lại gọi chủ nhiệm đến, nói cần một phòng lớn, hai người massage.
Ánh mắt Ái Đệ quay sang nhìn anh, "Tâm trạng khá hơn rồi?".
"Khá hay không chẳng phải đều vậy cả? Anh đã hết phép, mai phải đi làm." Thấy Ái Đệ mở miệng định nói gì, Hắc Tử vội ngăn lại, "Đừng nhắc đến người khác, nếu không, tâm trạng tốt đẹp này lại bị hủy hoại".
"Không nhắc đến người khác, nhắc chị gái em không được sao? Mấy hôm nữa chị gái em đi rồi, trước khi đi muốn gặp anh."
Chẳng ai muốn nhìn hai anh em họ trở mặt thành thù, Ái Đệ hiểu là thuyết khách ở giữa hòa giải, trách nhiệm của mình rất lớn. Lúc này không khí đã rất thoải mái, Hắc Tử nửa ngồi nửa nằm thư giãn, nụ cười đáng yêu, cô bất giác dịu giọng cầu khẩn, "Chỉ mất chút thời gian của anh thôi, nói chuyện một lát, được không?".
Ánh mắt cầu khẩn ấy, giọng điệu dịu dàng ấy, cả sự nũng nịu ấy khiến trái tim anh mềm đi, mãi sau mới định thần lại được, "Nói sau đi".
Vào phòng đã đặt, hai người con gái ở cửa liền cúi người chào họ. Khi hai người ấy ngẩng đầu lên, thấy một người thì mặt thanh tú, người kia cười tươi dịu dàng, Ái Đệ sững lại. Quay sang nhìn Hắc Tử, thấy anh đang thoải mái gật đầu qua loa rồi gật đầu cởi chiếc quần cộc ra, cô liền trợn tròn mắt.
"Nằm xuống, còn đứng đó làm gì?" Hắc Tử hơi nhấc người dậy khỏi giường massage, "Không phải nói toàn thân đau nhức sao? Massage một lúc là huyết mạch lưu thông ngay".
Ái Đệ lần đầu đến đây, nên không hiểu quy tắc. Khi chiếc khăn bông phủ lên lưng cô, một bàn tay mềm mại nhưng dùng lực ấn vào vai, cô thoải mái thở hắt ra một tiếng.
"Làm em đau à?" Hắc Tử ngẩng đầu, mày chau lại, "Chú ý lực massage".
Câu sau đương nhiên là nói với nhân viên phục vụ, Ái Đệ không nhìn thấy phía sau, cũng chẳng biết vẻ mặt của cô gái ấy có ấm ức hay không, nhưng không kìm được nói, "Anh cáu gì, cô ấy massage rất thoải mái".
Lần này thì đến lượt Hắc Tử ấm ức vô cùng. Anh đã bị Ái Đệ mắng mấy lần, nói anh hung dữ. Trời đất làm chứng, làm nghe của anh, không hung dữ thì sao bảo được người khác.
Hắc Tử đang tự nhắc nhở mình sau này nói chuyện với Ái Đệ phải hạ bớt giọng xuống, bỗng nghe từ giường massage bên cạnh, Ái Đệ hỏi: "Làm đàn ông thật quá hạnh phúc. Anh thường xuyên đến những nơi thế này?".
Ý thức được câu hỏi kia có khả năng là một cái bẫy, Hắc Tử trả lời ngắn gọn, "Cũng bình thường, mệt lắm mới đến một lần”.
Ái Đệ nằm sấp, hai tay thõng xuống nhìn về phía anh, "Vậy anh Khương cũng thường đến?".
"Cậu ta cũng thỉnh thoảng. Đàn ông mà, việc tiếp khách là không tránh khỏi, em không thích đến nhưng khách hàng muốn đến, em không thể từ chối."
Ái Đệ mỉm cười, "Anh Hắc Tử, anh vẫn rất bảo vệ anh Khương, sợ em về kể cho chị gái nghe phải không?".
"Anh chỉ nói thật thôi."
Ái Đệ cười càng tươi hơn, "Biết ngay mà, miệng thì cứng lắm, nhưng khi cùng trên một chiến tuyến, vẫn chăm sóc cho người anh em trước".
Hồi lâu không thấy Hắc Tử lên tiếng, Ái Đệ nhớ tới lời chị hôm trước, bèn thở dài một tiếng, nói: "Trước khi chị em đi, có lẽ họ sẽ quyết định ngày, đợi mùa xuân là kết hôn".
Hắc Tử ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Ái Đệ, liền lảng tránh, thò tay sờ hộp thuốc châm một điếu.
Huynh đệ bao năm, những lời thảo luận về đám cưới của hai người vẫn còn văng vẳng bên tai, bây giờ...
"Vì vậy chị em mới vội vàng dàn hòa? Sợ anh nghĩ không thông, sẽ tìm cậu ta thu hồi vốn về?" Anh hừ lạnh một tiếng.
Trước khi chết, Khu Đức đã kịp thời sửa đổi di chúc. Bất động sản ở Vấn Sơn và Nguyên Châu cùng các cơ sở làm ăn kinh doanh chia ba phần, ngoài vợ con, một phần cho Hắc Tử. Công ty vận tải phân nhỏ cổ phần ra cho vài đồ đệ mỗi người một ít, phần còn lại thuộc về Tiểu Bảo, do Hắc Tử và Quang Diệu tạm thời phụ trách tới khi Tiểu Bảo trưởng thành.
Chính bởi tên của Khương Thượng Nghiêu đột nhiên biến mất trong bản di chúc đã thay đổi này, nên Hắc Tử mới nghi ngờ cái chết của chú Đức. Dù không tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào, anh vẫn kiên định tin rằng cái chết của chú Đức có liên quan tới Khương Thượng Nghiêu.
Về lý trí, anh hiểu Khương Thượng Nghiêu không bao giờ giết người vì tiền. Sự thực cũng cho thấy khi đó, Khương Thượng Nghiêu và anh cùng biết rõ việc chú Đức mời luật sư, nhưng Hắc Tử cố chấp không muốn tìm bất kỳ lý do nào bào chữa cho thủ phạm trong lòng mình, dù họ đã từng thân như chân tay.
"Thu vốn?" Ái Đệ suy nghĩ, đột nhiên bừng tỉnh, "Là muốn nói tới số tiền cho anh Khương mượn trước đó? Chị em có nhắc đến, anh Khương nói trước kia anh cho anh ấy vay để luân chuyển, sau khi đầu tư vào nhà máy gang thép sẽ căn cứ vào hợp đồng trả anh cả gốc lẫn lãi, hoặc tính ra cổ phần trả cho