Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2615 lượt.

ngờ hôm nay còn có thêm hai người nữa. Ở khoảng cách hơn mười mét tình cảm ân ái ngọt ngào của hai người đó như theo không khí truyền tới, thấm vào tận xương tủy cô, vừa chua vừa chát vừa lạnh. Ngay lúc ấy cô dừng chân lại, vừa muốn quay người đi thẳng về nhà, lại vừa muốn nhìn thêm một lúc.
Bước chân Ái Đệ cũng đột ngột chậm lại, nói một cách quái đản kỳ quặc: "Haizz... Em đang thắc mắc sao Diêu Cảnh Trình lại giục liên tục, thì ra chị gái anh ta cũng ở đây".
Từ xa, Diêu Cảnh Trình hướng về phía họ vẫy tay rối rít, Diêu Nhạn Lam nép người bên cạnh Khương Thượng Nghiêu, đôi mắt cong lên cười nhìn về phía chị em Khánh Đệ.
"\'Đừng nói nữa." Khánh Đệ kéo em gái, đi nhanh về phía trước.
Sau khi chào hỏi xong, cuối cùng Khánh Đệ mới nhìn Khương Thượng Nghiêu: "Chào anh."
Khương Thượng Nghiêu vẫn như mọi lần, gật đầu mỉm cười, cánh tay đang đặt lên eo Diêu Nhạn Lam rời đi, rồi thuận thế nắm chặt tay bạn gái. "Sắp đến giờ rồi, chúng ta vào phía cửa bên đi."
Hình ảnh những ngón tay thon dài trắng muốt như thân hành nằm gọn trong lòng bàn tay to rộng, hai người ngồi bên cạnh cô thi thoảng lại chụm đầu thì thầm với nhau và cả những nụ hôn vụng... Những cảnh đó xen lẫn với những đoạn phim lần lượt thay đổi trên màn ảnh, hai tiếng sau trong rạp chiếu phim đèn bỗng bừng sáng, Khánh Đệ đang thất thần lúc này mới hoảng hốt giật mình, thì ra bộ phim đã kết thúc.
Diêu Cảnh Trình có lẽ muốn đợi cô cùng ra, nhưng bị Ái Đệ nhanh chân bước lên giật giật tay áo kéo về phía trước, còn Khánh Đệ vốn cố ý chần chừ lùi lại phía sau, lại thêm bị dòng người chen lấn, nên chẳng bao lâu đã tụt xuống cuối cùng thật.
Cô định nhân cơ hội lạc nhau đi thẳng về nhà là xong, không ngờ ra khỏi cửa rạp, lại thấy hai đôi vẫn đang đứng chờ mình trong gió lạnh.
Khánh Đệ chỉ còn biết cười khổ.
Bọn họ còn đang bàn xem nên đi đâu ăn gì cho ấm bụng, Ái Đệ quyết nhắm vào Diêu Cảnh Trình, nhưng Diêu Cảnh Trình lại đẩy sang cho Khương Thượng Nghiêu, nói thẳng trong năm người ở đây chỉ có một người đã đi làm, được nhận lương, nên anh ấy không mời thì ai mời.






Khương Thượng Nghiêu nhìn Diêu Nhạn Lam đang ra sức bảo vệ mình đấu khẩu với em trai, tâm trạng vui vẻ, nên nói mọi người chọn đi đâu tùy thích, anh mời.
Đều là những đứa trỏ to xác, có thể nghĩ ra nơi nào cao cấp chứ, đối với họ mà nói, có thể vào quán thịt dê ăn một trận no nê đã là tốt lắm rồi.
Quán thịt dê Lão Đồng Gia ngoài địa điểm không được tốt lắm ra, còn lại thứ gì cũng tốt, lại là thương hiệu lâu năm, mùa này khách trong quán không hề ít hơn bình thường.
Mấy người bọn họ vừa vào quán, Diêu Cảnh Trình đã liếc ngay thấy một chiếc bàn trống, kéo Ái Đệ đang nhắc đi nhắc lại câu "Trương Quốc Vinh đẹp trai quá, đẹp trai quá" tới lần thứ mười lăm ngồi xuống, định gọi Khánh Đệ, nhìn theo tầm mắt cô, bất giác sững người lại, ngay sau đó quay sang nháy mắt nói với Ái Đệ: "Suỵt, fan của em kìa, hay là ra chào một tiếng?".
Khương Thượng Nghiêu cũng để ý đến biểu hiện khác thường của hai chị em, hỏi: "Hai em quen à?".
Thẩm Ái Đệ khẽ lầm bầm: "Ai có giao tình với anh ta, tên béo chết tiệt không biết tự về mà soi gương", bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của chị gái, nó vội vàng im miệng.
Ngụy Hoài Nguyên vẫn đang từ tốn khuyên giải: "Chẳng trách tôi thấy cậu không nói không rằng đã đi sang bên này, thì ra là người quen cả. Em gái tôi tính cách nóng nảy, nếu có đắc tội với cậu thì coi như nể mặt tôi đây. Được rồi, được rồi, so đo với con nhóc đó thì còn gọi gì là đàn ông nữa".
Sắc mặt Nhiếp Tiểu Tứ cũng dịu lại, Ngụy Hoài Nguyên càng cười tươi hơn: "Kêu em gái tôi sang uống với cậu hai chén, thế là được chứ gì?".
"Còn lâu!" Thẩm Ái Đệ nói lớn. Vừa nói xong nhìn bộ dạng bị bẽ mặt của Ngụy Hoài Nguyên, nghĩ bình thường Ngụy Hoài Nguyên đối với nó cũng không tệ, nên khẽ bổ sung thêm một câu: "Anh Hoài Nguyên, hôm nay em đến đây cùng bạn. Muốn uống rượu thì để lần sau đi được không?".
Sắc mặt sa sầm vừa rồi của Ngụy Hoài Nguyên đã khôi phục lại được phần nào vẻ tươi sáng, nói: "Cũng phải, quên mất còn có các bạn của em", nói xong anh ta đưa mắt liếc nhìn người có vẻ như nhiều tuổi nhất trong nhóm, rồi bất giác sững lại.
Sau vai người thanh niên cao lớn trước mặt anh ta kia lấp ló nửa khuôn mặt, khuôn mặt trắng muốt mịn màng, trên đó khảm một đôi mắt tròn to đen như sơn, nhìn về phía anh ta ánh mắt tinh nhanh thu hút. Khi bắt gặp ánh mắt anh ta nhìn lại, đôi mắt ấy thoắt sáng lên, rồi thu người về, chỉ còn thấy một nửa người và mái tóc buộc đuôi ngựa sau gáy.
Ngụy Hoài Nguyên phản ứng rất nhanh, ánh mắt anh ta sững lại chưa đến một giây, đã lại tươi cười nhìn Khương Thượng Nghiêu hỏi: “Cậu là…”.
Khương Thượng Nghiêu đứng bên cạnh quan sát đã lâu, ngay cả khi Diêu Cảnh Trình chuẩn bị động thủ anh vẫn bình tĩnh như không, lúc này chỉ điềm đạm cười, nói: "Tôi là anh của họ".
Ngụy Hoài Nguyên khẽ sững lại lần nữa, thầm nghĩ Khánh Đệ, Ái Đệ ngoài mình là anh ra còn có anh nào nữa? Định m


Ring ring