Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3029 lượt.
vật cứng đập vào xương sống, cậu ta đau tới mức cúi gập người xuống, hoảng loạn túm chặt lấy thanh lan can cầu thang bên cạnh, mình cong như con tôm quỳ dưới đất.
Diêu Cảnh Trình không dám lên tiếng xin tha, thấy anh đã dừng tay, lúc đấy mới kéo thứ trùm kín đầu và nửa thân mình ra, quả nhiên là chiếc áo khoác mà anh đã cầm trên tay vừa rồi. Cậu ta thu lại một chân đang quỳ dưới đất ngồi bệt xuống, thấy Khương Thượng Nghiêu không buồn ngước mắt lên nhìn, đang đút lại con dao găm vào sau thắt lưng, bất giác Cảnh Trình toát mồ hôi. Nếu không phải khi ra tay anh đã giảm bớt lực, cán dao đó lại dịch xuống khỏi đốt giữa của sống lưng ba phân, thì cả đời này cậu ta chắc chắn phải ngồi trên xe lăn.
"Áo. " Anh nhìn cậu nhướng mày, Diêu Cảnh Trình vội vàng đưa chiếc áo đang ôm trong tay cho Khương Thượng Nghiêu.
Khương Thượng Nghiêu mặc xong ngồi xuống bên cạnh cậu ta, duỗi đôi chân dài ra: "Anh cũng quên mất lần cho cậu một trận gần đây nhất đã là mấy năm rồi?".
Diêu Cảnh Trình nghĩ một lúc, cũng không nhớ ra nữa, chắc phải bảy, tám năm rồi. Tính mẹ yếu đuối, nói cả ngày cũng không đi vào chủ đề chính, chị thì theo mẹ, từ nhỏ tới lớn người duy nhất quản giáo Cảnh Trình chính là người đang ngồi bên cạnh đây. Thế mà vị này lại học cách giáo dục của mẹ cậu ta, không nói nửa lời cứ đánh cho một trận trước đã, đánh xong từ từ nói, vì vậy ngay khi Khương Thượng Nghiêu gọi cậu ta ra ngoài, cậu ta đã biết trận đòn lần này khó tránh khỏi.
Diêu Cảnh Trình biết mình không nên qua lại thân thiết quá mức với bọn Hoàng Mao, Tiểu Bản, không nên theo Tang Cẩu, nhưng cậu ta cũng cho rằng, những chuyện không nên làm nếu vẫn phải làm, thì cũng chẳng có gì là sai cả.
Cửa sổ trên hành lang tầng không đóng chặt, hút gió, cậu ta khịt khịt mũi, tối nay phải chịu không ít đòn, toàn thân như muốn rã rời.
"Những chuyện như thế anh chưa từng tham gia bao giờ, nhưng nghe thấy, nhìn thấy cũng không ít. Người tham gia không ít, sóng càn quét qua, như kéo lưới đãi vàng dưới đáy sông, lọc đi bao nhiêu người? Thời chú Đức, những kẻ tàn phế, đi cải tạo, chết trên phố đến người nhà cũng không muốn đi nhận thi thể, giờ còn lại mấy người? Ngay đến cả chú Đức..." Khương Thượng Nghiêu điềm tĩnh dừng lại, lưỡng lự một lúc, rồi hạ giọng nói nốt nửa câu sau: "Cũng không biết có mấy đêm được ngủ ngon giấc".
"Em không định tham gia vào xã hội ấy." Diêu Cảnh Trình buồn bực phản bác.
Thấy cậu ta không nói tiếp, ánh mắt bình tĩnh của Khương Thượng Nghiêu như dính lấy cậu ta hồi lâu, hỏi: "Vậy trong đầu cậu nghĩ gì? Cho vui thôi sao?".
Diêu Cành Trình nghĩ: Em chỉ cần tiền.
"Giờ lại càng không so được với những năm trước, trước kia thời chú Đức thì giữ đạo nghĩa giang hồ. Giờ tham gia vào đấy, chỉ cần mấy tờ ngân phiếu là dám bán cả vợ cả con. Cậu nghĩ cậu có thể trụ được bao lâu?"
Diêu Cảnh Trình có thể nghe thấy sự khinh miệt trong giọng nói của anh, bất giác ngang bướng nghiến chặt răng quay sang nhìn thẳng vào mắt Khương Thượng Nghiêu.
Khương Thượng Nghiêu vẫn ung dung bất động: "Anh nói sai sao?".
"Em chỉ muốn kiếm tiền." Diêu Cảnh Trình quay mặt đi chỗ khác, nói xong câu này, trong bầu không khí ngột ngạt, ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào nơi cửa cầu thang của cậu ta dần dần chùng xuống: "Ai cũng biết bố em đang ở đâu, nhưng giấu bọn em, cho rằng người nhà em dễ bắt nạt. Tết đến ông ta biết gửi tiền cho chú út mà không biết gọi điện cho bọn em sao? Chú út làm bộ làm tịch cầm mấy túi lạp xưởng đến nhà, mẹ em còn vội vàng rào trước đón sau chào hỏi, bị người ta cười sau lưng không biết bao nhiêu lần? Nghĩ rằng nhà em chỉ toàn đàn bà con gái, ngoài khóc ra cũng chỉ biết khóc, coi em không phải là đàn ông đúng không?".
Diêu Cảnh Trình hít một hơi thật sâu, ra sức kìm nén nỗi buồn bã căm hận đang cuồn cuộn trong lòng, đến nỗi ngũ quan nhăn nhó biến dạng: "Em chỉ muốn cho họ thấy, không có ông ta bọn em vẫn sống rất tốt. Đợi khi nào chị em tốt nghiệp đại học, em kiếm thêm ít tiền nữa, mua cho mẹ căn hộ lớn hơn, không phải đi làm, hằng ngày tìm thêm mấy người chỉ ở nhà để chơi mạt chược với bà! Để những kẻ trước kia dám cười nhạo gia đình em tiếp tục cười đi!"
Sự trầm mặc miên man trong không trung, Khương Thượng Nghiêu lần đầu tiên nhận ra cậu bé lớn lên cùng anh kia trong lòng chất chứa rất nhiều tâm sự, nhất thời không biết nên khuyên bảo cậu ta thế nào.
Anh chỉ nhìn trái nhìn phải rồi nói với cậu: “Tang Cẩu là người Hà Tây? Sao trước đây anh chưa từng nghe đến nhỉ?", nhìn tình hình tối nay ngay cả đến Mã Hồi Hồi cũng phải nể sợ như thế, Khương Thượng Nghiêu không nhớ ra Vấn Sơn xuất hiện một nhân vật như thế này từ bao giờ. "Nói anh nghe xem đã xảy ra chuyện gì?"
"Tối nay... Là đi thu tiền. Tang Cẩu mở một nhà hàng ở Cửa Đông, vị trí đẹp, cả khu tầng hầm làm sòng bạc. Em vợ của Mã Hồi Hồi có đến mấy lần, không biết hứng khởi hay sao mà mấy ngày gần đây hôm nào cũng tới chơi. Tối nay anh Tang Cẩu nói, nhìn mặt Mã Hồi Hồi thì xem ra món nợ này sẽ bị kéo từ năm này sang năm khác, không thể kéo dài thêm nữa, mấ