Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2610 lượt.

quá nhiều những nhân vật trong giới giang hồ ở Vấn Sơn và cũng nghe được rất nhiều tin đồn. Đám thanh niên hư hỏng này dường như đều xuất thân từ gia đình bình thường, thậm chí không ít kẻ còn xuất thân từ những gia đình rất nghèo, nhưng bọn chúng lại hung hăng hiếu thắng thích giương oai giễu võ đồng thời coi đây là niềm vui, là vinh dự, lầm đường lạc lối quên mất mình xuất thân từ đâu và đến từ gia đình như thế nào. Đối với những kẻ như thế anh rất ít khi tỏ ra đồng cảm.
Lúc Hoàng Mao bước ra, Khương Thượng Nghiêu lập tức chú ý tới một vòng tròn thâm tím quanh cổ, trong lòng nghĩ chiếc cổ mảnh khảnh thế kia còn chưa vặn gãy tại chỗ đã là kỳ tích rồi.
Da Hoàng Mao khô và trắng, đầu tóc rối bù như tổ quạ, trông rất thô tục. Cậu ta bị bệnh bạch tạng nên từ nhỏ đã quen với những ánh mắt tò mò, đôi mắt ti hí mỗi khi nhìn người khác trông rất nham hiểm. Khương Thượng Nghiêu biết tên tiểu tử này ngoài Cảnh Trình ra thì nhìn ai cũng với bộ mặt rất hằm hè, vì vậy lúc này Hoàng Mao không nói không rằng, cũng không gọi ai, chỉ dùng đôi mắt ti hí như mắt sói con của mình nhìn chằm chằm vào cánh tay bó bột, rõ ràng cậu ta chẳng hề lưu tâm.
Vẫn là lão Tiểu cảm thấy ngại ngùng, nói: "Anh Khương, nửa đêm nửa hôm bắt anh phải chạy tới đây thật ngại quá".
Khương Thượng Nghiêu ngăn cậu ta lại: "Đừng nói chuyện ấy, anh không có bản lĩnh gì giúp các em, chỉ một lần này thôi. Tiền thuốc men không phải con số nhỏ, sau này gặp chuyện nên biết kiềm chế, đừng đánh nhau như muốn bỏ mạng thế, không đáng".
Dừng lại vài giây, đợi khi ánh mắt lén lút của Hoàng Mao nhìn về phía anh rồi vội vàng thu lại xong, anh mói nói tiếp: "Vẫn đi với đám người của anh trai Tạ Tiểu Long phải không?".
Trước đó, do vội vàng không kịp khớp lời khai với Diêu Cảnh Trình, Hoàng Mao đứng bên cạnh với bộ mặt ủ rủ như cha chết bị mẹ bỏ rơi, lão Tiểu không dám chắc liệu có phải Khương Thượng Nghiêu chuẩn bị hỏi thăm lão đại của mình để đòi lại tiền thuốc thang hay không, do dự trả lời: "Không đi cùng từ lâu rồi. Cuối năm ngoái, anh Tang Cẩu ở Hà Tây mở một khu làm ăn, bọn em cũng theo qua đó kiếm miếng ăn. Đây cũng là do anh của Tiểu Long giới thiệu".
Cái gọi là Khu làm ăn, chắc chắn không phải cái gì khác ngoài sòng bạc, phòng tắm hơi hoặc karaoke. Công việc nham nhở đó của Hoàng Mao nói dễ nghe thì là bảo vệ, thực tế là đâm thuê chém mướn.
Khương Thượng Nghiêu nhất thời hiểu ra.
Lúc này đã đi ra đến cổng bệnh viện, anh đang định nói thêm một hai câu nữa rồi đường ai nấy đi, chỉ nghe thấy tiếng phanh xe rít dài phá tan bầu không khí yên tĩnh, một chiếc xe con trong nháy mắt lướt tới ngay đằng sau, có lẽ đã mai phục trên con đường trước cổng bệnh viện từ rất lâu rồi.
Anh giật thót mình, tay theo quán tính lần ra phía sau lưng. Cửa xe bật mở, một cái đầu thò ra: "Lên xe!", người trên xe hét
Tư thế căng thẳng của hai người bên cạnh lập tức thả lỏng, trên xe có lẽ là đồng bọn của chúng, vài bóng người thấp thoáng không dưới năm tên. Khương Thượng Nghiêu thầm nghĩ, thả mấy tên tiểu tử này ở cổng bệnh viện để làm mồi nhử, những tên khác lặng lẽ nấp bên ngoài cửa bệnh viện để mai phục, gặp thì tấn công mà thuận lợi thì sẽ rút, chiêu này cũng đủ thấy tên cầm đầu rất cao tay.
Lão Tiểu nói: "Anh Khương, bọn em về trước đây". Hoàng Mao đến chào cũng không thèm chào bước thẳng lên xe, cửa xe đóng mở chưa mất một phút, chính vào giây phút đó, dưới ánh đèn đường vàng nhạt, Khương Thượng Nghiêu nhìn thấy một khuôn mặt rất quen.
Cho đến khi chiếc xe lao vút đi để lại làn khói đen sì, anh vẫn chưa lục tìm lại được chủ nhân của khuôn mặt rất quen ấy trong trí nhớ, đành gạt bỏ nỗi bất an khó hiểu đang trào dâng trong lòng đi.
Cũng cùng lúc đó, Cảnh Trình ngồi trong phòng khách đếm tiếng tích tắc của đồng hồ, đợi rất lâu rồi, lòng như lửa đốt. Biết anh có chuyện muốn hỏi, nhưng cậu ta hoàn toàn không ngờ là câu đầu tiên khi Khương Thượng Nghiêu hỏi lại là: "Kiếm được bao nhiêu?".
Trong sự sợ hãi và bối rối, đầu cậu ta tái hiện lại cảnh mấy lần mình nhận tiền, nhất thời không đếm được là bao nhiêu, lại nghe thấy tiếng anh hỏi tiếp: "Máy nhắn tin cũng là của Tang Cẩu cho phải không?".
Đến tên của lão đại cũng đã bị moi ra, Diêu Cảnh Trình thầm nghĩ xong rồi, mặt nhăn nhỏ thê thảm: "Anh, anh biết hết rồi ạ?”
Khương Thượng Nghiêu cởi áo khoác vẫn chưa treo lên móc, cầm trên tay đứng ở cửa phòng khách như đang nghĩ gì đó một lúc, rồi nói: "Ra đây".
Diêu Cảnh Trình lại một lần nữa than thầm xong rồi trong lòng.
"Đừng làm kinh động đến mẹ và chị cậu." Đi theo cậu ta ra ngoài, Khương Thượng Nghiêu vừa nói vừa nhẹ nhàng khép cửa lại.
Còn chưa kịp than thầm xong rồi lần thứ ba, thì Diêu Cảnh Trình có cảm giác như bị vật gì đó chụp vào đầu, muốn tránh, nhưng vật trên đầu đó ra sức kéo, cả người cậu ta bị kéo qua một bên, sau đó bụng bị thúc mạnh vài phát, mạnh tới mức cậu ta thổ cả nước mật ra ngoài. Đoán chắc đó là mấy cú lên gối, Cảnh Trình hốt hoảng hít một hơi thật sâu để trụ vững, còn chưa kịp hít xong, lưng lại liên tiếp bị