Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2613 lượt.
y đứa bọn em mới đến nhà em vợ Mã Hồi Hồi. Đang nói chuyện dở chừng với hắn, thì người của hắn tới tìm, thế là đánh nhau. Bình thường cũng không sao, Tang Cẩu đâu phải tên ngốc, kẻ không có tiền hắn ta đâu dễ dàng cho ghi nợ. Bình thường chỉ dọa vài câu là người nào người nấy đều phải móc tiền ra trả. Nhưng lần này lại không dễ dàng như vậy. Hơn nữa, nếu không thu được món nợ này Tang Cẩu chắc chắn phải ra mặt gặp Mã Hồi Hồi để đòi đúng không? Như vậy thì không đến lượt bọn em lo rồi."
"Đến tay các cậu thì phải dùng tính mạng." Khương Thượng Nghiêu suy tính.
"Anh!" Diêu Cảnh Trình tức giận, anh sao vẫn không chịu hiểu chứ?
Sự bạo nghịch của tuổi trẻ chính là ngọn lửa trong gió thu, không thể đứng vững được trước sự trêu đùa ác ý của gió. Khương Thượng Nghiêu đứng dậy, mặt vẫn bĩnh tĩnh, tỏ vẻ thờ ơ như bình thường, nhưng sự kiên định trong lời nói của anh lại khó lòng lay chuyển: "Cậu hãy cắt đứt quan hệ với mấy kẻ đó đi. Tập trung vào học hành. Hai năm nữa tốt nghiệp, biết suy nghĩ rồi, cậu muốn đi con đường nào là tùy cậu".
"Anh!" Diêu Cảnh Trình nhảy dựng lên.
"Cứ như vậy đi, máy nhắn tin ngày mai cậu mang trả ngay cho người ta. Còn nữa, con dao găm đó là di vật của bố anh, lần trước cậu khen đẹp cầm về chơi thì thôi, sau này đừng bao giờ nhắc lại chuyện đó với anh nữa."
"Anh nghe em nói đã, anh, em còn định sẽ kiếm tiền để cho chị em học đại học." Trong lúc bối rối, Diêu Cảnh Trình chỉ nghĩ ra được lý do ấy.
Cánh tay đang mở cửa của Khương Thượng Nghiêu khựng lại vài giây: "Chị cậu đã có anh".
“Yêu thầm giống như một nốt ruồi nho nhỏ dưới ngực, chỉ bản thân mới biết đến sự tồn tại của nó."
Khánh Đệ cắn bút suy nghĩ, rồi lại thêm vào giữa một câu: "Nó và trái tim làm hàng xóm của nhau".
Viết xong, nhìn hai từ "Yêu thầm", cô cảm thấy có chút tức cười.
Tối đó mẹ kiên quyết về nhà, cậu cũng không biết phải làm thế nào, ngủ lại nhà trọ một tối rồi sáng sớm hôm sau liền về Dã Nam.
Mấy ngày nay không khí trong nhà u ám yên lặng như hang động từ ngàn xưa chưa khai quật, mỗi khi đi lại cô đều phải rón rén khe khẽ. Còn Ái Đệ vẫn luôn trong trạng thái chán nản, sau khi Diêu Cảnh Trình cầm một túi cam đến nhà thăm mới khiến sắc mặt nó hồng hào lên đôi chút, trên môi còn thoáng nở nụ cười.
Lần này, từ lúc ngồi xuống Diêu Cảnh Trình đã liến thoắng đùa tếu, tức thì nói: "Não bị chấn động cũng tốt, người như em có ngốc một chút mới đáng yêu", lúc thì lại nói: "Hai chúng ta thật trùng hợp, một người thì bị đánh cho thâm mắt phải, người thì bị thương ở gáy phải, thật xứng đôi".
Những câu đó vừa nói xong thì Ái Đệ đã phì cười thành tiếng, rồi len lén liếc xem phản ứng của chị gái, Khánh Đệ vờ không để ý chăm chú bóc cam.
Đầu óc thực tế của Ái Đệ không cho phép bản thân mình thích một người con trai có gia cảnh như Diêu Cảnh Trình, hoặc tự thất vọng với bản thân vì đã để ý tới người đang thích chị gái mình. Nhưng vẫn không thể ngăn cấm được tâm tư thiếu nữ, đồng thời lại bất mãn trước sự thờ ơ của Diêu Cảnh Trình, vì vậy hễ có cơ hội là con bé sẽ dùng những lời lẽ cay nghiệt để công kích vô số những nhược điểm của Diêu Cảnh Trình nhằm triệt tiêu mọi cảm xúc của mình. Nhưng khi Diêu Cảnh Trình giữ đúng lời hứa, đến tận nhà thăm nó, nó không tránh khỏi việc mất kiểm soát trước những tình cảm vẫn còn vấn vương trong lòng.
Cùng là yêu thầm, nhưng em gái mâu thuẫn hơn cô rất nhiều.
Khánh Đệ thở dài, dùng bút gạch gạch xóa xóa những chữ vừa nguệch ngoạc trên giấy.
Ái Đệ đẩy cửa vào, đầu vẫn còn cuốn băng gạc, ánh mắt tràn đầy phấn khích, nói: "Chị, tối nay Diêu Cảnh Trình lại mời chị em mình đi xem phim".
Mẹ Diêu Cảnh Trình bán vé ở rạp chiếu phim của Cung văn hóa đường sắt, nhờ có lợi thế đó mà mấy ngày gần đây Diêu Cảnh Trình đã mời chị em cô vài lần rồi. Khánh Đệ nghịch bút trên tay, mỉm cười quan sát bộ dạng vui vẻ của em gái đang lục tung tủ quần áo của mình.
"Bộ này không đẹp." Ái Đệ lại lấy ra một bộ khác, nhưng rồi chẹp miệng: "Bộ này lần trước đã mặc rồi", sau đó rút ra một bộ khác ướm lên người ngắm qua ngắm lại, quay một vòng làm dáng trước gương, dùng ánh mắt để thăm dò đánh giá của Khánh Đệ.
Khánh Đệ gật đầu.
Ái Đệ lập tức hài lòng mỉm cười: "Bộ này kết hợp với cái mũ này rất đẹp. Chị, Diêu Cảnh Trình còn nói, xem phim xong sẽ mời chị em mình đi ăn".
Bất luận là xuất phát từ tâm lý muốn bù đắp hay vì nụ cười rạng rỡ đang khiến khuôn mặt Ái Đệ sáng bừng lên lúc này, mà Khánh Đệ không nỡ nói lời từ chối. Cô chỉ hỏi: "Mấy ngày nay cậu ta mua cái này mua cái kia, lấy đâu ra nhiều tiền thế? Xem phim xong thì về nhà luôn, đừng khiến người ta phải tiêu tiền bừa bãi nữa". Hôm kia đi chợ đêm chơi, Ái Đệ đã đòi Diêu Cảnh Trình mua cho một con búp bê cao bằng nửa người thật.
"Mặc kệ anh ta." Ái Đệ bĩu môi: "Dù sao chỉ cần anh ta biết kiếm tiền là được rồi, nếu không sao có thể được gọi là đàn ông. Nhân lúc trong tay anh ta có thì phải tìm cách mà tiêu, ăn Tết xong nghèo đi lại keo kiệt muốn chết".
Họ hẹn sẽ gặp nhau ở cửa rạp chiếu phim, Khánh Đệ không