Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2619 lượt.
diện với cửa ngách, Diêu Cảnh Trình mới cảm thấy hối hận vô cùng. Cậu ta hối hận lần trước tại sao lại không cất con dao găm đó cho kỹ, lại để anh Khương thu mất chứ?
Mấy bàn chân mang giày đinh kiểu quân đội thi nhau đạp, Diêu Cảnh Trình hai tay ôm chặt lấy đầu bảo vệ mặt. Biết là chuyện gì đang xảy ra, trong lòng cậu ta quyết định, nhắm chuẩn thời cơ, ôm chặt lấy một cái chân kéo lại phía mình, rồi dùng sức lao cả người lên. Ném mạnh chiếc cặp sách trên tay về phía trước, định hất ngã người bên cạnh để cướp đường chạy về nhà.
Nhưng rốt cuộc thì mấy nhân vật mà Nhiếp Tiểu Tứ đưa đến đều là đám người coi việc đánh đấm như chuyện cơm bữa, cầm dao đâm người không chớp mắt, tên bên cạnh đó không hề bị Diêu Cảnh Trình xô ngã, ngược lại khi cậu ta lao đến, kẻ nằm dưới đất lăn một vòng bật dậy, chửi một câu: "Mẹ nó chứ, gan lì thật", còn chửi chưa xong đã đứng thẳng lên bẻ quặp cánh tay Diêu Cảnh Trình ra phía sau, tiện đà đẩy mạnh về phía trước.
Diêu Cảnh Trình lại bị đẩy vào giữa đám người kia, ngay sau đấy những gót giày tiếp tục tới tấp nện xuống ngực và phần lưng, cậu ta cúi gập người đụng phải tường, mạnh tới mức nổ đom đóm mắt. Vết bầm dưới mắt phải còn chưa tan hết, lần này mắt trái lại bị thương. Chỉ cảm thấy nửa khuôn mặt ướt rườn rượt, mọi vật trước mắt bỗng như mờ đi. Nhìn thấy máu, Diêu Cảnh Trình nhất thời mất đi lý trí, trước đó còn có ý định bỏ chạy, lúc này lại chỉ nghĩ: Ông mày không sống được, thì cũng phải kéo một thằng đi theo.
Đám côn đồ kia thấy cậu ta hung hăng như con thú nổi điên bị giam giữ lâu ngày, càng cao hứng, ra sức chửi rủa không ngớt, gót chân giáng xuống cũng chẳng tiếc sức.
Đúng lúc này, phía đầu con hẻm vang lên tiếng kim loại đập vào nhau loảng xoảng, đám côn đồ của Nhiếp Tiểu Tứ sau khi nhìn rõ người vừa đến, quay sang nhìn nhau, rồi phá lên cười.
Con hẻm này buổi sáng là chợ rau, đến buổi chiều vào giờ tan học thì rất ít người qua lại, mà cho dù vừa rồi có người đi qua, thấy đám côn đổ đang hung hăng ẩu đả, cũng phải tránh từ xa rồi. Giờ ngay đầu hẻm lại xuất hiện một thanh củi khô trên vai vác ống nước mạ kẽm đang lao về phía bọn chúng, chắc chắn là đồng bọn của tên tiểu tử này. Chỉ có điều sắc mặt tên đồng bọn mới đến này trắng bệch, cổ mỏng manh nghển dài như cổ cò, cánh tay gầy đét, tay trái bị gãy vẫn còn đang bó bột, người ngợm như thế mà cũng đến trợ giúp, chẳng phải không biết tự lượng sức mình hay sao?
Nhìn thấy năm sáu tên đang vây lại tấn công Diêu Cảnh Trình, người nào người nấy đều cao hơn cậu ta cả cái đầu, khuôn mặt trắng bệch của Hoàng Mai vẫn không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Nó rất gầy, gầy tới mức nổi hết cả gân, tay phải cầm ống nước múa điên cuồng, những tiếng tạt gió vù vù lướt qua tai, mấy lên kia không cầm vũ khí, lùi lại phía sau mấy bước, tạo thành hình vòng cung. Hoàng Mao dừng lại, cũng chẳng buồn nhìn về phía Diêu Cảnh Trình, chỉ chống ống nước xuống đất đứng nhìn chằm chằm đám người kia.
Bộ dạng nhếch nhác lại bất cần đời như thế ý nghĩ cùng lắm thì tất cả cùng chết một lượt như được khắc trên mặt khiến đám người kia có chút bất ngờ.
Diêu Cảnh Trình hoảng loạn đưa tay lên vuốt mặt, cũng chẳng màng đến việc máu dính đầy tay, cúi xuống nhặt cặp sách của mình lên. Cậu ta và Hoàng Mao trong tay có thanh vũ khí dài như thế cho dù có bị vây chặt lại, thì cũng không dễ gì mà để người khác tiếp cận được.
Bên phía đối phương có một tên hung hăng định thử xông lên cướp ống nước trên tay Hoàng Mao, Hoàng Mao đánh thẳng tới, ống nước mạ kẽm nhằm vào cổ họng tên kia mà quét đến, tên đó vội vàng lùi về phía sau để tránh, gần như lùi hẳn lại, trong mắt hiện lên ý định rút lui.
Tên cầm đầu có lẽ thấy nếu tiếp tục đánh cũng chẳng thuận lợi nữa, lão đại đã dặn chỉ cần khiến Tiểu Tứ hả giận là được rồi, dù sao Diêu Cảnh Trình đã phải đổ máu, tiếp tục lằng nhằng gây thêm phiền phức càng không đáng. Thế là tên đó hét vào mặt Diêu Cảnh Trình: "Tiểu tử, biết chuyện gì rồi chứ? Lần sau có tán gái thì cũng phải nhìn trước ngó sau, đừng gây sự với người không nên gây sự, đem mạng mình ra để thí, biết chưa hả?".
Bọn chúng đến nhanh, rút còn nhanh hơn, chẳng bao lâu đã biến mất khỏi con hẻm.
Diêu Cảnh Trình thở phào nhẹ nhõm, chân cũng theo đó mà mềm nhũn ngồi bệt xuống đất. Vừa dùng tay áo lau máu ở má vừa hỏi: “Sao cậu lại ở đây? Biết tôi có chuyện à?”
"Cậu nói sau khi vào học sẽ không đến chỗ Tang Cẩu nữa, tôi đến để xem cậu có tiền mời tôi ăn cơm hay không?" Hoàng Mao đưa ống nước cho cậu ta: "Tôi nhặt trên khu đất đang xây dựng gần nhà cậu, mẹ kiếp, không có nó hôm nay hai đứa mình lại phải vào bệnh viện lần nữa rồi".
Diêu Cảnh Trình chống một đầu ống nước xuống để làm trụ bám đứng dậy, cười mắng: "Vậy mang về nhà mà thờ đi. Mà này, cậu đến để mời tôi đi ăn cơm phải không? Mấy ngày hôm nay tôi không ở đó kiếm được bao nhiêu tiền rồi?".
"Một gói mỳ Can Thúy.”
Hoàng Mao khô khốc nói xong, nghĩ đến điều gì đó, liền nở nụ cười hiếm hoi.
"Đừng chỉ nhớ đến mỳ Can Thúy nữa, cậu mau trả hết nợ cho mình.” Diêu Cảnh Trình t