Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3065 lượt.
n não trong nhà ra khỏi đầu, nhưng lúc này sự lo lắng và nóng lòng sốt ruột lại trào lên.
Một chiếc xe con tùy tiện đỗ ngay trước cổng trường Nhất Trung của Vấn Sơn, từ trong xe có một cánh tay thò ra, búng tàn thuốc xong lại thu về.
Thành phố Vấn Sơn nhỏ bé vào năm 1999, những chiếc xe con của Nhật đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác, huống hồ đây lại là một chiếc xe màu đỏ chói mắt, đỗ chắn ngang hơn nửa chiếc cổng sắt.
Diêu Nhạn Lam vô thức rụt người lại trốn sau gốc cây, hoảng sợ nhìn xung quanh, không thấy một ngưòi bạn quen nào. Cô vừa lo vừa sợ, lo là vì cậu em trai Cảnh Trình buổi trưa không thấy về nhà cứ lêu lổng khắp nơi, khi có chuyện không thể tìm được, sợ là vì sự bám riết của người đó, dai dẳng không rời.
Không biết anh ta làm thế nào mà biết trường cô học, lần đầu tiên khi đứng chặn cô ở cổng trường, anh ta khen cô đẹp, nói rằng sống ở Vấn Sơn hơn hai mươi năm sao chưa từng gặp cô.
Rõ ràng là lời khen, người nói cũng rất nghiêm túc chân thành, nhưng lại khiến Diêu Nhạn Lam nghĩ đến bốn từ: Trêu hoa ghẹo nguyệt. Nhớ buổi tối đi ăn đêm hôm đó, đám bạn tướng mạo hung dữ của anh ta thô lỗ cho Cảnh Trình một cái bạt tai, Diêu Nhạn Lam đột nhiên cảm thấy sợ hãi khiếp vía. Khi ấy cô giả vờ làm như anh ta nhận lầm người, lùi mấy bước để tránh. Ngụy Hoài Nguyên đưa tay ra rồi rụt ngay lại, gần như muốn nắm bắt suy nghĩ của cô, càng khiến cô khinh ghét và kinh hãi.
Cô nói: Chắc anh nhận lầm người rồi. Đối phương lại phì cười đáp: Có thể nhận lầm bố mẹ chứ không thể nhận lầm cô.
Cô không biết phải nói gì.
Sau đó Ngụy Hoài Nguyên mời cô đi ăn cơm, lúc đầu cô từ chối, anh ta lại nói sẽ đưa cô về. Khi ấy đang giờ tan học, Diêu Nhạn Lam bị anh ta giữ lại ở cổng trường quấy rầy khá lâu, thật may khi ấy cô liếc thấy bóng dáng một cô bạn quen trong đám học sinh đang túm năm tụm ba xì xào bàn tán, Diêu Nhạn Lam vội chạy tới thân mật khoác tay cô bạn kéo đi, lúc đó mới coi như được giải thoát.
Diêu Nhạn Lam vốn nghĩ rằng đấy chỉ là việc nhỏ, sau khi bị cô từ chối đối phương sẽ thấy khó mà lui. Nhưng sự việc xảy ra sau đó thật ngoài dự liệu của cô, Ngụy Hoài Nguyên cứ cách năm ba ngày lại xuất hiện, hỏi cô bao giờ thì tan học, còn sau khi tan học thì lại hỏi cô có muốn đến ăn thử ở một nhà hàng mới mở nào đó không. Khi bị cô từ chối anh ta cũng không nổi giận, nói tạm biệt rồi lên chiếc xe con đã được đỗ lại rồ ga phóng đi.
Mặc dù anh ta không còn có những hành động thô lỗ như lần gặp mặt đầu tiên, nhưng vẫn khiến cô sợ phát khiếp. Cô được bao bọc từ nhỏ, người nhà quan tâm chăm sóc, em trai chuyện gì cũng nhường nhịn, Khương Thượng Nghiêu lại càng không phải nói. Ngay cả người thô lỗ như anh Hắc Tử, mồi lần không cẩn thận trêu cho cô khóc, cũng chỉ là chuyện xảy ra thời thơ ấu mà thôi.
Kẻ mà cô sợ chính là người bạn hung hăng độc ác của Ngụy Hoài Nguyên, buổi tối đi xem phim Cảnh Trình và tên côn đồ đó suýt nữa thì đánh nhau, bộ dạng cục súc của tên đó khiến chân cô muốn nhũn ra. Cô sợ nếu động đến những người đó, một khi ứng xử không khéo sẽ hại em trai bị đánh hoặc khiến Khương Thượng Nghiêu phải lộ diện giải quyết hậu quả giúp mình.
Vì vậy nếu có thể tránh là cô tránh.
Buổi trưa trường Nhất Trung ở Vấn Sơn không mở cổng lớn, mà chỉ mở cổng ngách bên cạnh. Ngụy Hoài Nguyên ngồi trong xe đỗ ngay trước cổng trường, học sinh ra vào tấp nập, Diêu Nhạn Lam biết mình không thể tránh được ánh mắt của anh ta. Sắp tới giờ vào lớp, học sinh đi lại ngày một ít, cơ hội để lẩn tránh lại càng xa vời.
Cùng lúc tiếng chuông vào lớp reo lên, một đầu thuốc lá được ném từ trong xe ra, tiếp theo là tiếng động cơ lại rú lên ầm vang. Cảm tạ Thượng đế, lại trốn được một lần nữa. Diêu Nhạn Lam ngồi xổm lâu khiến hai chân tê cứng, vịn vào cây bách đứng dậy, cho đến khi chiếc xe màu đỏ lao vụt ra đường lớn, cô mới dám lộ diện.
Cô tưởng rằng lại một lần nữa thoát thân thành công, còn đang thầm tự khen mình may mắn, không ngờ khi chỉ còn một bước chân nữa là vào tới cổng trường, thì đột ngột bị một bàn tay kéo lại từ phía sau.
Quả nhiên nghe thấy tiếng cười sảng khoái sau thành công của Ngụy Hoài Nguyên: "Biết ngay là em trốn anh mà, anh đã nhìn thấy qua gương chiếu hậu".
Diêu Nhạn Lam hất tay anh ta ra nhưng không thành công, nghe thấy những tiếng chuông báo vào lớp sau cùng, cảm giác mấy người bạn xung quanh đang nhìn cô với ánh mắt dò xét, khi ấy sắc mặt cô tái nhợt hoảng hốt, chỉ biết lặp đi lặp lại câu: "Tôi phải vào lớp rồi".
Ngụy Hoài Nguyên cũng không buông tay, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, đôi đồng tử đen láy đang nháo nhác tìm quanh khắp nơi như mong chờ có ai đó dột ngột xuất hiện, cứu cô thoát khỏi tai họa này, trong lòng anh ta lại trào lên cảm giác vui sướng như người thợ săn bắt được con mồi.
"Anh biết em phải vào lớp, anh có ngăn cản đâu."
Diêu Cảnh Lan vừa lo sợ vừa ấm ức, phản bác: "Vậy anh mau buông tay ra đi".
"À!" Ngụy Hoài Nguyên vờ như chợt nhận ra, buông tay rồi tự lẩm nhẩm một mình: "Mấy giờ em tan học? Sáu giờ? Anh đợi em".
Diêu Nhạn La