The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3041 lượt.

. sau chuyện đó toàn Vấn Sơn sẽ biết chú không phải người dễ bị bắt nạt".
Trong đầu Diêu Cảnh Trình đột nhiên xuất hiện hình ảnh cao lớn và khuôn mặt dữ tợn của Nhiếp Nhị, tưởng tượng cảnh bị một người như thế coi là kẻ thù, cuối cùng đành phải trở thành con chó của nhà họ Tang... cậu ta hít một hơi thật sâu. Nhìn vào đôi mắt đang cười híp mắt của Tang Cẩu hồi lâu, càng cảm thấy sống lưng ớn lạnh.
Rất lâu sau đó, cậu ta từ từ gật đầu.






Với kinh nghiệm và khả năng của Diêu Cảnh Trình mà nói, gặp chuyện có thể đưa ra một quyết định thỏa đáng cân bằng cả hai phía là việc tương đối khó.
Chỉ có điều cậu ta luôn tự nghĩ mình thông minh, cho rằng bất luận kết quả có thế nào thì cũng chỉ là sự đấu đá giữa hai thế lực, không liên quan tới mình. Vì vậy, cho dù Tang Cẩu có dùng thù đoạn hãm hại để dìm cậu ta xuống nước, cậu ta cũng chẳng để ý. Nếu kể với anh, Khương Thượng Nghiêu có thể sẽ nhíu mày suy nghĩ một lúc, sau đó buông một câu: "Việc này ai làm chẳng được, tại sao lại là cậu?".
Đáng tiếc, những dòng nước ngầm chảy bên dưới Vấn Sơn, tiềm ẩn rất nhiều những con sóng lớn. Mà tất cả những điều đó, Khương Thượng Nghiêu đều không biết rõ.
Công việc của anh ca kíp rất vất vả, mỗi lần theo tàu là đi liền ba bốn ngày. Sau Tết lớp ghita bắt đầu hoạt động trở lại, nhận thêm vài học sinh mới, thỉnh thoảng được nghỉ, cũng phải ở bên Diêu Nhạn Lam, còn phải xem giá cả thị trường cổ phiếu, nghiên cứu đồ thị chứng khoán. Anh sử dụng toàn bộ thời gian rảnh rỗi chỉ để khiến số tiền tích cóp của mình sinh lời, mặc dù tốc độ tương đối chậm.
"Mấy tên cướp này, gan cùng to thật. Dám cướp của giữa ban ngày ban mặt." Bà anh xem xong chương trình tin tức trên tivi, lắc lắc đầu đi vào bếp.
"Mẹ, khu căn hộ đó chắc phải giữa năm mới xây xong đúng không ạ? Đến giữa năm có khi con cũng đủ tiền rồi." Ánh mắt Khương Thượng Nghiêu rực sáng.
Trong lòng anh tràn ngập những hy vọng tốt đẹp, và cả sự tự tin nữa. Nhưng vẫn có những dự phòng xấu nhất không dám nói với Diêu Nhạn Lam, anh sợ người con gái ngây thơ ấy sẽ phải mừng hụt.
Đàn ông khi suy nghĩ vấn đề bao giờ cũng rất thực tế. Nhưng, đối với một cô gái mới mười tám tuổi, mối quan hệ của Diêu Nhạn Lam và Khương Thượng Nghiêu trong con mắt cô, hoàn toàn được nhìn từ góc độ của tình yêu. Vừa cất tiếng khóc chào đời đã biết anh, dùng bình sữa của anh, mặc quần áo cũ của anh, hơi ấm cơ thể anh thân thuộc như của chính bản thân mình. Cuộc sống hiện thực, mặc dù sẽ có ngày không tránh khỏi những vất vả lo toan về cơm áo gạo tiền, nhưng tình cảm sâu đậm của hai người đủ để vượt qua những chuyện như nhà nhỏ, lương thấp, rồi ngày một sẽ tốt đẹp hơn.
Nhưng bất kỳ ai khi đối mặt với sự thay đổi theo hướng tích cực hơn, sao có thể không vui mừng chứ? Khi nghe mẹ nói nhà họ Khương đang gom tiền mua căn hộ theo chế độ phúc lợi, Diêu Nhạn Lam cũng vui mừng khôn xiết, nhoài mình bên cửa sổ nhìn về phía công trường rất lâu. Giây phút vui mừng qua đi, mẹ cô chau mày suy tư: "Nhà chúng ta cũng chẳng giúp được gì, nói cho cùng chuyện của con và Nghiêu Nghiêu cũng đã định rồi, sau này gả con sang đấy, căn nhà đó con cũng có phần.Nếu không vì hai con, cô Khương đâu phải lo lắng như thế, lo lắng tới mức nhiệt đầy miệng. Haizz, giá mà có bố con ở đây, ông ấy là người có bản lĩnh, nếu có ông ấy…".
Diêu Nhạn Lam cầm cặp sách lên, mẹ cô không để ý thấy là cô đã đi ra đến cửa, càng không nghe thấy câu nói "Mẹ, con đi học đây", miệng vẫn đang lẩm nhẩm nhắc lại chuyện cũ, nhắc lại những ưu điểm của người đàn ông đó.
Đối với người mẹ mãi mãi không thoát khỏi cái bóng của quá khứ, Diêu Nhạn Lam cảm thấy thật sự bất lực. Gia đình đã đến bước này rồi, mẹ vẫn không chịu đối mặt với hiện thực, bà vẫn cho rằng người đàn ông kia vì cuộc sống quá khó khăn, lại quá đỗi kiêu ngạo nên mới chấp nhận việc tha hương lưu lạc bên ngoài không chịu về nhà. Những lúc mẹ tự ngồi nói một mình, câu mà mẹ thường hay nhắc đi nhắc lại nhiều nhất là "Ông quay về đi, không kiếm được tiền cũng chẳng sao, cả nhà sống bên nhau là đủ rồi".
Trong ký ức của Diêu Nhạn Lam, khi bố ở nhà quả thực ông đúng là người bố tốt. Lúc nào cũng qua loa đại khái, thường cất tiếng cười sảng khoái, cũng thường bế cả hai chị em cô, thỉnh thoảng khi về còn mang cho hai chị em vài món quà nhỏ rẻ tiền. Nhưng ở nhà chẳng được bao lâu đã bắt đầu chê mẹ nói nhiều em trai ồn ào, không chịu được thu dọn hành lý quay trở lại Thâm Quyến tiếp tục công việc làm ăn lớn mà ông vẫn luôn miệng nhắc đến.
Diêu Nhạn Lam nghĩ có thể ông chỉ là thiếu trách nhiệm đối với gia đình, thiên về lối sống tự do, nhưng cũng có thể ông đã mệt mỏi với mẹ với gia đình, nên đã xây dựng một gia đình mới rồi cũng không chừng. Còn mẹ lại chọn cách ghi nhớ những điếm tốt của người đàn ông này, dường như chỉ khi tự lừa dối mình như vậy, mẹ mới giữ được tia hy vọng để sống trong sự chờ đợi mòn mỏi của mình.
Đứng dưới gốc cây bách nhìn về phía cổng trường, Diêu Nhạn Lam mới có thể đặt những phiề