Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2711 lượt.

tiết kiệm cũng đủ để nuôi ba người chúng ta. Còn nữa, em còn nhỏ như thế mà đi buôn bán, bị người ta lừa thì làm thế nào? Ai cho em tiền vốn? Bố thì chắc chắn là không rồi, mà số tiền chị tiết kiệm được cũng không đủ".
"Em hỏi vay bác gái. Bác trai thăng chức phát tài, bác gái có làm rơi vãi một ít qua kẽ tay thì đã làm sao? Bọn họ định làm gì em còn không biết? Tưởng em là trẻ con chắc. Coi em là trẻ con cũng được, em mới có tí tuổi mà đã nhắm vào em để trục lợi rồi?" Ái Đệ phì cười: "Vừa rồi những lời mẹ nói chị không nghe thấy sao? Em mặc kệ, có tiền em cứ vay trước đã, sau này em phát tài rồi, xem họ định giở trò gì với em".
Khánh Đệ thầm thở dài, càng kinh ngạc càng hỏi bằng giọng ân cần dịu dàng hơn: "Bác gái và bố có kế hoạch gì? Bà ấy đã nói gì với em?".
Khuôn mặt vẫn còn những nét trẻ con của Ái Đệ khẽ nghếch Iên, khóe miệng cười đầy vẻ chế giễu: "Anh họ giờ đang làm gì chị có biết không? Anh ta không dám làm ăn ở Vấn Sơn, vì sợ gây sự chú ý, người ta chạy sang thành phố bên cạnh mua cả hai quả núi, giấy phép bị giữ nên không làm gì được. Mấy hôm trước bác gái nói đưa em đi chơi, đến nhà một người ở thành phố bên cạnh, trên đường đi còn khen em ngoan, biết nghe lời, sau này sẽ cho em đi Nguyên Châu học đại học. Ở nhà người đó em nhìn thấy cái gì chị biết không?".
"... Thấy cái gì?"
"…Thấy một người bị down!" Hai má Ái Đệ đỏ bừng lên, dường như đang nhớ lại nỗi nhục nhã của ngày hôm ấy. "Hơn hai mươi tuổi rồi còn gọi em là chị chị, rớt dãi chảy dầm dề. Mẹ anh ta nhìn em từ đầu tới chân mười mấy lần, chỉ thiếu nước vạch mồm em ra kiểm tra răng thôi".
"... Khốn nạn!"
"Đúng, đúng là rất khốn nạn! Đáng căm hận nhất là khi về họ đưa bao lì xì cho em thì bị bác gái cầm mất, thật ức quá! " Ái Đệ tức giận đá vào một cái chân ghế để xả.
Khuôn mặt đang tràn ngập tức giận của Khánh Đệ vì câu nói cuối cùng của em gái mà bùng nổ, cô dựa người vào chiếc chăn gấp để cuối giường bịt miệng khẽ cười.
Ái Đệ ấm ức liếc mắt nhìn chị, lẩm bẩm nói: "Còn cả chị nữa, chẳng thương em gì cả".
"Vốn đang rất lo lắng, nhưng thấy Tiểu Ái của chị rất lợi hại, có lẽ sẽ đối phó được." Khánh Đệ vuốt mái tóc dài của em, rồi lại hỏi: "Sau đó thì sao? Tại sao Ngụy Hoài Nguyên không yên ổn mà sống ở Vấn Sơn? Chẳng phải chị dâu vẫn muốn anh ta luôn ở trong tầm mắt mình à? Dễ dàng để anh ta ra ngoài làm bậy sao?".
"Chẳng có sau đó, sau đó bác gái ra sức vỗ ngực nói trời nói đất với em, nhưng em chỉ thoái thác là để vài năm nữa, giờ em còn nhỏ. Bác ta lại đến thì thầm to nhỏ với bố, em nói với bố là đừng có nông cạn như thế, với khuôn mặt này của em, để vài năm nữa tìm đường dây của bác gái, bố muốn có một anh con rể có tiền có quyền thế nào mà chẳng được? Cần một thằng con rể bị down thì làm được gì? Còn Ngụy Hoài Nguyên..." Ái Đệ lén liếc trộm chị một cái, ngập ngừng định nói rồi lại thôi.






"Anh ta thế nào rồi?" Khánh Đệ chậm rãi hỏi, đột nhiên như cảm thất có điều gì khác lạ, ngồi thẳng người dậy: "Anh ta ly hôn rồi à? Không phải chứ, làm thế mà bác trai không đánh gãy chân anh ta?"
"Đương nhiên không phải thế, hai vợ chồng việc ai người ấy làm giờ đang là mốt đấy. Chị, sao chị đã lên Nguyên Châu sống mà chẳng thay đổi chút nào thế? Vẫn quê mùa như vậy! Anh họ ở lại đây đương nhiên là có lý do của anh ấy." Ái Đệ lườm cô một cái, không nói thêm dù chỉ một từ.
Dù sao cũng chẳng phải tin tức mới mẻ gì, Khánh Đệ không suy nghĩ nhiều, ra ngoài phòng khách lấy một nắm kẹo lạc vào. Ái Đệ lựa đi lựa lại trong tay cô, chọn lấy một chiếc rồi bỏ vào miệng, trong lòng trước sau vẫn thấy bức bối, cứ như bị mèo cào vậy mà phải nhẫn nhịn thật khó chịu, quan sát chị gái một lúc, lại sợ chị ngấm ngầm đi làm người tốt, thế là không nhịn được nữa mở miệng ướm hỏi: "Chị, ở Nguyên Châu chị không liên lạc với Diêu Nhạn Lam à?".
Khánh Đệ cắn một nửa chiếc kẹo lạc trên tay, từ từ đặt xuống, nói: "Không. Từ Tết năm ngoái là không gặp. Em cũng biết mà, lúc đó chị bận ôn tập tối mắt tối mũi, sợ thi trượt".
"Thế lần này về nhà chị có định đi gặp chị ta không?"
Đi qua cổng vào trong khu tập thể cũ, sự tươi mới ở phía đối diện càng làm nổi bật sự xập xệ cũ nát của nó. Khánh Đệ nhìn về phía cầu thang sâu hun hút tối om, đứng bần thần do dự một lúc trước vườn hoa hoang tàn, cuối cùng kéo nửa cánh cửa sắt ra bước lên.
Cửa nhà họ Khương và họ Diêu đều đóng kín mít, Khánh Đệ gõ cửa nhà họ Diêu, mấy tiếng cộc cộc nghe như vang hơn trong thời tiết lạnh muốn đóng băng này.
Gõ mấy lần vẫn không có ai trả lời, Khánh Đệ quay đầu nhìn về phía cửa nhà họ Khương, nhất thời không dám quyết định. Đang kéo cổ áo định đi xuống, cánh cửa nhà họ Khương mở hờ, bà anh thò đầu ra, dường như đang cố nheo mắt lại để nhìn kỹ người đứng bên ngoài, hỏi: "Ai đấy? Tìm ai?".
"Bà ạ, chúc mừng năm mới. Là cháu, Thẩm Khánh Đệ đây."
"Thẩm... à, là Khánh Đệ. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới." Bà vội vàng mở rộng cửa: "Mau vào đi, ngoài đấy lạnh lắm".
Trong nhà mọi th


Polaroid