Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2713 lượt.

ứ vẫn y như cũ, dường như thời gian dừng lại ở cái ngày lần đầu cô xuất hiện nơi đây vào ba năm trước.
"Cháu gái, mau ngồi đi." Bà rót một cốc nước đưa cho Khánh Đệ: "Cầm cho ấm tay, bà đang chuyển chậu hoa, thì nghe hình như có người gõ cửa".
Khánh Đệ đứng dậy: "Bà có cần cháu giúp không?".
Bà cũng không khách sáo, nói: "Vậy thì phiền cháu rồi", đưa Khánh Đệ đi vào trong, vừa đi vừa nói: "Trồng mấy chậu hoa, bà thấy hôm nay có chút nắng, chuyển ra ngoài cho đỡ cớm. Giờ hết nắng rồi, muốn bê vào".
Bước vào trong phòng, Khánh Đệ đột nhiên có linh cảm đây là phòng ngủ của Khương Thượng Nghiêu, bất giác dừng bước. Một chiếc giường rộng tầm một mét đặt sát vào tường, đầu giường kê một chồng sách, trên tường một nửa là dán những tờ áp phích, có cảnh mặt trời mọc ở thảo nguyên, có cả ảnh của Đằng Cách Nhĩ (2), còn cả một bức tranh chân dung cỡ lớn của Che Guevara. Thứ bắt mắt nhất chính là cây ghita màu nâu đồng đặt trên cái tủ nhỏ, sau bao năm xa cách giờ gặp lại, thân cây ghita vẫn ánh lên vẻ bóng loáng như cũ.
(2) Đằng Cách Nhĩ: Ca sĩ người Mông cổ.
Bà thấy Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào cây đàn ghita, bất giác mỉm cười, nói: "Thứ này rất đắt, ngày trước Nghiêu Nghiêu phải tiết kiệm mấy năm tiền mừng tuổi mới mua được đấy. Có thời gian là bà lại lau giúp nó, mẹ nó am hiểu hơn thỉnh thoảng còn lên dây đàn nữa".
Khánh Đệ cười, ý như mình đã hiểu, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, đi theo bà vào trong. Trên tấm lưới chống trộm ngoài cửa sổ đặt mấy chậu cây cành lá tươi tốt, cô không biết nhiều về hoa, nhưng vẫn nhận ra một loại trong số đó. Bất giác cất lời khen: "Bông đỗ quyên to quá".
Bà cười tươi rói: "Cháu cũng thích hoa à? Loại đỗ quyên này là loại nổi tiếng đấy, Ngũ Bảo Châu, hằng năm cứ đến Tết là bao người tới hỏi xin. Năm nay đợi Tết xong bà sẽ tách nhánh, cho cháu một chậu".
Khánh Đệ ngượng ngùng: "Trước cửa căng tin của trường cũng trồng một ít, vì vậy cháu mới nhận ra. Bình thường cháu cũng không để ý tới hoa cỏ đâu ạ".
Bà liếc mắt nhìn cô vẻ trách cứ, giúp cô đỡ chậu hoa xuống, nói: "Con gái nên có một vài sở thích, chỉ biết học thôi cũng không được. Nghe nói, cháu lên tỉnh học rồi?".
"Vâng ạ. Cháu học Đại học Sư phạm Nguyên Châu. Vì vậy gần đây mới không thể đến thăm mọi người, bà đừng giận cháu nhé."
"Haizz, nói thế thì thật xa cách quá. Các cháu chăm học sau này tương lai xán lạn, bà rất vui", nói xong trong mắt bà thoáng hiện lên vẻ đau buồn, rồi lại cười ngay: "Về nghỉ Tết nên đến thăm bà phải không?".
Khánh Đệ đáp: "Vâng", trong lúc nói chuyện đã chuyển xong mấy chậu hoa, bà đưa cô đi rửa tay rồi mới quay ra phòng khách. Khánh Đệ cầm lấy mấy hạt dưa lên cắn, do dự một lúc mới hỏi: "Bà ơi, Nhạn Lam đâu ạ? Cô ấy đi làm ạ?".
Bà rót xong nước, quay người lại, cười nói: "Cháu chưa biết à? Nhạn Lam giờ không ở đây nữa, mẹ con bé phải vào viện điều dưỡng, nên nó ở luôn đấy cho tiện chăm sóc".
Ngay lập tức Khánh Đệ cảm thấy trong lòng mình thoải mái lên rất nhiều, thầm nghĩ tin đồn thất thiệt, sức mạnh của những lời đồn đại thật đáng sợ. Tiểu Ái không thể tiếp tục ở lại Vấn Sơn được nữa, ở đây có quá nhiều ảnh hưởng tiêu cực, người tốt cũng quá ít. Nghĩ thế quyết tâm kiếm tiền nuôi em gái ăn học của cô lại càng thêm vững vàng.
"Thế cô Diêu giờ đã khá hơn chưa ạ? Vào viện điều dưỡng cũng tốt, thay đổi môi trường sống không chừng lại bình phục."
"Cũng phải, khá hơn nhiều rồi, không còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn nữa. Bà và cô Khương lần trước đến thăm, cô ấy còn nhận ra cả hai đấy."
"Thế thì tốt rồi ạ." Hỏi thăm dăm ba câu, Khánh Đệ không dám nhắc đến từ Khương, chính bản thân cô cũng không biết là do mình sợ nhắc đến sẽ làm bà buồn vào ngày Tết, hay sợ nhắc đến sẽ mở ra cánh cửa đã mọc rêu trong lòng mình. Cô nhìn đồng hồ trên tường, khéo léo từ chối lời mời ở lại ăn cơm của bà, cầm áo khoác lên vừa mặc vừa nói: "Bà ơi, cháu về đây. Bao giờ nghỉ hè cháu lại đến thăm bà và cô Khương".
Đang nói thì nghe thấy có tiếng chìa khóa lạch cạch bên ngoài, tiếp đến là tiếng mở cửa, Khương Phượng Anh đứng ngay trước cửa nhà.
Khánh Đệ lễ phép chào, lại nhìn thấy nụ cười của Khương Phượng Anh cứng lại trên mặt, lòng cô trầm xuống, nhận thấy trong mắt Khương Phượng Anh mình là khách không mời mà đến, nụ cười trên môi đột nhiên trở nên gượng gạo.
Khương Phượng Anh dù sao cũng là người nhạy bén, ngay lập tức lại tỏ vẻ hòa nhã như thường, hỏi: "Chuẩn bị về sao? Lâu lắm mới gặp, để cô tiễn cháu".
"Phượng Anh." Giọng nói của bà có vẻ không vui.
Khánh Đệ cảm thấy cô Khương hình như có lời muốn nói với mình, còn bà lại có ý phản đối. Thế là khách sáo nói mấy câu, rồi đi theo cô Khương xuống lầu.
Dắt xe đạp chầm chậm đi ra cổng khu tập thể, Khánh Đệ trong lòng thầm suy đoán không biết cô Khương muốn nói gì mà lại khó mở lời đến thế, bất giác thấp thỏm. Lại nhớ đến mùa hè năm kia, mọi người cùng ngồi trên một con thuyền đồng lòng chung sức, so với lúc này, cảm giác như vật đổi sao dời.
Qua sạp báo, cô dừng lại, nói với cô Khương: "Cô, cô quay về đi. Bên ngoài lạnh lắ