Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2717 lượt.
ước một chút, trời lạnh, buốt tới mức hai má cô ấy ửng hồng, càng khiến cô ấy trông duyên dáng hơn trong ánh mắt chằm chằm của Khánh Đệ. Cô nhìn khẽ thở dài, có lẽ, vậy cũng tốt.
"Em về bao giờ thế? Sao không gọi điện cho chị? Đi, lên nhà ăn cơm." Không đợi cô nói, Nhạn Lam đã chạy tới, túi đồ đang cầm trên tay phải cứ thế vứt xuống dưới chân, túm chặt lấy cô.
Cách cư xử cởi mở như thế không giống với con người của Nhạn Lam, ngoài sự kinh ngạc ra Khánh Đệ còn cảm thấy có chút thất vọng, nhặt túi đồ dưới đất lên, nói: "Em còn đang nghĩ, có nên về hay không. Cũng chẳng biết chị có hoan nghênh em hay không, cứ lanh chanh tới tìm chị".
Nhạn Lam quay người nhìn thẳng vào mắt cô, cứ nhìn như thế, ánh mắt dò xét, một lúc sau đôi lông mày giãn ra, nói: "Cũng may, em vẫn là em. Chị đang đoán, lâu như vậy không gặp, khi gặp lại nhau ánh mắt em sẽ thế nào? Khinh bỉ? Trách cứ? Thông cảm? Thương xót? Khánh Đệ". Cô ấy khịt khịt mũi rồi nói tiếp: "Cũng may, em vẫn là em".
Nhưng, lúc này, Khánh Đệ có cảm giác người con gái đang đứng trước mặt mình trong mắt che giấu nỗi buồn, khóe miệng cố miễn cưỡng cười đau khổ kia không còn là Diêu Nhạn Lam nữa.
Đồ nội thất trong căn phòng này vẫn không có gì thay đổi, nhưng thêm rất nhiều đồ đạc trông rất nữ tính. Đến hộp đựng giấy ăn được bọc bằng vải có thêu hoa thoáng nhìn đã biết là do Diêu Nhạn Lam dày công trang trí, hơn nữa không phải cô ấy mới ở đây một thời gian ngắn.
Khánh Đệ lặng lẽ quan sát khắp một lượt, không muốn nhìn thêm nữa, đành cúi xuống nghiên cứu hình dạng lá trà trong chiếc cốc trên tay. Diêu Nhạn Lam thay xong quần áo đi ra, xắn tay áo lên nói: "Đúng lúc chị mua rất nhiều đồ ăn, còn chưa được nếm thử tay nghề của chị phải không?".
Khánh Đệ đặt cốc xuống: "Em giúp chị", rồi đi cùng Nhạn Lam vào trong bếp. Cả hai cô gái đều đã quen làm việc nhà, không cần nói nhiều, mỗi người một việc phân chia rất rõ ràng, vừa làm vừa nói chuyện trường chuyện lớp của Khánh Đệ. Sau khi rửa rau xong, Khánh Đệ liếc mắt lên đồng hồ trên tủ bếp, thăm dò hỏi: "Có cần để muộn mới nấu không?".
Nhạn Lam ngạc nhiên, nhưng lập tức hiểu ngay, gượng gạo nói: "Ngụy Hoài... gần đây anh ấy không đến, mấy hôm nay còn bận việc ở thành phố bên cạnh".
"Ồ." Khánh Đệ nghĩ sẽ chỉ dừng lại ở đây thôi không nhắc tới nữa, nhưng không sao kìm nén được những nghi vấn vẫn đang lơ lửng trong lòng: "Anh ta đối với chị, có tốt không?".
Thấy Nhạn Lam hờ hững gật đầu, Khánh Đệ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thế nào vẫn thấy không yên tâm, hỏi tiếp: "Sao lại ở đây? Đây là phòng tân hôn của... ý em là sao không thuê một căn hộ ở gần đây có phải yên tĩnh hơn không?".
Nhạn Lam kinh ngạc: "Phòng tân hôn của anh ấy?", ngay sau đó dừng tay thái thịt, thấp thỏm nói: "Anh ấy không hề nói gì, từ khi chị về ở đây chỉ có chị và anh ấy, chị...".
Khánh Đệ thầm trách mình nhiều lời, rồi bỗng nghĩ Nhạn Lam bị giấu giếm kỹ như thế, có thể thấy vừa rồi khi cô hỏi Ngụy Hoài Nguyên đối với cô ấy có tốt không, cái gật đầu của cô ấy không đáng tin chút nào. Thở dài, đành phải an ủi, nói: "Bác gái em rất bảo vệ cho con trai, không chừng cái gì cũng biết, nhưng có lẽ đã không nói với chị dâu em".
Nhạn Lam nhìn thì có vẻ đã tin lời Khánh Đệ, nhưng tâm trạng cô ấy lại bắt đầu có chút bất an. Khánh Đệ đành phải nói lảng sang chuyện khác, nhớ ra vừa rồi nhắc tới trường Đại học Sư phạm Nguyên Châu, Nhạn Lam có vẻ rất quan tâm, Khánh Đệ tiếp tục kể chuyện về cuộc sống trong trường một cách thân thiết. Cô ăn nói vụng về, những chuyện thú vị được kể qua miệng cô chẳng còn chút hài hước nào nữa, nhưng Nhạn Lam thỉnh thoảng vẫn phải mím môi cười, đôi mắt sáng long lanh, lắng nghe rất chăm chú.
Ăn cơm xong, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa, Khánh Đệ đề nghị: "Nhạn Lam, hay là thử đến trường hỏi xem, học lại lớp mười hai một năm. Kiến thức của chị vững như thế chắc chắn học lại rồi thi lại sẽ không có vấn đề gì".
Ánh mắt Nhạn Lam dần u ám, lắc đầu nói: "Không nghĩ đến những chuyện đó nữa. Mẹ chị vẫn còn đang ở trong viện điều dưỡng, thỉnh thoảng lại phải vào để chăm lo cho bà. Hơn nữa... Ngụy Hoài Nguyên cũng sẽ không đồng ý".
"Nếu em tới gặp anh ta để nói chuyện thì sao?"
"Khánh Đệ, em không hiểu đâu." Nhạn Lam ngẩng đầu lên, khi ánh mắt hai người chạm nhau Khánh Đệ thấy sự khó xử trong đôi mắt ấy, nhưng miệng vẫn kiên quyết nói: "Em không hiểu suy nghĩ của những người như họ. Anh ấy... đối với anh ấy mà nói, đặt chị ở đây, lúc nào anh ấy cần là đã có chị chờ sẵn ở đây là được rồi, còn chị cần gì, tiền đồ của chị, chị nghĩ gì, sau này chị sẽ thế nào, những thứ đó chẳng phải là điều anh ấy bận tâm".
"Thế chỉ sống thế này thôi sao?" Khánh Đệ cắn chặt môi, sự mâu thuẫn giữa không cam tâm, không đáng và bất lực khiến đôi lông mày đang nhíu chặt của cô nhìn rất ngang bướng.
Nhạn Lam nhìn cô một cái, rồi lại cúi đầu xuống nghịch nghịch cốc trà trên tay.
"Thế còn anh Nghiêu thì sao?"
Nước trong cốc sóng ra mu bàn tay, Nhạn Lam cũng chẳng để ý, không lâu sau, mu bàn tay đỏ rộp, từng giọt từng g