Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2760 lượt.
Hắc Tử ngồi phía trước cũng bấm số máy của Khánh Đệ, sau đó ném chiếc điện thoại về phía sau cho Khương Thượng Nghiêu, "Máy mới, số cũng ghi lại rồi. Hai lần bảo đảm", nói xong bèn mỉm cười.
Khánh Đệ không kịp đỏ mặt, lúc này chỉ có mong muốn tìm được chỗ nào đấy trốn đi: "Vậy em xuống xe trước đây". Cô bắt gặp ánh mắt anh, trái tim đang đập thình thịch đập càng mạnh hơn, cho tới tận khi nhìn thấy bóng chiếc xe việt dã mất hút trong dòng xe trên đường, nhịp tim mới trở lại bình thường.
"Cậu ta nói, hai ngày nữa sẽ tới chào chú Đức?"
"Vâng, thưa chú Đức. Cậu ta đã nói thế."
Trong thư phòng tĩnh mịch, Quang Diệu hơi ngẩng mặt lên, dò đoán phản ứng của chú Đức. Chú Đức bình thản vuốt ve miếng đá Thọ Sơn trong tay, cái ấn vuông đó bị sờ hồi lâu, trở nên bóng loáng dưới ánh đèn.
"Sau đó thì sao?"
Quang Diệu bừng tỉnh lại, đáp: "Sau đó đến sauna của Thuận Tử, để cậu ta tắm rửa sạch sẽ rồi mới đưa về nhà. Trong lúc tắm hơi Hắc Tử có nhắc tới chuyện mỏ than của tên Vu béo gần đây làm ăn với quan lại địa phương…".
"Tên tiểu tử này, thật đúng là tên mồm thối."
"Hắc Tử cũng nói như thể một tin tức mới thôi, dù sao cậu ấy cũng không hiểu những tình tiết liên quan trong đó." Quang Diệu nói đỡ Hắc Tử.
"Cậu ta phản ứng thế nào?" Chú Đức lại hỏi.
"Chẳng có phản ứng gì cả, cũng chỉ nghe để đấy." Quang Diệu do dự, lát sau lại bổ sung: "Chú Đức, bây giờ Thạch Đầu không còn giống ngày trước nữa, không thể nhìn thấy tâm can của cậu ta. Chi bằng…"
"Chi bằng cái gì? Cậu cho rằng năm ngoái Nhiếp Đại không giết chết nó, ngược lại còn giúp nó được giảm án, ra khỏi tù rồi Nhiếp Nhị sẽ tha cho nó sao?". Chú Đức đặt lại chiếc ấn vào trong hộp gấm, chầm chậm dặn dò: "Đợi Nhiếp Nhị xử lý xong tên Vu béo rồi, sẽ chuyển họng súng về phía nó. Cậu nhớ dặn dò đám thuộc hạ của cậu cho cẩn thận, để ý mọi cử động của Nhiếp Nhị. Tên tiểu tử này dù sao cũng là do chú Đức kéo nó xuống bùn, giờ bằng mọi giá cũng phải bảo vệ nó cho tốt".
Quang Diệu lui ra ngoài rồi, chú Đức đặt chiếc hộp nhung vào lại trong ngăn kéo, trầm ngâm hồi lâu rồi lại mang phiến đá đó ra ngắm nghía kỹ, bất giác đọc thành tiếng.
Mặt bên của phiến đá ấy khắc dòng chữ nhỏ: "Thiên nhai nhược bỉ lân" (2).
Cả đêm mất ngủ, sáng sớm hôm sau Khánh Đệ gọi điện đến nhà họ Khương. Giọng nói của bà thanh thản vui vẻ đã nhiều năm rồi cô không cảm nhận được, liên tục hỏi cô: "Sao hôm qua không cùng về ăn cơm với Nghiêu Nghiêu? Bà đã làm một bàn lớn toàn thức ăn ngon".
Khánh Đệ giải thích qua nguyên nhân, rồi hỏi: "Bà ơi, anh Khương có nhà không ạ?".
Câu hỏi này khiến bà có vẻ lúng túng, phải một lúc lâu sau mới thận trọng đáp: "Nó, vừa sáng sớm đã ra ngoài rồi, nói là đi thăm Nhạn Lam. Khánh Đệ…".
Khánh Đệ có thể đoán được câu tiếp theo bà định nói, vội vàng ngăn lại: "Vậy thì tốt rồi, cháu còn đang định hỏi anh ấy có cần cháu đi cùng không, sợ không tìm được chỗ, anh ấy biết chỗ thế thì tốt quá rồi".
Sau khi nhận lời bà lần sau sẽ tới chơi, Khánh Đệ đặt máy xuống, lặng lẽ thu dọn hết đống sách vở định mang về Dã Nam, đi thẳng xuống dưới tầng.
(2) Dẫu cho là xa cách phương trời nào thì cũng giống như láng giềng sống gần nhau vậy, dùng để chỉ tình cảm và tư tưởng tương đồng.
Cô trở về Dã Nam trên chuyến xe dường dài mang theo những tâm tư bất ổn khi ra khỏi khu vực thành phố, Khánh Đệ nhìn Dương Cổ Lĩnh vẫn còn chìm trong màn sương mù, cô ngập ngừng, rồi quyết định tuân theo mệnh lệnh của trái tim.
Vào mùa đông, những dấu chân trên Dương Cổ Lĩnh càng trở nên hiếm hoi, chỉ có trên cửa căn lều bên cạnh đường đi có treo một tấm biển gỗ, ghi hai chữ "Đông mật". Khánh Đệ xuống xe ở sườn núi, men theo những bậc thang leo về phía nghĩa trang.
Còn chưa đến khu mộ của Nhạn Lam và Cảnh Trình, cô đã nhìn thấy bóng một người mặc chiếc áo khoác đen lớn, khom người đứng trước bia mộ, để lộ ra nửa mái tóc đen đang khẽ cúi xuống. Không khí giá lạnh xộc thẳng vào mũi, có thể ngửi được mùi nhang nhàn nhạt. Khánh Đệ rụt chân về, do dự một lúc rồi nấp vào đằng sau cây tùng bên lối đi.
Gió núi gào rít, anh vẫn ngồi mãi ở tư thế ấy, không nghe thấy âm thanh nào, nhưng rõ ràng cảm nhận được anh đang thì thầm tâm sự với người nằm dưới mộ. Khánh Đệ nhận thấy mình đang nhìn trộm cảnh riêng tư nhất của người ta, cô muốn rời đi, nhưng hai chân như bị dính chặt xuống đất.
Ánh mắt lành lạnh của cô nhìn về phía chân trời, câu hỏi mà cô đã tự hỏi mình suốt đêm qua giờ lại đang nhức nhối trong tim. Khi tiếng nghẹn ngào đầu tiên từ đâu vọng tới tai cô, bi thương mà kìm nén, khiến nơi thâm sơn cùng cốc này càng thêm lạnh lẽo cô quạnh, thì đáp án đã xuất hiện trong đầu.
Khánh Đệ hít một hơi thật sâu, nơi mảnh đất kia không dễ để người thứ ba bước chân vào. Còn sự kiêu ngạo của cô, cũng không cho phép cô dễ dàng bước chân vào đó.
Cô men theo con đường cũ quay ra.
Chương trình dạy không nặng, cuộc sống lại thảnh thơi, ngoài món tiền lương ít ỏi thỉnh thoảng cô còn nhận được nhuận bút từ tạp chí kia. Nếu không có sự buồn phiền trong tình cảm, thì cuộ