Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
i ngồi xuống mới thấy đầu óc mình tỉnh táo được vài phần, hơi thở cũng trở lại trạng thái bình thường. Ngay sau đó thân hình cao lớn của Khương Thượng Nghiêu trèo lên, cô vội vàng ngồi dịch vào phía trong một chút. Hàng ghế sau rộng rãi của chiếc xe việt dã khi anh ngồi xuống bỗng trở nên chật chội vô cùng, anh thoải mái dựa người vào thành ghế, đôi chân dài duỗi thẳng về phía trước, hoàn toàn không khiến Khánh Đệ cảm thấy áp bức hay bất tiện nào.
Sau khi xe khởi động, Hắc Tử ngồi phía ghế trước hét lên với cánh cổng trại giam: “Mẹ mày chứ, cuối cùng cũng có ngày thoát khỏi đây".
Đối với nơi mà mình đã từng sống mấy năm đó, Khương Thượng Nghiêu hoàn toàn không có ý định nhìn lại, nơi khóe mắt thoáng hiện lên thứ tâm tư khó dò, sâu kín và thâm trầm.
Khánh Đệ định thần lại, mơ hồ thấy Quang Diệu ngồi ở phía trước liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt đó không ngừng dò xét, điều này khiến cô càng tò mò hơn về mối quan hệ giữa ba người. Liền nghe thấy Quang Diệu đang lái xe nói: "Về đến Vấn Sơn tìm chỗ nào đấy tắm rửa sạch sẽ, giũ bỏ mọi xui xẻo đi đã, rồi hãy tới bái Quan Công (1)".
(1) Quan Công: Ý chỉ miếu Quan Công
Khương Thượng Nghiêu gật gật đầu: "Chú Đức vẫn khỏe chứ?".
"Chú mình vẫn khỏe lắm." Hắc Tử nói, sờ đầu: "Sáng nay khi nhìn thấy mình mặc cảnh phục đến, chú ấy còn phun ra cả ngụm nước vừa uống, nhất quyết đòi lột da mình. Cậu nói xem chú ấy hễ nhìn thấy cảnh sát là muốn thổ huyết, tại sao lại nhất định bắt mình phải theo ngành cảnh sát?".
Cả ba người cùng lúc phá lên cười, cười xong Khương Thượng Nghiêu nói với Quang Diệu: "Về thì giúp em nói với chú Đức một tiếng, hai ngày nữa em sẽ tới chào chú".
Quang Diệu nghiêm túc gật đầu.
Dã Nam trực thuộc Vấn Sơn, đi đường cao tốc chỉ mất hơn nửa tiếng đồng hồ. Khi vào khu vực thành phố Vấn Sơn, ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ của Khương Thượng Nghiêu bỗng chăm chú hơn, còn Hắc Tử và Quang Diệu ăn ý cũng ngừng nói chuyện.
Khánh Đệ thấy Khương Thượng Nghiêu ngồi như một bức tượng, chỉ có vẻ mặt vừa đanh lại vừa hoài niệm, ánh sáng trong mắt như ẩn như hiện. Cô thầm suy đoán về những gì anh đang nghĩ vào lúc này, cái quá khứ không thể quay trở lại ấy, trái tim cô cũng nặng nề theo.
Khương Thượng Nghiêu như cảm nhận được ánh mắt của cô, quay đầu lại, Khánh Đệ không kịp che giấu tâm trạng của mình, đành nở một nụ cười an ủi nhìn anh. Dường như anh đã ý thức được điều gì đó, hít một hơi thật sâu rồi lại quay người dán mắt ra phía ngoài cửa sổ, nhưng tâm trạng đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Khánh Đệ khẽ thở phào, ngồi thẳng lên, thì lại phát hiện ra Hắc Tử ngồi phía trước đang quan sát hai người họ, bất giác mặt cô nóng bừng. Hắc Tử hỏi: "Thẩm…".
"Khánh Đệ. Thẩm Khánh Đệ."
"Vậy, chắc cô còn có một người em trai nhỉ?"
Khánh Đệ mỉm cười: "Có một cô em gái".
Nghe thấy tiếng cười khẽ của Quang Diệu và Khương Thượng Nghiêu, Hắc Tử sờ đầu, có chút bối rối: "Em gái cũng tốt. Cô cũng là người Vấn Sơn?".
Khánh Đệ dùng tiếng Vấn Sơn chuẩn để trả ỉời: "Người Vấn Sơn gốc".
Thấy Hắc Tử vẫn muốn hỏi thêm, lại bị ánh mắt của Quang Diệu ngăn lại: "Nói năng thô lỗ, đừng có dọa người ta nữa đi".
Khương Thượng Nghiêu giải thích để giải vây cho cô: "Khánh Đệ trước học trường Nhất Trung của Vấn Sơn".
Hắc Tử hoảng hốt như đột ngột phát hiện ra điều gì, nói được một từ "Nhạn" rồi im bặt.
Khánh Đệ liếc mắt về phía Khương Thượng Nghiêu đang đờ người ra như khúc gỗ, thầm thở dài một tiếng, rồi nói khẽ: "Tôi là bạn học của chị em họ".
Hắc Tử gật đầu, quay người về phía trước, không khí trong xe bỗng dưng trầm hẳn xuồng. Khánh Đệ lẳng lặng không lên tiếng suy nghĩ về phản ứng của hai người ngồi ghế trước, tay phải bất giác lần tìm nắm lấy cổ tay trái, rồi đột nhiên như bừng tỉnh siết chặt tay lại, khom người về phía trước, gọi một câu: "Anh Quang Diệu. Có thể cho em xuống ở phía trước không, em có thể tự đi xe về nhà".
Quang Diệu quan sát Khương Thượng Nghiêu qua gương chiếu hậu, rồi mới nói: "Đưa em về nhà trước cũng được, có xe chẳng phải đi nhanh hơn xe buýt hay sao?".
Khánh Đệ thấy anh ta cương quyết, liền đọc địa chỉ nhà mình. Sau khi ngồi lại xuống, Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Không đi cùng bọn anh à?".
"Thôi. Em về nhà trước đã. Bà và cô Khương có lẽ cũng đang ở nhà đợi anh, sau này có thời gian chúng ta sẽ nói chuyện."
"Điện thoại nhà em biết chưa?"
Khánh Đệ gật đầu. Sớm đã ghi nhớ trong lòng từ lâu rồi, nhưngg lúc này, cô xác định sẽ không gọi cho anh nữa.
"Điện thoại nhà em thế nào?"
"Dạ?" Khánh Đệ không kịp trở tay, ngước mắt lên nhìn linh, sự kiên quyết vừa trong nháy mắt đã bị sụp đổ.
“Điện thoại nhà em." Anh quay đầu lại nói với Hắc Tử ngồi trước: "Hắc Tử, bút".
Hắc Tử lấy từ trong hộc phía trước xe một chiếc bút bi, trong mắt Khánh Đệ lúc này Khương Thượng Nghiêu đang xòe bàn tay rộng của anh ra để ghi lại số điện thoại nhà cô, nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh khi xưa Cảnh Trình định ghi số máy nhắn tin của cậu ta vào tay cô.
Con người thay đổi, lại là một cảnh tượng khác.