Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2767 lượt.

ng có cảm giác như huyền ảo hơn. Ánh mắt kinh ngạc của Khánh Đệ nhìn lướt qua khắp căn phòng và người đàn ông đứng đó, Khương Thượng Nghiêu đột nhiên cảm thấy có chút lúng túng, khiêm tốn nói: "Hiệu quả cũng được nhỉ?".
"Đâu chỉ cũng được, rõ ràng là rất tuyệt."
"Có thời gian ra ngoài nhặt những cành cây khô to to một chút, anh sẽ gắn lên mặt tường này giúp em, rồi dùng màu vẽ lên, trở thành một bức tường vẽ rồi." Anh nhảy khỏi ghế ngay sau đó hỏi Khánh Đệ nãy giờ vẫn yên lặng không nói gì: "Thế nào?".
"Em biết rồi, người yêu âm nhạc biết hát, đối với cái đẹp, nhất định sẽ có cách nhìn khác người... nhưng điều mà em không biết là, anh còn gì không biết làm nữa không?"
Câu hỏi này khiến Khương Thượng Nghiêu bỗng trở nên bối rối, nụ cười dịu dàng mang cả chút ngượng ngùng trong đó.
Nụ cười tự nhiên của anh khiến Khánh Đệ bất giác ngẩn ngơ, bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt tán thưởng và ngưỡng mộ của mình quá lộ liễu, cô vờ che giấu bằng cách cúi xuống rót cốc nước: "Anh ủ tay đi".
Để tránh những lời đàm tiếu, cửa phòng được mở rộng ra, gió quê lồng lộng khiến cảm giác rét đến thấu xương. Khánh Đệ cầm hai củ khoai lang nhét vào trong lò sưởi nhỏ, nghe tiếng anh đề nghị: "Hay là ra ngoài đi dạo một lát?". Cô gật đầu đồng ý.
Rừng phong sau khu nhà lá đã rụng hết, để trơ những cành cây khẳng khiu hướng thẳng lên trời. Phúc Đầu chạy lên phía trước, rối rít chạy qua chạy lại, cuối cùng phát hiện ra một con côn trùng nhỏ trong đám lá khô, nó kích động sủa ầm ĩ.
"Em nuôi à?"
"Không phải. Không biết của nhà nào nuôi, ngày nào cũng ngồi xổm trước cửa bếp đợi, cho nó ăn hai lần, nó liền ở lại luôn. Cậu em nói chó tự tìm đến là nhà có phúc, nên giữ lại trông nhà cho em."
Trời dần chuyển tối, hai người vừa đi vừa nói chuyện câu được câu chăng, lúc đi lúc dừng, cho tới tận cuối khu rừng nơi đầu thôn, hai người quay sang nhìn nhau cười, rồi quay trở lại.
"Anh còn nhớ khi ở trong đó, có lần em nói, anh là người bình tĩnh chính trực. Anh..." Khương Thượng Nghiêu bỗng nhiên dừng lại giây lát: "Anh không tốt như thế đâu. Trong trại giam... đã xảy ra rất nhiều chuyện, cũng giống như em, toàn những chuyện mà nếu là trước kia bản thân anh cũng không dám tưởng tượng đến. Khánh Đệ, đừng nghĩ về anh quá tốt như thế\'.
"Ví dụ như?" Khánh Đệ dừng bước, nghiêm túc hỏi.
"Ví dụ như…". Trong ký ức bỗng vụt lóe lên một bóng hình, vụt cháy lên nơi đáy mắt.
Ngực anh phập phồng, sải chân bước rộng hơn, giống như cho dù phía trước có vách núi thăm thẳm anh cũng vẫn quyết tâm bước tới.
Khánh Đệ vội vàng đuổi theo: "Anh Khương", cô gọi giật anh lại: "Anh không cảm thấy mình quá cực đoan hay sao?".
Thấy cô thở dốc, bước chân anh dần chậm lại. Khánh Đệ áp tay giữ chặt tà áo, rồi nói tiếp: "Em đọc Nam Hoài Cẩn, từng có một bài viết rất tâm đắc. Con người có trăm nghìn khuôn mặt, là thông minh là độc ác, là từng trải nhân tình thế thái, hay là chính trực điềm đạm, đều chẳng thể vì người mà khác đi, hay vì nhân duyên mà hóa giải được? Đều chẳng phải chỉ là chuyện xảy ra trong suy nghĩ chốc lát của anh hay sao?".
Khương Thượng Nghiêu nghe thấy thế lập tức quay người lại, trong lúc nhìn cô chằm chằm, ánh mắt anh từ hoảng loạn cho tới thấu hiểu, cuối cùng trở lại sự bình thản. Anh hỏi: "Em cho rằng anh có thể làm được không?".
"Đương nhiên." Khánh Đệ thản nhiên trả lời: "Chỉ cần trong lòng anh mọi thứ chưa thay đổi".
Sự thẳng thắn của cô khiến anh cười khổ, Khánh Đệ sững lại hỏi: "Tại sao lại nói những chuyện này? Tại sao nhất định phải muốn em tin anh là người xấu? Anh có dự định gì?".
Những việc anh định làm rất nhiều.
Trên đường về nhà ngày hôm ấy anh nghe được tin về tên Vu béo từ Hắc Tử, mỏ than của tên Vu béo và thế lực quan lại địa phương đã xảy ra tranh chấp vì lợi ích, ảnh hưởng lớn tới mức kinh động cả lực lượng cảnh sát. Khương Thượng Nghiêu rất chú ý tới mấy nhân vật mấu chốt khiến mình phải vào tù ngày đó, nghe Hắc Tử nói vậy lập tức để tâm ngay. Anh không phải là người trong các kênh tin tức có hạn, nên không đoán được bên hưởng lợi là bên nào. Nhưng sau khi cân nhắc trước sau, có lẽ không ai khác ngoài mấy nhân vật làm mưa làm gió ở Vấn Sơn.
Ngày hôm sau khi đến gặp chú Đức, anh cũng phải lấy hết can đảm.
Từ góc độ tình cảm cá nhân mà nói, mấy năm nay Quang Diệu nhận lệnh từ chú Đức vào thăm anh liên tục, còn cả chuyện có người đứng sau xử lý gọn gàng ở trại tạm giam nữa, có thể nói mấy năm gần đây chú Đức đối xử với anh rất chu đáo. Với hoàn cảnh khó khăn của anh lúc này, núp dưới bóng của chú Đức thì không còn gì tốt hơn nữa. Nhưng trước kia anh đã cố ý giữ mình vạch rõ ranh giới với chú, đến giờ lại trở thành công cụ của chú, sao anh có thể cam tâm.
Ngoài ra còn một điểm mấu chốt nữa là, mấy năm trong trại giam, người khiến anh băn khoăn suy nghĩ nhiều nhất chính là chú Đức. Theo lý mà nói, với thế lực khuynh đảo trời đất của Nhiếp Nhị ở Vấn Sơn hiện nay, chú Đức rất khó có thể an cư ở một nơi như vậy. Nhưng trên thực tế thế lực của chú Đức không bị thu nhỏ so với trước