Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2768 lượt.

c sống của cô quả thật rất tuyệt.
Thỉnh thoảng Khánh Đệ phân tích nội tâm mình, cũng không tránh khỏi vài phần bất lực. Tuổi càng nhiều, sự mẫn cảm trong tính cách lại càng dễ bộc lộ. Tình cảm nồng nhiệt của Bàn Cổ (3) cũng phải cúi đầu trước sự tiến hóa của văn minh, nếu luận theo thuyết này, thì sự cố gắng học tập không ngừng của cô là hạnh phúc hay là bất hạnh?
Có lúc cô cũng tự hỏi mình, tại sao mấy năm trời cô khổ sở chờ đợi, cuối cùng cũng đợi đến khi được nếm trái ngọt, thì tất cả lại sụp đổ, để mặc tình cảm và sự nỗ lực của cô vỡ nát như vụn?
Mồi lần như thế, hình ảnh anh cúi rạp đầu, hạ mình trước tình yêu của anh, cảnh tượng khiến bao người trên thế gian này cũng phải cảm động đó, lại hiện ra trước mắt cô.
Tình yêu của anh giữa đường đứt gánh nơi tấm bia mộ kia, anh cần thời gian để hồi phục, có lẽ là vài năm, hoặc cả đời.
(3) Bàn Cổ: Được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong thần thoại Trung Quốc
Mà tất cả những gì cô có thể làm, đó là lạc quan chờ đợi. Hoài bão khí phách của một người đàn ông đang được thể hiện khi phải đối mặt với khó khăn thất bại. Cô quyết tin vào khả năng nhìn người của mình.
Vào một buổi chiều muộn của hơn mười ngày sau, khi đám trẻ con hết giờ học ùa ra khỏi cổng trường léo nhéo như chim sổ lồng, Khánh Đệ vẫy tay chào tạm biệt học trò, bên ngoài bức tường cao tới tầm eo người, anh quay đầu lại. Thời tiết rất đẹp, ánh tà dương rải trên vai anh, trong đôi đồng tử đen láy của anh phản chiếu nụ cười của cô, anh cũng nở một nụ cười thật tươi.
"Đến bao giờ thế?"
"Buổi sáng."
"Vậy anh đứng đợi suốt ở ngoài cổng trường?" Khánh Đệ kinh ngạc.
"Không." Lúc này Khương Thượng Nghiêu vẻ mặt rạng rỡ, trong trí nhớ mà cô biết trước kia, anh bây giờ đã trưởng thành và cường tráng hơn nhiều. "Anh đi tìm việc, ở mỏ bên cạnh, lương khá cao, còn có cả nhật kết."
Nhật kết ở đây chính là các mỏ than nhỏ. Sự thoải mái tự tại của Khánh Đệ được anh truyền sang lúc trước, đột nhiên đã biến mất không còn tăm tích, cô nhìn anh tỏ vẻ không tán đồng "Những mỏ than nhỏ có thể sập trần bất cứ lúc nào?".
"\'Công việc không còn nữa, giờ anh rất cần tiền, lớn thế này rồi cũng không thể ngồi nhà chơi để mẹ nuôi được." Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm vào vẻ mặt vẫn đang không bằng lòng của Khánh Đệ, ngữ khí trở nên mềm mỏng hơn: "Mấy năm trong đó cũng đều làm việc ở mỏ cả, quen với môi trường dưới đấy rồi, anh sẽ chú ý an toàn, mạng của anh cũng lớn lắm, em yên tâm. Đúng rồi, em nói sẽ mời anh ăn cơm, hôm nay thế nào?".
Biết rõ câu cuối cùng anh muốn chuyển đề tài, nhưng Khánh Đệ vẫn không kìm được mím môi cười.
Cái gọi là ký túc xá của giáo viên chẳng qua cũng chỉ là một dãy nhà cấp bốn, lò trong nhà bếp dùng chung, bình thường mấy giáo viên vẫn còn độc thân đều xào nấu thức ăn rồi đặt lên bàn ăn chung. Hôm nay Khương Thượng Nghiêu tới làm khách, Khánh Đệ đặc biệt hỏi qua ý kiến của anh, thấy anh không phản đối, thế là lại như cũ bày bát đũa ra chiếc bàn ăn chung như mọi ngày.
Những người khác trêu cô: "Cô giáo Thẩm, hôm nay chúng tôi được thơm lây rồi".
Khánh Đệ thái một đĩa thịt chân giò lớn bày lên bàn, phản bác lại: "Chẳng phải mời không các chị đâu nhé, sắp Tết rồi, ai về nhà mà chẳng phải mang ít đồ đặc sản lên? Lúc ấy không thể không mời tôi đấy chứ?".
Mặc dù qua tiếp xúc trong thư, trong ngục, đã cảm nhận được tính cách hòa nhã hoạt bát của Khánh Đệ, nhưng cô ở ngoài hiện thực vẫn khiến Khương Thượng Nghiêu có chút bất ngờ.






Khánh Đệ phát hiện ra ánh mắt khác thường của anh, bất giác ngượng ngùng giải thích: "Ai cũng nghèo cả mà, một thời gian nữa về nhà mang đồ lên, mọi người quen dùng chung với nhau rồi".
Có vẻ khá giống với cuộc sống trong trại giam, Khương Thượng Nghiêu mỉm cười.
"Giờ có lẽ cũng ổn hơn nhiều rồi, nghe cậu em nói, mấy năm trước than không bán ra ngoài, trường học đến điện cũng phải dùng tiết kiệm." Lời của Khánh Đệ khiến những người xung quanh rộ lên phụ họa theo.
Mọi người ngồi xung quanh bàn vừa ăn cơm vừa nói chuyện gia đình, Khương Thượng Nghiêu rất nghiêm túc lắng nghe những câu chuyện của họ từ học sinh cho đến phụ huynh, rồi lại bàn lới thu nhập cuối năm, còn cả việc sang năm làng sẽ có thêm bao nhiêu trợ cấp cho bậc tiểu học. Anh không tìn thấy sự thương xót và cảm thông mà Khánh Đệ dành cho anh, chỉ có sự hiền hòa và ung dung, tự nhiên như làn sương mờ buổi sáng sớm.
Anh rất tự do.
Khương Thượng Nghiêu đứng dựa vào cửa, chỉ vào cái bóng đèn treo thả lơ lửng giữa phòng, sau đó thẳng tay kéo một chiếc ghế lại đứng lên vặn bóng đèn ra, Iắp xong cái chụp đèn bằng rơm đó rồi lại vặn đui đèn vào.
"Thử bật đèn xem nào." Anh nói như ra lệnh.
Cùng với tiếng tách, ánh sáng xuyên qua những khe hở của chiếc đèn bằng cọng rơm xù xì, chiếu xuống cái bàn gỗ giữa phòng và chiếc giường đơn bên cạnh, tạo ra một thứ quầng sáng mờ mờ yếu ớt, lại nhìn bó cỏ dại đã héo được cắm trong bình thủy tinh đặt trên bàn gỗ, cả căn phò