Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết
Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.
hác đấy, Mễ công công ạ!”
Mễ Dương hừ mũi, lại cắm cúi bóc hạt dẻ, miệng làu bàu, “Tớ chỉ hầu hạ có mình cậu thôi!”. Vi Tinh giả bộ không nghe thấy, cố tình nói át đi, “Khoai này nóng quá, làm tớ toát hết cả mồ hôi, nóng chết đi được, nóng chết đi được!”, vừa nói cô vừa lấy chai trà xanh áp lên mặt, để hạ nhiệt khuôn mặt đang nóng gấp trăm lần khoai nướng kia. Cô xoay đầu nhìn sang hướng khác, không muốn để Mễ Dương phát hiện ra sự bối rối của mình, nhưng không thấy nếp nhăn nhíu lại ở đuôi mắt Mễ Dương.
Hơn tám giờ tối, đúng lúc mọi nhà đang tưng bừng náo nhiệt, đa số các cửa sổ trong tiểu khu đều sáng ánh đèn ấm áp, thỉnh thoảng có bóng người vụt qua, nhạc hiệu những bộ phim truyền hình chốc chốc lại vang lên. Vi Tinh và Mễ Dương ngồi trên thềm hoa công viên tiểu khu nhà mình, gặm khoai nướng, cắn hạt dẻ, uống trà mát lạnh.
Không còn cách nào khác, Mễ Dương ngoài mấy miếng sushi, gần như không ăn gì khác. Dạ dày rỗng tuêch. Vi Tinh tuy ăn được ít cả chình, song lúc bị Ngưu thiên tài kia làm cho mất hứng, cũng coi như mới ăn được nửa bụng. Hai người về đến cửa khu nhà lại quyết định đi mua một bịch hạt dẻ đường Vương Lão Đầu, một củ khoai lang nướng bự chảng, rồi nhắm góc ít người qua lại bắt đầu mở tiệc.
“Ở đây bao nhiêu năm như thế, đây là lần đầu nhận ra tiểu khu chúng ta mới hiền hòa làm sao, trước đây toàn thấy ồn ào ầm ĩ, lại nhiều người văn hóa thấp nữa”, Vi Tinh nhìn về cửa sổ nhà mình phía xa xa cảm thán, ánh đèn vàng nhàn nhạt giữa màn đêm khiến người ta thấy ấm áp.
Mễ Dương lấy chai nước và khoai lang trong tay cô ra, nhét lại hạt dẻ đã bóc sẵn, rồi cười nói, “Chẳng phải có câu nói bụt chùa nhà không thiêng đó sao”. “Bụt chùa nhà không thiêng?”. Vi Tinh quay sang nhìn Mễ Dương, Mễ Dương cắn một miếng khoai, lắp bắp, “Ờ, bụt chùa nhà thì quen quá rồi còn gì!”. Vi Tinh chớp chớp mắt, nhón một hạt dẻ bỏ vào miệng nhai, vị ngọt thơm tràn ngập trong lòng, cô cười khì khì, “Hạt dẻ này ngọt thật đấy”. Mễ Dương cũng cười.
“Cho nên cần phải tin tưởng người ta!”, Vi Tinh buông một câu không đầu không cuối, Mễ Dương thoáng sững sờ, rồi gật đầu. Vi Tinh thở dài, “Tuy vừa rồi cậu mới chỉ nói qua qua, nhưng tớ tin bố cậu không phải là người như thế! Mà kể cả có như thế đi nữa, nhất định là có nguyên nhân gì đó!”. Mễ Dương chép miệng, “Cậu thế có thiên vị quá không?”.
Vi Tinh nghiêm túc nói, “Đúng thế, là thiên vị, con người ta vốn đã là thiên vị mà, vả lại giữa chú Mễ với mẹ Liêu Mỹ xảy ra chuyện gì tớ không thấy, nhưng chú ấy đối với cậu, với mẹ cậu luôn một lòng một dạ, giờ chỉ nghe lời từ một phía Liêu Mỹ, hình tượng rực rỡ của bố cậu đã phủ bụi rồi sao? Nực cười! Thêm nữa, đây vốn là chuyện riêng, chuyện trong nhà, người Liêu Mỹ tìm là Mễ Dương cậu,chứ không phải cảnh sát Mễ, cậu đâu cần phải chính công vô tư? Mà những chuyện thế này, bất luận là cậu, hay Liêu Mỹ, tớ thấy đều không có quyền phán xét!”.
Mễ Dương nhìn Vi Tinh lời lẽ hùng hồn, bỗng phì cười, “Mỳ chính à, lần đầu tiên tớ thấy cậu nói chuyện nghiêm túc mà rõ ràng rành mạch thế đấy!”. Vi Tinh trừng mắt nhìn anh, “Cậu có ý gì, lẽ nào bình thường tớ nói với cậu toàn chuyện vô lý hay sao?!”. Mễ Dương cười ha hả, “Cậu đúng là tự mình biết mình!”, tiếng cười của anh khiến mấy con chó cũng gâu gâu sủa theo. Mặc kệ Vi Tinh cau mày trợn mắt, Mễ Dương đột nhiên nghiêng đầu, ngả vào vai cô.
Vi Tinh bị anh đè nghiêng cả người, vẻ không vui đẩy anh ra, nhưng vẫn gắng nhướn nhướn vai lên, hai người cứ thế ngồi sát bên nhau, cảm giác nhiệt độ và nhịp tim khác nhau đang dần dần, dần dần hòa cùng một nhịp. Nhất thời cảm giác như thời gian quay trở về lúc nhỏ, chơi mệt rồi, liền tựa vào nhau mà ngủ…
Một lúc sau, Mễ Dương buồn bã cất tiếng, “Tớ rất yêu quý bố tớ, điều này cậu cũng biết, tớ cảm thấy ông vừa giỏi giang lại rất phong độ, với bạn bè thì nghĩa khí có nguyên tắc, với vợ con thì toàn tâm toàn ý, tớ vẫn nghĩ đàn ông thì phải như thế, ông ấy là…”, “tấm gương của cậu”, Vi Tinh tiếp lời, rồi vỗ vỗ lên trán Mễ Dương, “Thôi, về nhà nói chuyện tử tế với tấm gương đi, giải quyết việc gia đình xưa nay luôn là hạng mục tập thể, không thể một người mà làm được đâu, đã xảy ra rồi, chỉ có thể đối diện”. Mễ Dương cười khì khì, “Mỳ chính, tớ phát hiện ra cậu hôm nay cực kỳ người lớn!”. Vi Tinh lộ vẻ xem thường, “Hôm nay cậu mới biết? Ăn cơm nhiều hơn cậu hai năm không phải là vô tích sự đâu!”.
Mễ Dương xì một tiếng, “Không nói chuyện này nữa, nói chuyện khác đi”, về chuyện mình nhỏ tuổi hơn Vi Tinh, cảnh sát Mễ xưa nay vẫn xem nhẹ, vốn là thế mà, bất luận là chiều cao cân nặng hay tâm lý, mình đều già dặn hơn cái cô nàng bộp chộp kia nhiều. Vi Tinh bĩu môi, “Nói gì bây giờ… À, đúng rồi, hôm nay tớ nghe được một chuyện cười, nói về một câu chuyện ngôn tình, không biết là bôi xấu hay nghĩ thế thật, để thể hiện nữ chính trong được nam chính nuông chiều như thế nào, có một câu thoại thế này: tiểu thư, thiếu gia đã nạp 5 triệu đô la vào thẻ IC xe buýt của cô, xin cứ tùy ý sử dụng, ha ha ha, 5 triệu đô la cơ đấy, cô nàng đó chắc phải đi xe