Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2382 lượt.

o, “Được thôi, để tớ mở mang kiến thức một phen, xem thiên tài nó thế nào nào”.
“Được cái shit!”. Vi Tinh phẫn nỗ, tiểu tử cậu hẹn hò với Liêu Mỹ sau lưng tớ tờ còn chưa tính sổ đấy, cậu còn dám về phe cô ta nữa hả?! “E hèm”, Liêu Mỹ hắng giọng, Vi Tinh lúc ấy mới nhận ra những người đi qua đều đang nhìn mình, vội vàng hạ thấp volume, “Gì nhỉ, A May không phải cậu cũng biết sao, chuyện không phải là như thế, không có gì hay ho để xem cả, ha ha”, cô gượng cười. Nghe cô nói thế, Mễ Dương liếc sang Liêu Mỹ, vẻ mặt đăm chiêu.
Liêu Mỹ mỉm cười đang định mở miệng, thì nghe Mễ Dương hỏi Vi Tinh, “ở đây có sushi không?”, “Hả?”. Vi Tinh hơi ngớ ra, sao chuyển chủ đề nhanh chóng thế chứ, nhưng vẫn vô thức chỉ chỗ, “Bên kia kìa”. “Ở đâu cơ?”, Mễ Dương nhìn quanh hình như vẫn chưa thấy, anh kéo Vi Tinh đi về hướng đó, “Cậu đừng có chỉ lung tung nữa, đưa tớ đi đi, Liêu Mỹ, cô cứ lấy đồ của mình trước đi, lát gặp lại”. Cũng không đợi Vi Tinh nói thêm câu nào, nhìn Liêu Mỹ một cái, rồi đẩy cô bước về trước.
Liêu Mỹ đứng bất động tại chỗ, cái nhìn của Mễ Dương là có ý gì, cảnh cáo chăng? Vừa rồi mình nói khó nghe thế, cũng không thấy anh ta biến sắc, ngược lại còn công kích làm mình suýt trở mặt. Nhìn Mễ Dương và Vi Tinh đi mỗi lúc một xa, rõ ràng điệu bộ hai người đều cực kỳ khó chịu, mà vẫn dính lấy nhau như thế, lẽ nào để tiện cãi nhau hay sao? Liêu Mỹ nhếch mép mỉa mai.
Bọn Mễ Dương đi tới quầy sushi, Vi Tinh rõ ràng không muốn để Mễ Dương nhìn thấy thiên tài kia, cứ vây quanh quầy tiến hành chuyển động bất quy tắc như đi ăn trộm. Cũng không biết Mễ Dương nói câu gì, mà cái tay rảnh rỗi của Vi tinh đột ngột bấu vào đùi anh, Mễ Dương đau đến độ nhe răng trợn mắt vặn vẹo, nhưng vẫn không rời Vi Tinh, cứ túm lấy tay cô không chịu buông.
“Hừm”, Liêu Mỹ bất chợt cười trống rỗng, rõ ràng chung quanh không ngớt người qua lại, tiếng hát tiếng cười văng vẳng bên tai, còn cả mùi thơm của đủ các món ăn đan xem với những âm thanh kia, cực kỳ huyên náo. Nhưng có một cảm giác cô độc khó nói thành lời vẫn cứ trào lên, cô bỗng thấy hơi lạnh, không khỏi run run.
Thanh mai trúc mã thì tốt thế sao? Tốt đến mức chỉ có thể thích người ta, tốt đến mức có thể tin tưởng người ta vô điều kiện? Tốt đến mức không quan tâm người ta làm bao điều không phải với mình, vẫn cả đời không quên, như mẹ cô đó sao? Liêu Mỹ nắm chặt nắm tay…
“Cô à?”, giọng hỏi thăm dò của người phục vụ khiến Liêu Mỹ tính lại, vừa rồi cô vô thức đi tới phía trước quầy nước, vì ngây ra mà cản đường những thực khách khác, Liêu Mỹ cười cười tỏ ý xin lỗi, tránh sang bên.
Tuy ngón tay lạnh buốt, Liêu Mỹ vẫn lấy đầy một cốc nước đá, rồi trở về chỗ của mình. Nhìn quanh bốn phía, anh chàng thiên tài kia vẫn ngồi đó ăn uống nhồm nhoàm, còn Mễ Dương với Vi Tinh hình như đã đột ngột biến mất. Cô chầm chậm uống từng ngụm nước đá, cảm nhận cảm giác lạnh buốt từ thực quản trôi xuống dạ dày, dạ dày trống rỗng lập tức co lại. Lạnh thì lạnh đi, lạnh rồi tê đi là mất cảm giác, chẳng phải mình đã quen từ lâu rồi sao…
“Ặc, thảo nào cậu không muốn tớ trông thấy, đây chính là gã thiên tài của cậu sao? Cậu dám chắc không phải chú của cậu thiên tài đó đến xem mặt thay đấy chứ? Lại còn trang điểm vẽ với nữa chứ, ha ha”, Mễ Dương vừa nhét sushi vào miệng vừa cười, một hạt cơm lập tức bắn ra.
Vi Tinh trợn mắt, “Kinh chết đi được, khi ăn không được nói chuyện!”. Nói xong, cô lấy tay bốc một miếng cá chình bỏ vào miệng nhai rau ráu, Mễ Dương nhanh tay trộm một miếng từ trong đĩa của cô nhét vào mồm. Vốn không khoái món này, song nhìn vẻ tức tối trừng mắt của Vi Tinh sau một hồi che chắn bảo vệ thức ăn, anh bỗng thấy thơm ngon lạ thường.
Phục vụ đi qua đều liếc nhìn họ khó hiểu, nghĩ bụng hai vị khách này là lạ, có chỗ tử tế thì không ngồi, lại cứ bê đĩa đứng ở lối vào nhà vệ sinh mà ăn, may mà còn chưa ngồi xổm xuống.
Vừa rồi hai người đã tiến hành báo cáo trao đổi ngắn, ai cũng không muốn về đối diện với kẻ kia, quyết định ăn luôn ở đây. Mễ Dương lúc này tâm trạng mừng không tả xiết, Vi Tinh đã nói rồi, cô ấy đi xem mặt giúp Á Quân, mà nguyên nhân khiến Á Quân không thể tới, là vì Vi Tinh chuẩn bị giới thiệu anh chàng đội trưởng kia cho cô ấy. Còn chuyện gì quan trọng hơn thế? Hai kẻ địch giả tưởng, bỗng chốc âm với âm hóa dương, hi hi.
“Cậu vui lắm hả, có đại mỹ nữ mời ăn cơm cơ mà, sướng thế cơ chứ!”. Vi Tinh tức tối nói, cố tình kéo chữ “đại” rõ là dài. Động tác nhai của Mễ Dương lập tức dừng lại, vươn cổ cố nuốt đồ ăn trong miệng rồi mới khổ sở nói, “Cậu biết thừa là thà ăn cùng với ma lem, cũng không muốn bị đại mỹ nữ gì gì đó mời mà!”. Vi Tinh liếm nước tương cá chình ở mép không đáp. Vừa rồi Mễ Dương cũng không kể rõ, chỉ nói cùng Liêu Mỹ ăn cơm, tuyệt đối là vì công việc trong việc riêng!
Xí, lại còn giở trò chơi chữ nữa, Vi Tinh bĩu môi vẻ không hài long, nhưng cũng không hỏi thêm. Từ nhỏ Mễ Dương đã thích trêu chọc mình, song cậu ta chưa bao giờ nói dối, giờ cũng không phải lúc để nói chuyện này. Ơ? Vừa rồi cậu ta nói… Vi Tinh đột nhiên huých Mễ Dương