Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.
không ngờ người trước giờ điềm tĩnh như bố lại kích động đến thế, ông rất hiếm khi hút thuốc, tay châm thuốc còn run run, càng không nghĩ tới bố mà mẹ Liêu Mỹ lại là thanh mai trúc mã, hệt như anh với Vi Tinh, chỉ có điều những gì họ trải qua hoàn toàn không giống. Vừa nghĩ đến Vi Tinh, Mễ Dương không kìm được đưa tay sờ lên môi, cảm giác tiếp xúc mềm mềm thơm thơm dường như vẫn đâu đây, may mà, Mễ Dương mỉm cười, may mà mình nhanh trí, biết điều mình muốn là gì; may mà cô nàng ngốc ấy chậm hiểu, không hiểu nhiều chuyện bên ngoài...
Nghe tiếng bà Mễ thở đều đều, ông Mễ cẩn thận trở mình. Hơn hai mươi năm rồi, chuyện cũ chìm tận đáy lòng bỗng chốc cuộn lên, lại như mới hôm qua, sống động như mới... “Ông xã làm sao thế nhỉ, cứ lăn qua lăn lại mãi thôi”, bà Mễ bên cạnh cũng chưa ngủ. Lúc Mễ Dương về nhà hai bố con còn cười ha ha cơ mà, lẽ nào lúc mình đi tắm xảy ra chuyện gì?
Một nhà ba người ai cũng có tâm sự không sao ngủ nổi, mà không, phải là bốn mới đúng, Gulit lắng nghe những tiếng động khe khẽ phát ra từ trong phòng, nghĩ bụng, muộn thế này rồi mà papa, mama, caca vẫn chưa ngủ, nhất định là đang bực chuyện của mình rồi. Nó thu mình co ro trong ổ, quyết định bắt đầu từ ngày mai nhất định phải làm một con chó ngoan, nhưng mình vốn là đã rất ngoan rồi mà, Gulit không biết phải làm sao nữa…
“Tớ nhớ năm ngoái là đi nhặt rác ở Trường Thành”, Á Quân nói. Vi Tinh nhìn cảnh vật quen quen ngoài cửa xe, “Không biết lần này đi đâu nhỉ? Xem chừng không giống ra ngoại thành”. Á Quân xoay đầu sang cắn tai Vi Tinh, “Cứ không phải làm là được!”, “Xì!”, Vi Tinh cười. “Tiếc là A May hôm nay đi công tác, không thì cùng đi chơi thích biết bao?”. Bởi Liêu Mỹ thường đi cùng cô và Vi Tinh, nên cô đã coi Liêu Mỹ như người một nhà rồi.
Vi Tinh gượng cười không đáp, sáng nay vừa mới nghe tin Liêu Mỹ đi công tác, cô đã thấy mừng. Vừa nghĩ tới việc có lẽ Liêu Mỹ thân thiết với mình đều là vì Mễ Dương, dù mục đích cuối cùng của cô ấy là gì, vẫn khiến người ta không thoải mái. “Này, các cô gái, chúng ta tới nơi rồi!”. Anh rể cả nghiêng đầu cười nói với Vi Tinh và Á Quân ngồi ghế sau. Hai cô gái vô cùng thích thú nhìn ra ngoài, Vi Tinh nhìn cánh cửa đỏ phía trước rồi ngây ra, “Đội cứu hỏa?”.
Xuống xe, Vi Tinh cũng như những đồng nghiệp khác, chưa từng đến trung đội cứu hỏa bao giờ, hiếu kỳ nhìn xung quanh. Bỗng cảm giác như có ai đó đang nhìn mình, vừa quay đầu lại, Á Quân đã dẩu môi, "Cậu quen à?". Vi Tinh thuận thế nhìn theo, có mấy chiến sĩ ở trên một chiếc xe cứu hỏa đang vẫy tay với cô, ‘‘Không...”, chữ quen còn chưa kịp thốt ra, đã nghe một chiến sĩ gọi tướng, “Chào chị dâu!”.
Vi Tinh ngây người, rồi nhìn trái nhìn phải, nhận ra ánh mắt mọi người đang đổ dồn vào cô, cô vội thanh minh, “Tôi đâu có quen họ”. Anh rể cả bước lại, rất hào hứng hỏi, “Ivy, Saozi[3'>? Your nickname?”. Vi Tình chết lặng, nickname của anh là chị dâu thì có. Cô trừng mắt với Á Quân đang lén cười bên cạnh, không nói giúp tớ còn đứng đấy cười, bỗng thấy nụ cười của Á Quân cứng đờ.
[3'> Saozi: Chị dâu.
Vi Tinh còn chưa hiểu ra làm sao đã nghe tiếng một giọng nói quen thuộc vang lên, “Mấy cậu nói huyên thuyên gì thế hả? Bảo dưỡng xe xong rồi hả, có muốn trèo thêm vài cái nữa không?", Vi Tinh vừa ngẩng đầu, đã thấy Tạ Quân trong bộ rằn ri đang đá đít lần lượt mấy cậu lính, đám lính cười ồ rồi chạy biến…Bắc Kinh ngày cuối thu, bầu trời cao xanh vòi vọi, ánh nắng ấm áp vương trên những con người trẻ tuổi, khiến người ta bất giác mỉm cười theo… Vi Tinh cười không nổi, vì sắc mặt Á Quân có phần tai tái, toi rồi, không phải cô nàng hiểu lầm đấy chứ, Vi Tinh giờ mới nghĩ ra.
Xử lý xong đám lính Tạ Quân mới quay sang nhìn về hướng này, anh rõ ràng có phần ngượng ngùng, tuy nước da ngăm ngăm không nhìn rõ vẻ gì, song đằng sau nụ cười gượng gạo của anh, ai cũng biết anh chàng này đang căng thẳng. Do dự một lát, Tạ Quân vẫn bước lại, nghiêm người chào rồi mỉm cười, “Vi Tinh, lâu rồi không gặp, chào cậu!”. Vi Tinh theo phản xạ cười chào lại.
Luồng không khí xung quanh lập tức náo loạn, họ quả nhiên là quen biết! Đám nữ nhân viên tự nhiên như không nhìn Tạ Quân một lượt từ đầu xuống chân, có người còn khẽ nói: “Anh lính này cười cũng đẹp trai ra phết!”, “Bạn trai của Vi Tinh đây sao?”. Á Quân vốn đang đưa tay chỉnh trang mái tóc xoăn mới uốn, nghe thấy những lời thì thầm này, vội bỏ tay xuống, cắn môi không nói gì. Amy híp mắt lại nghĩ ngợi, anh lính này hình như là gặp ở đâu rồi thì phải…
“Các đồng chí công ty BM, hoan nghênh mọi người đến với trung đội đặc vụ cứu hỏa XXX!”. Một giọng nói sang sảng cất lên thu hút sự chú ý của mọi người, một sĩ quan trung niên rảo bước tới, một thượng úy giới thiệu, “Đây là trung đoàn trưởng của chúng tôi!”, tiếp đó là một màn chào hỏi xôn xao. Anh rể cả rất hứng thú với quân nhân cứu hỏa Trung Quốc, bởi bố anh cũng từng là một anh lính cứu hỏa, bác trung đoàn trưởng kia cũng chưa giao thiệp với người nước ngoài bao giờ, hai người vừa nói vừa khoa chân múa tay, cả chủ lẫn khách đều mừng không tả siết.
V