Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.
i Tinh phản ứng ra vội kéo Á Quân tới, “Đội trưởng Tạ, còn nhớ cô ấy không?”. Không kịp chuẩn bị, Á Quân loạng choạng nghiêng người, Tạ Quân thuận thế đỡ lấy cô, rồi lập tức buông tay ra, mỉm cười nhìn cô, “Là cô gái hôm trước bị trẹo chân đúng không?”. Nhìn nụ cười cởi mở của Tạ Quân, Từ Á Quân xưa nay đáo để là thế cũng phải đỏ mặt, lí nhí, “Anh vẫn nhớ tôi cơ à”. “Ấn tượng sâu sắc!”, Tạ Quân ngắn gọn song cũng không hề thất lễ đáp. Tim Á Quân rộn lên bình bịch, cô cảm thấy bốn chữ này thật khiến người ta rung động hơn bất cứ lời đường mật nào từng nghe trước đây.
“Hi hi”, Vi Tinh đứng lên trộm cười, lần đầu nhìn thấy Á Quân ngượng ngùng thế này, không tính vụ giả nai trong buổi diễn tập chữa cháy lần trước, xem ra cô nàng thích Tạ Quân thật rồi, chứ không chỉ đơn thuần là bị bộ quân phục kia hút hồn!. “Cậu cười cái gì?!”, Á Quân nhận ra bèn nói dỗi một câu, Vi Tinh làm mặt hề, đoạn quay sang Tạ Quân, “Đó đều là lính của cậu à, vừa rồi làm tớ hết cả hồn! Gọi tớ là chị dâu mới sợ chứ!”.
Tạ Quân thẹn thùng gãi gãi đầu, “Đừng để ý mấy tên tiểu tử thối ấy, tụi nó cứ thấy con gái tới tìm tớ, là lại trêu! Lần trước chẳng phải từng gặp cậu trên đường sao, chính là mấy cậu ấy”. “Ồ, nhớ ra rồi, hôm đó các cậu đều mặc đồ cứu hỏa, đội cái gì nhỉ, à mũ bảo hiểm, nên tức thời tớ chưa nhận ra!”. Vi Tinh tự nhiên vẫy vẫy tay với mấy cậu lính đang nấp sau xe nhìn trộm, bọ họ ồ lên một tiếng, càng rỉ tai thì thầm tợn.
Tạ Quân trong lòng sướng rơn, đó có được tính là một cách biểu hiện không? Á Quân cũng rất vui, Vi Tinh quả nhiên không có gì với Tạ Quân, nếu không có thể tự nhiên thoải mái, không hề câu nệ thế không? Tâm trạng phấn khởi, Á Quân cười tít mắt nhắc lại chuyện anh rể cả còn tưởng chị dâu là nickname của Vi Tinh khi nãy, Tạ Quân phá lên cười ha ha.
Các lãnh đạo hàn huyên xong bắt đầu gọi nhân viên công ty BM vào phòng, trung đội trưởng của Tạ Quân nói thầm vào tai trung đoàn trưởng mấy câu, Tạ Quân lập tức bị gọi lên. Chưa nói được mấy câu vị trung đoàn trưởng kia đã bật cười, ông thản nhiên nhìn một lượt Vi Tinh và Á Quân, rồi lớn tiếng, “Tạ Quân, lát nữa cậu phụ trách sắp xếp cho khách thực hiện diễn tập chữa cháy!”, “Rõ!”, Tạ Quân đứng nghiêm, trung đoàn trưởng hạ thấp giọng, “Tiểu tử, tranh thủ cơ hội mà thể hiện cho tốt nhé, đánh nhanh thắng nhanh! Đừng phụ sự kỳ vọng của trung đoàn trưởng!”, “Rõ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”, Tạ Quân lớn tiếng đáp. Trung đoàn trưởng hài lòng chắp tay sau lưng đi khỏi.
Tạ Quân vẫy tay gọi mấy anh lính cũ lại dặn dò mấy câu, rồi lại chạy ra, “Vi Tinh, này...”, “Từ Á Quân, gọi Á Quân là được rồi!”, Á Quân tận tình đáp. Tạ Quân cũng không nhiều lời, “Vi Tinh, Á Quân các cậu cứ đi tham quan trước đã, tớ đi chuẩn bị một chút, lát nữa gặp lại”. Á Quân hào hứng hỏi, “Cậu đích thân biểu diễn sao?”. Tạ Quân gật đầu, “Đừng chê nhé”. “Siêu thế!”, Á Quân chắp tay trước ngực, đáp rất chân thành, “Nhất định sẽ rất oách!".
Tạ Quân không có mấy kinh nghiệm giao tiếp với con gái, anh có phần thẹn thùng, lại nhìn Vi Tinh một cái, Vi Tinh cười nói, “Cố lên!”. Tạ Quân cười chạy về khu nhà ở tập thể trước mặt, liền sau đó vang lên tiếng còi báo tập hợp, “Hàng một tập hợp!”. Á Quân nhìn theo bóng anh từng bước mạnh mẽ dời đi, ngẩn ngơ, nam tính quá đi mất thôi… cho tới khi một nhân viên kinh doanh tới gọi, "Hai cô còn không vào hàng sao? Bắt đầu huấn luyện rồi!”, cô mới tỉnh lại.
Vừa quay sang đã thấy Vi Tinh đang nhìn mình không chớp. Á Quân nói, “Gì thế?”. Vi Tinh thoắt cái học theo dáng vẽ khi nãy của cô chắp tay trước ngực, nói bằng giọng mơ màng, “Điệu bộ hám zai đẹp của cậu thật là quyến rũ!”, “Vi Tinh chết dẫm này!”. Á Quân mắng đùa một câu, thò tay véo cô bạn, Vi Tinh cười ha há chạy trốn.
Đào tạo chữa cháy cơ bản đều một trình tự như nhau, trước tiên là ở trong phòng xem phim, trên màn hình khói đày đặc cuồn cuộn, lửa lan tứ phía, khiến người xem chốc chốc lại ồ lên kinh ngạc, còn đám tro tàn của nhà cửa đồ đạc, và thậm chí là cả người sót lại sau đám cháy lại khiến người ta không rét mà run, giáo viên cũng theo đà mà dẫn dắt, giảng giải các kiểu kỹ xảo thoát thân. Phim khoa giáo kết thúc, nhân viên từ phòng học đi ra ai nấy nhao nhao bàn luận về tầm quan trọng của việc phòng cháy chữa cháy.
Chương trình tiếp theo là học cách dùng bình cứu hỏa, trong một hội trường đặc dụng, mấy người lính thị phạm trước cách sử dụng của một số loại bình cứu hỏa, rồi cho mọi người thử dùng bình cứu hỏa bằng nước, loại bột khô và bọt sẽ luyện sau ở bên ngoài, các đồng chí BM đều nóng lòng muốn thử, các vấn đề cũng từ đó tự nhiên hiện ra. Vi Tinh và Á Quân một nhóm, Vi Tinh đã thử phụt xong đang hướng dẫn Á Quân cách dùng, vô tình trông thấy Tạ Quân đã thay bộ đồ cứu hỏa cùng một trung úy đang nhìn về phía này, anh trung úy kia cười hi hi nói câu gì đó, Tạ Quân bỗng cho anh ta một thụi.
Vi Tinh vội giơ tay vẫy Tạ Quân, cao giọng, “Đội trưởng Tạ, có vấn đề cần chỉ giáo!”. Anh trung úy đứng cạnh Tạ Quân liền đẩy anh, “Mau qua đi, người ta gọi cậu kìa!”. Bên này Vi Tinh thì t