Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.

hai con mắt nhìn mình, Vi Tinh giật nảy mình, theo phản xạ có điều kiện kêu la oai oái phi ra.
Khi ấy Vi Tinh cũng không biết mình nghĩ thế nào, thấy vào nhầm cửa, lại đi xin lỗi theo thói quen. Cho nên đến khi buông rèm nhìn thấy bộ mặt đang nín cười của Tạ Quân, cô mới chợt hiểu ra mình đã làm chuyện ngu ngốc gì. Vi Tinh thẹn đến tím mặt, nhất thời không biết làm sao, cứ đứng ngây ra trước cửa nhà vệ sinh. Tạ Quân nín cười thò đầu vào một bên nhà vệ sinh xem xét một lượt, xác định không có ai mới đẩy Vi Tinh đang đứng như trời trồng bên ngoài vào.
Nghĩ đến đây Vi Tinh chỉ muốn khóc, hôm nay lần đầu tiên thấy mình là đứa ngu si đần độn thế nào, bên ngoài có đàn ông đứng canh cửa, sao mình vẫn có thể tồ tồ thế được, nhà vệ sinh không người sao lại yên ắng thế cơ chứ! Vi Tinh than khóc trong lòng, mất mặt quá! Từ sau có đánh chết cũng không bao giờ tới nữa!!
“Vi Tinh, đến lượt bọn mình rồi, đi thôi, tớ tự nhiên lại thấy hồi hộp chứ”, Á Quân kéo tay Vi Tinh bước lên trước. Đến cửa phòng huấn luyện, ánh mắt vô tình chạm trán Tạ Quân, Tạ Quân khẽ gật đầu, mặt Vi Tinh nóng bừng, xoay đầu bước vào phòng huấn luyện, “Ui da!” trán cô tiếp xúc “thân mật” với cái khung cửa, cộc một cái. “Vi Tinh!”. Á Quân bị cô làm cho sợ hết hồn, đang định nói gì thì bị Vi Tinh lôi vào phòng huấn luyện. Chỉ nghe thấy phía sau cười ha ha nghiêng ngả.
“Tớ bảo, bọn mình giờ tới đâu rồi nhỉ?”, Vi Tinh hỏi Á Quân. Phòng huấn luyện quanh co gấp khúc tối đen như mực, chỉ có phía trên góc phòng có hai ngọn đèn đỏ nhỏ xíu lờ mờ có cũng như không đang nhấp nháy, khói mù trắng không dày nhưng cũng làm hạn chế tầm nhìn, cửa sổ cũng toàn kính đen, độ mô phỏng rất cao.
Á Quân bực bội đáp, “Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai bây giờ, khụ”, cô ho một cái rồi tiếp, “Vừa vào cậu đã lôi tớ xông lên, vừa rồi người ta nói cái gì mà phải cúi thấp người, lần theo tường mà đi, tìm lối ra, chúng ta có làm theo đâu cơ chứ! Khụ khụ, khói này cũng sặc đấy chứ!”.
Vi Tinh gãi gãi đầu, nhìn bốn phía xung quanh, tối đen, khói sương đan kín, tuy biết rõ là giả, nhưng khi người ta gặp hoàn cảnh này bất giác sẽ sinh sợ hãi. Vi Tinh nghĩ tốt nhất cả đời này đừng có gặp hỏa hoạn, thật là đáng sợ, cô và Á Quân nắm chặt tay nhau, lần theo tường, dò dẫm từng bước một về phía trước.
“Ôi, hình như tớ sờ thấy cửa rồi”, Vi Tinh hét lên mừng rỡ, xoay rồi đẩy, cửa mở ra rồi, hai cô gái sung sướng đẩy cửa nhìn, mặt cùng nghệt ra, “Không phải chứ?”. Lại là một căn phòng tối.
Hai người đành tiếp tục dò dẫm tiếp tục tìm, mười phút trôi qua, Á Quân có phần hoang mang, “Vi Vi, tớ thấy bọn anh rể cả hình như ra nhanh lắm mà, sao hai đứa mình mò cả nữa ngày vẫn không tìm được lối ra nhỉ? Không phải đi nhầm đường rồi chứ?”. Vi Tinh cũng không chắc nữa, “Chắc không phải đâu, chỗ này đâu có rộng lắm, tìm thêm chút nữa đi, đừng cuống cả lên thế, giáo viên chẳng đã nói rồi sao, điều quan trọng nhất ở hiện trường hỏa hoạn là phải bình tĩnh!”.
Tạ Quân theo phía sau họ mỉm cười. Người không có kinh nghiệm vào phòng huấn luyện rất dễ bị mất phương hướng, để đề phòng bất trắc, cứ mỗi nhóm vào trong đều có một người lính âm thầm theo phía sau, để tránh hoảng hốt mà sinh chuyện. Vi Tinh và Á Quân vừa vào phòng huấn luyện, Tạ Quân cũng theo sau, xem hai cô nàng như rắn mất đầu chạy lung tung.
Tạ Quân vẫn không xuất hiện, anh nghĩ có lẽ họ muốn tự mình đi ra, nhưng bình thường khoảng mười phút là có thể ra rồi, giờ đã mười lăm phút trôi qua, Tạ Quân có phần do dự. “Á!”, Á Quân đột nhiên kêu ré lên, “Á Quân cậu sao thế?”, Vi Tinh hoảng hồn. “Hình như tớ đá phải cái gì rồi, đầu ngón chân đau chết mất!”, Á Quân rên rỉ.
“Hả? Có sao không? Đúng thật là, điện thoại cũng bị thu mất rồi, đến ngọn đèn cũng không có, tối đen như hũ nút thế này cũng nhìn không rõ”, Vi Tinh ngồi xổm xuống lần sờ. “Khụ khụ, Vi Tinh, cậu không thấy càng ngày càng ngạt sao, khói càng lúc càng dày rồi, làm sao bây giờ?”, Á Quân ho sặc sụa.
Vừa nghe cô bạn nói thế, Vi Tinh cảm thấy hình như là thế thật, cô cũng hởi sởn da gà rồi. Hoang mang nhìn bốn phía chỉ thấy một màu đen thui, “Không phải chứ, thế thì biết làm sao đây?”. Tạ Quân nghe giọng hai người lạc cả đi rồi, vội bước tới, đỡ lấy cánh tay họ, khẽ nói, “Các cậu đừng hoảng hốt!”.
Trong khói sương mịt mù bỗng xuất hiện cứu tinh, hai cô gái đang hoảng loạn sau phút ngạc nhiên mừng rỡ là nhẹ nhõm vì được cứu, họ cùng lúc không kìm được lòng gọi tên, “Tạ Quân?!”, “Mễ Dương?!”.
“Mễ Dương là ai thế?”. Ngồi trên bậc thềm bên ngoài, Á Quân cuối cùng cũng lấy lại nhịp thở bình thường, khẽ nói, “Hử?”, Vi Tinh cầm chai nước Nông Phu tu ừng ực chưa nghe rõ, khói mù trong phòng huấn luyện tuy nói là không độc, nhưng hít một lúc lâu, cổ họng vẫn sặc rất khó chịu. “Giả ngây giả ngô cái gì, ban nãy lúc Tạ Quân tới cứu chúng ta, cậu hét toáng lên Mễ Dương, ai thế, không phải anh bạn thanh mai trúc mã của cậu đấy chứ? Lẽ nào... là cái vị hạt dẻ kia?". Vẻ mặt Á Quân cực kỳ mờ ám. “Ặc", Vi Tinh bị sặc nước, cô chớp chớp mắt, vừa rồi mình gọi tên Mễ Dương sao? S


Snack's 1967