Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.
hầm với Á Quân, “Đấy nhé, bà mối dẫn tới cửa, quyến rũ ở cá nhân!”, “Xì”, Á Quân mím môi cười.
“Tạ Quân, Á Quân không biết cách dùng, cậu hướng dẫn cho cô ấy một chút”, Vi Tinh cười nói. Tạ Quân không nghĩ ngợi gì, tự nhiên đón lấy bình cứu hỏa, giảng giải chi tiết cho Á Quân. Á Quân liên tục gật đầu, nghiêm túc cực độ. Vi Tinh mỉm cười, bách bộ qua bên cạnh xem bảng thông báo trên tường của đội cứu hỏa.
“Bíp bíp!”, điện thoại kêu lên hai tiếng, Vi Tinh lấy ra xem, là tin nhắn của Mễ Dương, "Thường phục bắt trộm, trộm chạy tứ phía, đuổi theo 2 dặm đất, thử hỏi trộm hay không?!”, “Ha ha!!!”, Vi Tinh bật cười khanh khách, bốn xung quanh lập tức im lặng, quay hết sang nhìn cô. Vi Tinh lúng túng xua tay với mọi người, “Xin lỗi...”.
Sau khi hội trường huyên náo trở lại, Vi Tinh quay người lè lè lưỡi, rồi nhắn tin trả lời Mễ Dương, “Bắt trộm còn rảnh mà lảm nhảm?”. Không đầy 10 giây sau, Mễ Dương nhắn lại, “Vừa mới xong, đang ăn cơm ngoài quán, cậu đang làm gì thế?”. Vi Tinh cười, bấm phím như bay, “Muộn thế này mới ăn? Ăn từ từ thôi, kẻo đau dạ dày! Tớ đang ở đội cứu hỏa”, viết đến đây, Vi Tinh không kìm được ngoái đầu nhìn, Á Quân cầm bình cứu hỏa trông cực kỳ vụng về, Tạ Quân không hề bực bội, kiên nhẫn chỉ cho cô. Vi Tinh thêm một câu, “Còn nhớ Tạ Quân tiểu đội trưởng đội cứu hỏa không? Anh chàng này cũng được lắm!”.
“Phụt!”, “X!". Chu Lượng suýt thì nhảy đựng lên, vừa xong còn nhìn điện thoại cười ngây ngô, Mễ Dương đột nhiên phun hết cả mỳ trộn vào mặt mình. Mễ Dương không thèm quan tâm tới phản ứng của Chu Lượng, đầu óc bắt đầu hoạt động, hôm qua vừa ‘đóng dấu’ lên Vi Tinh xong, sao hôm nay cô nàng lại... “Chu béo kia kêu gào cái gì hả, Đại Mễ, đừng nghịch điện thoại của cậu nữa! Có nhiệm vụ, đi mau!”. Lão Hồ ngoài cửa nghe xong điện thoại nhanh chóng thanh toán, Mễ Dương cũng không còn tâm trí đâu mà nghĩ với ngợi nữa, thuận thế giắt điện thoại trở lại hông rồi theo ra, Chu Lượng còn đòi bà chủ mấy tờ khăn giấy rồi mới lao ra cửa.
“Sao thế? Đợi điện thoại à?". Á Quân cuối cùng cũng “học được rồi" chạy sang tìm Vi Tinh, thì thấy cô đang cầm điện thoại không biết định làm gì. “Hả? Không có gì, học được rồi hả?”, Vi Tinh cất điện thoại cười đầy ẩn ý. Á Quân đã khôi phục trạng thái bình thường mặt mày hớn hở đáp, “Ừ thì! Nếu không phải mọi người đều học xong rồi, tớ còn có thể học thêm lúc nữa!”, “Bố chị!”. Vi Tinh mắng đùa một câu, Á Quân dương dương đắc chí.
“Các bạn, bài học tiếp theo của chúng ta là thoát thân trong hiện trường đám cháy, đề nghị tiến hành theo nội dung thoát thân đã học khi nãy, vẫn là hai người một nhóm, vào theo thứ tự, mọi người xếp hàng vào nào, đừng sợ, màn khói trong phòng huấn luyện có hơi hắc, song không hề độc hại, khà khà, được rồi, nhóm nào đầu tiên nào?”. Giọng anh trung úy chưa dứt, anh rể cả đã đứng lên rồi, “Tôi!”, nói xong anh và một nhân viên kinh doanh vào trước.
“Á Quân, cậu cứ đứng xếp hàng nhé, tớ đi nhà vệ sinh cái đã!” Vi Tinh thì thầm, Á Quân gật gật đầu. “Có cần tớ đi cùng không?”, “Không cần đâu”, Vi Tinh nói xong quay người bước về hướng ngược lại, vừa rồi nghe một nhân viên kinh doanh nói, nhà vệ sinh ở cạnh cầu thang tầng một. Tạ Quân vừa đi ra xem chuẩn bị khí tài quay lại đã thấy bóng Vi Tinh chạy đi, anh bước tới hỏi Á Quân, “Vi Tinh đi đâu thế?”, “À, đi vệ sinh, chắc là gấp lắm rồi”, Á Quân đùa.
Tạ Quân sững lại, đang định gật đầu đột nhiên thấy có gì bất thường, anh vội vàng chạy ra theo, “Này?”, Á Quân gọi. Quả nhiên, Tạ Quân vừa chạy tới gần nhà vệ sinh, đã nghe tiếng con gái la thất thanh, tiếp đó Vi Tinh cắm cổ chạy vụt ra, rồi mơ mơ màng màng nhìn trái ngó phải tấm vải rèm hai bên nhà vệ sinh. Tạ Quân đang định chạy tới giải thích, đã thấy Vi Tinh vén rèm, khom người cúi đầu nói với vào trong xin lỗi, thật sự rất xin lỗi...
“Tạ Quân, vợ cậu cũng tài thật, làm lão có một bãi tiểu mà phải nín lại đến hai lần, tài, tài thật!”, trung đoàn trưởng cố ý cười nói, Tạ Quân cười hì hì bê một vò tráng men to đùng lên “Thủ trưởng, mời uống trà, là trà nhài mà thủ trưởng thích nhất đấy ạ”. Trung đoàn trưởng trừng mắt nhìn anh, rồi mới đón lấy uống ừng ực. Các sĩ quan khác bao gồm cả trung đội trưởng của Tạ Quân đều đứng bên cười khà khà, rồi hào hứng nhìn đánh giá Vi Tinh đứng đối diện.
“Vi Vi, mấy người lính kia sao cứ nhìn hai đứa mình cười thế, cậu xem, cậu bảo họ cười cái gì chứ?”. Á Quân không hiểu đầu đuôi chọc chọc vào cánh tay Vi Tinh vừa quay lại từ nhà vệ sinh và đã biến thành vô hình. “Không biết, có cái gì đáng nhìn đâu, ai thích nhìn mặc họ!”. Vi Tinh có chết cũng không chịu quay đầu, nghĩ bằng đầu gối cũng biết đám người kia đang cười cái gì.
Khi nãy đi vệ sinh, vừa trông thấy trên treo hai chữ WC là vội phi tới, đúng lúc có một anh lính từ trong bước ra, Vi Tinh lấy làm đương nhiên tưởng rằng bên còn lại là nhà vệ sinh nữ, nỗi buồn dâng cao nên cô vén rèm bước vào. Vừa vào đã thấy có gì là lạ, bài trí có phần kỳ lạ, còn đang khó hiểu, vừa xoay đầu, đã thấy một người đàn ông ở bồn tiểu đối diện, nghiêng đầu trợn tròn