Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342342
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2342 lượt.
?! Ông Mễ trái lại rất hào hứng hỏi, “Thế cháu có quen Vi Tinh không? Dáng người nó thấp hơn cháu một chút, da rất trắng, là cô bé có nụ cười rất tươi, tóc tết bím…”.
“Đương nhiên là quen rồi ạ, Vi Tinh là đồng nghiệp của cháu, cô ấy làm việc rất chăm chỉ”, Liêu Mỹ mỉm cười gật đầu. Ông Vĩ liền cười, quay sang nói với hai người phụ nữ, “Các bà xem có trùng hợp không, nó quen Mễ Dương, lại còn là đồng nghiệp của Vi Tinh nữa”. Bà Liêu gật đầu lia lịa, bà Mễ chẳng ừ hử gì. Ông Mễ lại quay sang nói với Liêu Mỹ, “Thế là mấy đứa cũng rất có duyên đấy chứ?”.
Ánh mắt Liêu Mỹ chợt lóe sáng, mỉm cười, “Dạ vâng, chúng cháu… rất có duyên ạ”.
Bà Vi nhà đối diện thấy chồng về liền hỏi, “Vừa rồi ông nói chuyện với ai thế, bên ngoài ồn ào thật đấy?”. “Nhà lão Mễ có khách, hình như là chiến hữu lúc ông ấy tham gia đội sản xuất, mẹ với con gái, đèu rất xinh đẹp! Có nói được mấy câu đâu”. Ông Vi thay dép lê đi vào phòng.
Bà Vi đang giũ tấm ga trải giường vừa lôi trong máy giặc ra, nghe xong liền trợn mắt, “Xinh đẹp? Ai xinh đẹp? Mẹ hay là cô con gái?”, “Đều rất ưa nhìn”, ông Vi buột miệng đáp. “Hừm”, bà Vi lấy sức tung tấm ga ra “Ông giỏi nhỉ, chưa nói được mấy câu mà đã nhìn kỹ thế?”. Ông Vi lúc này mới hiểu ra vấn đề, cười khì khì, “Bà yên tâm, trong lòng tôi, không ai bì được với bà cả!”.
“Xạo!”, bà Vi xịu mặt mắng, nhưng trong mắt lại ánh lên niềm vui. Bà quay người ra ban công chuẩn bị phơi ga giường, ông Vi vội chạy theo, giúp mắc lên cọc. Quay sang, thấy bà Vi đang luờm mình, bèn hỏi, “Lại sao nữa, giúp bà cũng là có tội hay sao?” .
“Không phải vờ vịt”, bà Vi trừng mắt, “Nói đi, Ông lại định làm gì nữa?”. Ông Vi ra vẻ oai phong lẫm liệt, “Tôi giúp bà là có mục đích hay sao, bà xem thường tôi quá đấy, chúng ta là đảng viên, toàn người có tố chất cả!”, “Vậy là vì tình cảm đúng không, tốt quá, trong máy giặt vẫn còn đấy, ông tiếp tục phát huy phong cách đi, tôi đi lau bụi!”, bà Vi quay người đi thẳng.
“Ấy chớ, ấy chớ”, ông Vi vội giữ vợ lại, nịnh nọt, “Phơi quần áo cứ để tôi, mà gì nhỉ, bà có thể cho tôi thêm ít tiền được không?”, “Đòi tiền làm gì?”, bà Vi nhìn ông. “Bà xem chậu hoàng kim cát treo của tôi có đẹp không, nhưng mỗi lần tưới nước không tiện lắm, trong sách người ta nói, loại cây này nên tưới bằng bình phun, có điều mua cái rẻ tiền, dùng không cẩn thận dễ hỏng lắm, tôi định mua cái tốt tốt ở chợ hoa, hơi đắt một tí, nhưng dùng được lâu”, ông Vi thẽ thọt nói.
“Chậu hoàng kim cát đấy của ông tiêu tốn bao nhiêu tiền rồi, nay đổi chậu xịn, mai mua dụng cụ cắt tỉa chuyên dụng, giờ lại đòi đổi bình tưới? Thế chẳng phải là lãng phí hay sao? Tôi kiếm cho ông cái miễn phí nhé, mà ít nhất ba mươi năm cũng không hỏng đâu!”. Nói xong, bà Vi đi thẳng vào trong bếp.
Ông Vi không hiểu thế nào vội phơi cho xong ga giường, vừa trở lại phòng khách, đã thấy vợ mình phùng mang trợn má từ trong bếp đi ra, tới trước chậu hoàng kim cát, phun “Phì” một cái, bụi nước phun mù mịt. Bà Vi chùi miệng, “Đấy ông xem, rất đều đúng không, tôi năm nay 50, kiểu gì cũng sống lâu hơn chậu hoàng kim cát này, thích phun lúc nào thì phun, còn vấn đề gì nữa không?”
Ông Vi kìm nén hồi lâu, chỉ có thể giơ ngón tay cái lên, “Cao, thực sự là cao!”.
“Đào Tử, cậu có bị làm sao không đấy, định đến nhà tớ làm tiểu bảo mẫu á, một đống việc đang chờ cậu thì sao? Với lại cậu sao không đi xe mà lại đi bộ thế này...”, Vi Tình kêu rên vì bị Đào Hương lôi đi. “Cậu thôi ngay cho tớ! Có cậu là tiểu bảo mẫu thì có!”. Cô khẽ quệt mồ hôi trên trán, “Tớ nói nhà cậu ở đằng này, cậu còn không nhận ra? Làm hai đứa phải đi oan bao nhiêu là đường!”.
Vi Tinh “xí” một tiếng, “Chỗ nhà tớ rộng bỏ xừ, mà tớ có bao giờ đi lòng vòng quanh đấy đâu! À, phải rồi, để hỏi Mễ Dương, cảnh sát bọn họ hang cùng ngõ hẻm nào cũng xông vào, có khi cậu ấy biết!”, cô lập tức lôi điện thoại ra nhắn tin cho Mễ Dương. Hôm nay tuy là cuối tuần, nhưng Mễ Dương vẫn đi làm bình thường, dạo gần đây lực lượng cảnh sát chống trộm cắp thiếu. Đợi một lúc, không thấy Mễ Dương trả lời, Vi Tinh hiểu tính chất công việc của anh, cũng không dám gọi điện thoại. Hai người đành vừa đi vừa hỏi đường.
Mười mấy phút sau, hai người đứng trên thềm hè, nhìn về hướng đối diện. Bên con đường rõ ràng vẫn khá là náo nhiệt, hình như cố ý cắt ra một khoảng yên lặng. Mấy tấm bìa cac-tông lớn đứng run rẩy bên đường, trên đó ngoài ảnh còn dán mấy tờ giấy vàng đã quăn cả góc, mỗi cơn gió thổi qua, lại kêu soàn soạt, vài người phụ nữa trung niên lặng lẽ ngồi ngây ra sau hai cái bàn cũ. Người qua người lại bước chân vội vã, thỉnh thoảng có cô gái dừng lại định xem cho kỹ, thì bị người đồng hành lôi tuột đi.
Vi Tinh nuốt nước bọt hỏi: “Là chỗ này sao?”. Đào Hương kéo cô qua đường, “Phải hay không qua đó là biết!”. Bước tới trước mấy tấm “bảng trưng bày”, Vi Tinh đang định thò đầu nhìn mấy tấm ảnh, mấy người phụ nữ ngồi sau bàn đã ngạc nhiên mừng rỡ đứng cả dậy, “Cô à, đây là ảnh của các cháu trong viện phúc lợi chúng tôi, dù là quyên góp tiền hay tặng đồ, chúng tôi đều hoan nghênh”.
“À, khô