Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.
, nhưng không ngồi nổi nữa, điện thoại cho Amy, cô ta cũng chỉ toàn nói, đến ngay giờ đây.
“Là phòng này đúng không?”, tiếng Amy vang lên từ bên ngoài, Vi Tinh mừng húm, vội mở cửa, “Mọi người tới rồi sao!”, “Ừ, hôm nay họp hơi lâu một chút”, Amy lạnh nhạt đáp, tự mình bước vào tìm chỗ ngồi, “Ồ, vậy sao…”, Vi Tinh trong lòng rất khó chịu, nhưng cũng không nói được gì.
“Chị à, mình gọi món được chưa?”, nhân viên phục vụ mỉm cười hỏi Vi Tinh. Vi Tinh vừa định mở miệng, “Em gái, đem thực đơn cho chị xem là được rồi”, Amy vẫy gọi phục vụ, cô gái lập tức nhận ra ai mới là thượng đế đích thực, vội tươi cười hai tay cầm thực đơn kính cẩn đưa qua, rồi lại khom người giới thiệu những món nổi tiếng của tiệm. Bị gạt sang một bên, Vi Tinh chỉ còn cách ngượng ngập ngồi xuống.
“Là phòng này đúng không, Amy vừa gửi message (tin nhắn) cho em, để em xem lại”, Jane vừa nhìn điện thoại vừa đẩy cửa bước vào, “Không cần xem nữa, người đã ở đây rồi, Giám đốc Ngô, chủ nhiệm Vu, mời hai anh vào đây ạ”. Cô loáng cái đã trông thấy Amy.
Mấy người đàn ông mặc âu phục bước theo vào, Vi Tinh chỉ nhận ra người hói đầu là sếp của mình, cũng là sếp của Jane, cô vội vàng đứng lên. “Ô, Ivy cũng ở đây à, David, anh gặp cô ấy rồi chứ, người mới vào Team chúng ta”, Jane mỉm cười giới thiệu. David phong độ ngời ngời nhìn Vi Tinh gật đầu, “Gặp một lần rồi phải không, chào cô!”. Anh ta là người Hồng Kông, Vi Tinh lễ phép gật đầu, “Chào anh!”.
“Cô đợi lâu rồi đúng không?”, David mỉm cười hỏi, Vi Tinh vừa định gật đầu khách sáo, thì đã nghe thấy tiếng Amy bên cạnh nũng nịu, “Vâng, các anh mà còn không tới, em đến chết đói ở đây mất ấy chứ”. Vi Tinh kinh ngạc quay sang nhìn Amy, mình không nghe nhầm đấy chứ? Cô ta đợi lúc nào vậy hả?
“Vất vả cho cô rồi, cô gọi món mình thích ăn vào nhé”, Jane khẽ vỗ vai Amy, rồi quay sang Vi Tinh, “Ivy, cô có việc cần tìm tôi sao?”, “Tôi…” Vi Tinh hơi sốc, không biết phải nói thế nào, Á Quân đã nói, thông thường trong trường hợp này, ai ngồi đợi chỗ, sếp đều sẽ bảo cùng ăn cơm. Vừa nãy Vi Tinh nhìn thực đơn mà ứa nước miếng, nhưng bây giờ…
“À, là thế này, Liêu Mỹ trên đường đến công ty hình như xảy ra chuyện, cô ấy nói trong chốc lát không qua ngay được, bảo chúng ta cử người qua lấy tài liệu mà chị cần về trước, em đang bảo Ivy đi lấy về”. Amy nói xen vào, rồi quay sang cười với Vi Tinh, “Phiền cô đi một chuyến vậy, địa chỉ và điện thoại của chị ấy tôi đã gửi vào điện thoại cô rồi”.
Điện thoại đúng lúc ấy kêu lên “tinh tinh” làm Vi Tinh chỉ muốn quăng ngay vào thùng nước, “Nếu đã vậy, Ivy, em mau gọi xe đi, mang tài liệu về trước đã, mai này họp còn cần dùng, cám ơn em nhé”. Jane gật đầu cười với cô, rồi lại tươi cười quay sang hỏi han khách hàng, loáng cái tiếng nói cười rôm rả cả căn phòng.
Người thành ra vô hình là Vi Tinh đành cười giả lả gật đầu với mọi người trong phòng. “Vậy tôi xin phép đi trước, chúc mọi người ngon miệng, bye bye”. Những người khác đều lịch sự gật đầu, chỉ riêng Amy còn bồi thêm một câu, “Việc đó gấp lắm, cô đừng có làm lỡ việc đấy!”. Vi Tinh vừa bước ra cửa, nhân viên phục vụ đứng trước cửa liền hỏi, “Chị muốn đi tìm nhà vệ sinh ạ?”, “Hả? À không, tôi có chút việc phải đi trước, mọi người ở lại dùng bữa được rồi”, Vi Tinh cười ngượng ngập, vội quay lưng đi khỏi.
Vừa đói vừa cố nén giận, Vi Tinh khó khăn lắm mới bắt được xe, nhằm thẳng đích đến, trên đường cô bấm tin nhắn cho Đào Hương, tức cái là bàn tay run rẩy toàn bấm nhầm nút, chỉ một hàng chữ đơn giản mà cô bấm sai đến ba lần. Đáng ghét! Vi Tinh quẳng điện thoại qua một bên, cố gắng hít thở sâu, trấn tĩnh lại.
Cô ta có thể vô sỉ như thế chứ, nói dối không chớp mắt ta không thèm chấp, không biết bà cô đấy còn chưa được ăn cơm sao!! Việc đến tay cô ta thì việc nào mà chả gấp! “Gấp cái đầu mẹ cô ấy!”, Vi Tinh không nén được chửi thầm, xong rồi lại thấy có gì là lạ, ngẩng đầu lên liền phát hiện lái xe đang nhìn mình qua gương chiếu hậu, ánh mắt hai người chạm nhau, bác lái xe vội đánh mắt nhìn sang hướng khác như không có chuyện gì xảy ra.
Vi Tinh đỏ bừng mặt, cô vẫn chưa nói tục chửi bậy trước mặt người lạ bao giờ, cô lôi khăn giấy từ trong túi ra, lau trán, rồi hai má như để khỏa lấp đi sự xấu hổ, ban nãy đứng gọi xe toát hết cả mồ hôi, nóng cũng làm bực mình! Thảo nào Á Quân ghét Amy đến thế, Amy cái gì mà Amy, không phải tên là Lưu Thái Xuân sao, quê chết đi được!
“Ọc ọc…” bụng lại sôi lên ùng ục, Vi Tinh nhíu mày dùng tay ấn chặt dạ dày, đè nén cảm giác bỏng rát do đói gây ra. “Cô gái, sắp tới rồi, bên đó toàn là ngõ nhỏ, mà lại là đường một chiều, xe này không vào được”, bác lái xe ngoảnh nửa đầu sang nói. “Uhm, vâng, bác cho cháu xuống ở phía ngoài là được, à phải rồi, cho cháu xin cái biên lai nhé!”, Vi Tinh rút ví ra.
Lúc sắp xuống xe nhìn bác lái xe có vẻ kỳ kỳ, hình như định nói gì nhưng lại lưỡng lự, Vi Tinh cũng không có thời gian mà để ý. Khi nãy còn mải bận tức tối, vừa xuống xe mới phát hiện chỗ này cách xa nhà mình không xa lắm, đồn công an Lục Gian Phòng? Vi Tinh xem lại điện tho