Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

tục xoa chân. “Mẹ tài thật đấy!” Vi Tinh giơ ngón tay cái ra, bà Vi nhướn mày, “Đương nhiên rồi, mẹ con là ai cơ chứ!”.
Hai mẹ con vẫn đang nói chuyện, thì nghe có tiếng người bước lên tầng lấy chìa khóa mở cửa, hai người phụ nữ lập tức dỏng tai lên, liền đó nghe tiếng bà Mễ vội vã hỏi, “Mua được thuốc chưa?!”, “Mua rồi, mua rồi đây”, Mễ Dương liến thoắng đáp, rồi lại nghe tiếng anh hỏi, “Ai bị khan tiếng hả mẹ, đêm hôm khuya khoắt lại bắt con đi mua thuốc ngậm bằng được?”.
“Phì”, hai mẹ con nhà họ Vi liền bò ra sô pha cười lăn lộn…






Năm Năm Và Hai Mươi Lăm Năm
Trời đã về khuya, đường ven doanh trại đều đã sáng đèn, trên mảnh sân trống có mấy anh lính đang đánh bóng rổ, còn cả các chiến sĩ khác đang đánh cầu lông, bóng bàn,… tuy náo nhiệt nhưng rất có trật tự. Vừa từ phòng y tế trung đoàn ra, Cao Hải Hà lịch sự đáp lễ cậu lính vừa cúi chào mình.
Bận rộn cả nửa ngày trời cuối cùng trở về văn phòng, Cao Hải Hà ngồi phịch xuống ghế, thần sắc lộ vẻ mệt mỏi, chỉ thấy huyệt ở thái dương đập thình thịch. Hôm nay đúng là một ngày “náo nhiệt”, nhất là vụ buổi chiều, thật sự khiến người ta khó xử vô cùng.
Vợ và cô em vợ đã tùy tiện vượt đèn đỏ thì chớ, lại còn vì mất mấy trăm đồng, làm cho hai chủ xe phải vào đồn công an. Lúc ấy còn sống chết không nói với cảnh sát là mất bao nhiêu, nhất định đợi mình đến mới chịu mở miệng, bảo sợ cảnh sát thiên vị, coi thường người ngoại tỉnh.
Kỳ thực nếu không phải người ta phản ứng kịp thời thắng xe, hai chị em họ chắc không chỉ đơn giản trẹo chân sượt da thế thôi đâu. Vả lại tiền có mất cũng chưa chắc đã là ở đó, mà kể cả là ở đó thật đi chăng nữa, lúc đó người xúm lại hóng chuyện đông như thế, khó tránh khỏi có cả kẻ trộm, liên quan gì tới chủ xe người ta chứ.
“Ô, đều ở đây cả à, cô chính là em dâu nhà họ Cao đúng không?”. Người phụ nữ từ nụ cười đến giọng nói đều rất cởi mở, giọng nói tiếng phổ thông còn mang âm điệu vùng Đông Bắc, dáng người không cao, thân hình lại rất đẫy đà, áng chừng độ ba mươi tuổi, tóc búi sau đầu. Hai người phụ nữ trong phòng, một người trông còn rất trẻ, nên ánh mắt chị tự nhiên dừng lại ở Dương Mỹ Lan có phần nhiều tuổi hơn.
“Vâng, là em đây”, Dương Mỹ Lan vội đứng dậy, người phụ nữ ấy bước mấy bước lại gần, đặt đồ trong tay xuống, rồi cầm tay Dương Mỹ Lan cười nói, “Nhà tôi là chính trị viên trung đoàn, là cộng sự với Cao Hải Hà nhà em, chị họ Lưu, nghe mọi người nói em lên chơi, chị liền chạy qua thăm, Tiểu Cao vẫn chưa về à? Anh nhà chị cũng chưa thấy đâu, lính các anh ấy là vậy, không ngày nào không bận tới tối mịt tối mò”, bô lô ba la một hồi, xong chị ta lại như chợt nhớ ra cái gì chỉ tay vào túi nilon trên bàn, “Đây là ít quả anh đào, ở Tây Sơn Bắc Kinh này là ngon nhất đấy, đang còn tươi lắm!”.
“Cám ơn chị, cám ơn chị!”, Dương Mỹ Lan không thạo ăn nói chỉ biết luôn miệng cảm ơn, mặt đỏ hồng, có phần luống cuống. Trái lại Dương Mỹ Ngọc đứng bên nhón lấy một quả lấy tay xoa xoa rồi bỏ tọt vào miệng, chép miệng một cái cười nói, “Chị, đúng là rất ngọt, chị nếm thử xem!”, cô nhón lấy hai quả định đưa cho Dương Mỹ Lan.
“Em gái!”, Dương Mỹ Lan cảm thấy có phần không phải, chị Lưu thì lại cười, “Đây là em gái cô à? Bao nhiêu tuổi rồi, trông cũng xinh xắn đấy chứ!”. Dương Mỹ Ngọc gọi ngọt lịm, “Em chào chị Lưu, đến tháng sáu năm nay là em tròn hai mươi”. Chị Lưu gật gù, “Ừ, trẻ trung đúng là tốt thật”. “Xem chị nói kìa, chị cũng còn trẻ chán, năm nay chắc độ hai mươi lăm chứ mấy?”, Dương Mỹ Ngọc nghiêng đầu xem xét đánh giá.
Chị Lưu phá lên cười ha ha, “Cô em thật khéo nói, hai mươi lăm? Chị đã sắp ba mươi lăm rồi đấy!”. Dương Mỹ Ngọc làm ra vẻ kinh ngạc, “Không thể tin được! Nếu không thì là các chị ở thành phố thật biết cách chăm, phải rồi, chăm sóc! Không như bọn em dưới quê”. Chị Lưu nghe xong câu này càng cao hứng hơn, Dương Mỹ Lan cũng lo lắng cười theo.
Chị Lưu cũng là theo chồng tới đây, quê chị ở một thị trấn nhỏ thuộc Diên Cát[2'>, mọi người trong thị trấn đều biết chồng chị làm sĩ quan ở Bắc Kinh. Ở quê chị số người lấy chồng sĩ quan không nhiều, có thể theo chồng đến thành phố lớn như Bắc Kinh chỉ có mình chị, cho nên chị ở quê rất được ngưỡng mộ, bố mẹ cũng nở mày nở mặt, mở miệng ra là nói con gái tôi là người nội thành Bắc Kinh, đơn vị hàng tháng còn phát lương cho nữa!
[2'> Thành phố Diên Cát: ở phía Đông tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc.
Dương Mỹ Lan tính vốn hướng nội, gặp người ngoài thường ít nói, nhưng lần này là vợ đồng nghiệp của chồng tới, cô sợ mình nói năng không gãy gọn, làm mất mặt chồng, cho nên đành tìm cơ hội khách sáo có phần gượng gạo, “Chị, chị ngồi xuống đi, để em rót nước cho chị”. Chị Lưu quay người vừa ngồi xuống, Dương Mỹ Ngọc nhanh nhẹn bưng ra một vốc lạc, “Chị, chị nếm thử xem, đây là choa mang từ quê ra đấy, giòn mà thơm cực”. Chị Lưu vui vẻ đón lấy.
Nhìn chị và em gái chuyện trò rôm rả, Dương Mỹ Lan lặng lẽ đặt cốc nước xuống, xong lại ngồi yên bên giường tiếp tục khâu lót giày. Bỗng chị Lưu qu


pacman, rainbows, and roller s