The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342333

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.

ay sang hỏi, “Nghe lão Bạch nhà tôi nói chuyện, Tiểu Cao lên chức tiểu đoàn phó cũng một thời gian rồi, sao bây giờ chị em cô mới tới?”, “Vâng, gia đình chúng em có chút việc không đi ngay được”, Dương Mỹ Lan mỉm cười đáp.
Chị Lưu lại hỏi, “Thế cô cậu xa nhau bao lâu rồi?”. “Năm năm rồi ạ”, Dương Mỹ Lan đáp, “Hừ, lúc đầu tôi cũng phải chịu đựng bảy, tám năm mới được theo về đây đấy, gần bằng tám năm kháng chiến rồi!”, chị Lưu lắc đầu nói, “Lấy người trong quân ngũ khổ ở chỗ ấy, cấp bậc không đủ thì mình đừng mong được đi theo, một năm chỉ được gặp một lần. Phụ nữ đành ở nhà mà khô héo, đàn ông trong lòng thì cứ như mèo cào, cũng đành nhịn thôi!”. “Ha ha!”, Dương Mỹ Ngọc bật cười khanh khách, “Chị em còn không muốn đến cơ, sợ làm ảnh hưởng công việc của anh rể!”. Dương Mỹ Lan thì cúi đầu càng thấp hơn, chỉ có cổ là đỏ ửng hết cả lên.
Cắn lạc khát nước, chị Lưu cầm cốc uống mấy ngụm rồi lại nói, “Em gái, không phải chị nói, em đến là phải rồi, Cao Hải Hà nhà em chưa đến ba mươi tuổi đã là tiểu đoàn phó rồi, nghe lão Bạch nhà chị nói, lãnh đạo rất coi trọng cậu ấy, mặt mũi sáng sủa, dáng vóc cao ráo! Đây lại là Bắc Kinh, chứ không phải chốn quê mùa nhà mình, con gái đẹp nhiều không kể xiết”, nói đến đây, chị hạ giọng làm ra vẻ thần bí, “Trong đơn vị này cũng có không ít sĩ quan được điều đến xong là bỏ vợ đấy!”.
“Á!”, Dương Mỹ Lan khẽ kêu lên một tiếng, hình như đâm vào tay, cô đưa tay lên miệng khẽ mút. “Ô, không sao chứ hả?”, chị Lưu nhoài người tới hỏi. Dương Mỹ Lan lắc đầu lia lịa, Dương Mỹ Ngọc thì không để tâm, cái cô quan tâm là chuyện ly hôn vừa nãy cơ, “Không phải hôn nhân của quân nhân phải được bảo vệ sao? Sao nói bỏ là bỏ được?”.
Chị Lưu cười, nụ cười bao hàm nhiều điều khó nói bằng lời, trên cao nhìn xuống, xem thường, cảm thấy người hỏi câu này thật quá ngốc, quá đáng thương… “Bảo vệ thì có ích gì, cô cũng làm được gì đâu! Người ta nói không còn tình cảm nữa, có làm ầm ĩ lên, sau cùng nhiều lắm là lột được bộ quân phục trên người anh ta, vừa hay, người ta chuyển nghề ở lại Bắc Kinh luôn!”. Dương Mỹ Lan cắn môi không nói gì, Dương Mỹ Ngọc đảo mắt qua lại không biết đang nghĩ gì.
“Thôi nào, thôi nào, tôi chỉ tiện kể chuyện thế thôi, Tiểu Cao nhà cô không phải là người như thế, có điều đàn ông cứ phải quản chặt một chút, có câu châm ngôn không biết các cô đã nghe chưa?”. Nhìn hai chị em họ Dương đều đang chăm chú lắng nghe, chị Lưu vô cùng hài lòng, nói như truyền đạo, “Trượng phu[3'>, trượng phu, trong vòng một trượng thì là phu, ra khỏi một trượng, không biết thành ai mất rồi!”.
[3'> Trượng phu: chồng.
“Sắc mặt em có vẻ không tốt lắm, lát nữa nghỉ sớm đi, hôm nay chắc mệt nhoài rồi đúng không?”, Cao Hải Hà đón lấy khăn bông vợ đưa cho vừa lau mặt vừa nói. Dương Mỹ Lan khẽ lắc đầu, “Em không mệt”, nói xong khom lưng bê chậu rửa mặt trên giá định đem đi đổ nước, Cao Hải Hà vội giơ tay đón lấy, “Để anh!”. Dương Mỹ Lan nhẹ lách người tránh.
Cao Hải Hà theo thói quen gấp khăn mặt gọn gàng rồi mới treo lên giá, quay lại, Dương Mỹ Lan đã để một cốc nước nguội trên bàn, nhìn anh cười gượng gạo, ngồi lại xuống mép giường cúi đầu vò áo.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh, Cao Hải Hà cảm giác tiếng thở của mình hình như còn lớn hơn tiếng ầm vang của xe bộ chiến, anh gượng gạo cầm cốc nước định tìm cái ghế ngồi xuống, thì phát hiện ra cái ghế duy nhất đã bị một bao tải to chiếm dụng. Dương Mỹ Lan không nói gì, mà nhích người sang một bên nhường chỗ, Cao Hải Hà do dự một chút, rồi bước tới ngồi xuống cạnh cô, hai người cách nhau không đến một bàn tay.
“Ừng ực ừng ực”, uống xong hai ngụm nước, Cao Hải Hà mỉm cười nói, “Ngon thật đấy, nửa ngày nay anh không uống nước rồi, cảm ơn em”. Dương Mỹ Lan khẽ trách, “Anh khách sáo với em mà làm gì”. Cao Hải Hà cười không đáp, hai người lại chiến tranh lạnh. Lấy nhau đã gần sáu năm, thời gian thực tế hai người ở bên nhau cộng cả lại chưa đầy sáu tháng, cô vợ lại sống hướng nội, mỗi lần hai người gặp lại đều có phần ngượng ngập, như bài hát nào vẫn hát, chúng ta là những người xa lạ thân thuộc nhất.
“Đâu phải người ngoài gì, anh ngồi thẳng mãi thế, không mệt sao”, Dương Mỹ Lan khẽ nói, Cao Hải Hà hơi khom lưng thả lỏng, “Quen thế rồi, hơn nữa bình thường bọn anh không ngồi giường, nên có chút không quen, à phải rồi, em gái em sao cũng đến, trong điện thoại có thấy em nói gì đâu.”
“Nó tốt nghiệp trung học đã hai năm rồi, cũng chưa tìm được công việc gì thích hợp, nó lại không muốn làm ruộng, lần này có thể theo anh tới đơn vị, bố bảo Bắc Kinh lớn như thế, anh lại là sĩ quan, cho nó đi mở mang tầm mắt, chúng ta có thể chăm nom nó một chút, em nghĩ tốt nhất là tìm cho nó một việc gì đó, cô ba nhà bác họ cũng làm ở Bắc Kinh, năm ngoái đem về nhà 2 vạn đồng, xây hẳn nhà ngói mới rồi”, Dương Mỹ Lan cúi đầu nói.
Cao Hải Hà bất giác chau mày, không cần hỏi cũng biết, tuy vợ nói là mình muốn tìm việc cho em gái, nhưng chắc chắn đấy là ý của bố vợ. Kể chuyện nhà chú Đường xây nhà mới này nọ, kỳ thực là nói bóng gió chê mình thường ngày gửi về ít tiền qu