Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
theo học đại học ngoài nguyên nhân thành tích không được tốt lắm ra, bệnh tình của bố anh cũng là một trong những nguyên nhân chính. Ông cụ trước lúc lâm chung chỉ có một nguyện vọng, anh phải sinh cho tôi một thằng cu, không thể để nhà họ Phì không người hương khói, nếu không tôi có thành ma cũng không tha cho anh! Phì Tam Nhi ở nhà gọi là Tam Tử, không phải bởi anh là con thứ ba, mà là mẹ anh sảy thai hai lần, đến lần thứ ba trải qua bao khó khăn gian khổ mới giữ được anh. Cho nên mục tiêu cả đời của Phì Tam Nhi luôn luôn là, sinh con là chính, kiếm tiền là phụ!
“Này, các cậu không đợi tớ, mà đã uống rồi à!”. Xả hết nước xong Phì Tam Nhi chạy lại, vớ ngay lấy cốc bia làm một hơi, rồi cầm cả cái cánh gà cay đặc biệt đỏ tươi lên gặm.
Mễ Dương tỏ vẻ bó tay nói với Giang Sơn, “Chỉ nhìn cậu ta ăn thôi là tớ đã thấy cồn hết cả ruột gan lên rồi!”, Giang Sơn dẩu môi. Phì Tam Nhi miệng ngậm cánh gà ậm ờ: “Không dám ăn cay mà cũng gọi là đàn ông à?!”. Rồi không đợi Mễ Dương trả lời lại hỏi tiếp, “Đại Mễ, chuyện lần này cậu nhận là đen đủi rồi hả? Tuy phải nói là cậu cũng sai, nhưng đấy rõ ràng là lấy cậu ra làm bia đỡ đạn còn gì!”
Mễ Dương cười nhạt, “Không nhận thì cũng ích gì, Cục trưởng sắp về vườn rồi, đội trưởng đội tớ nếu cố ra mặt, đừng nói là không giữ được tớ, đến bản thân ông cũng… Mà thôi, đừng nhắc nữa! Ở đâu mà chẳng là làm, không buộc tớ cởi bỏ cảnh phục là được!”, nói xong anh lại ngửa cổ dốc cạn cốc.
Phì Tam Nhi còn định nói nữa, thì bị Giang Sơn dùng ánh mắt ngăn lại, đành chửi thầm, “Mẹ nhà nó chứ!”, “Đừng nói mấy chuyện không vui nữa, phải rồi, Tam Nhi, bác gái mấy bữa nay khỏe chứ, tuần trước gọi điện đến nhà cậu, nghe bác gái nói huyết áp lại lên rồi à?”, Giang Sơn nhặt một hạt đậu tương rang muối, chậm rãi bỏ vào miệng nhai. Anh có khí chất trời phú, tuy xuất thân từ dân thường, nhưng lại rất có phong cách con nhà quyền quý. Theo cách nói của Mễ Dương, kể cả lúc cầm gạch chọi người cũng vẫn nho nhã như đang mời người ta nhảy, rất chi là lừa tình!
“Lại còn phải hỏi nữa, cứ mỗi bận huyết áp bác gái lên cao, nhất định là cậu ta đi xem mặt lại thất bại rồi!”, Mễ Dương cười nói. Phì Tam Nhi nghe xong mặt mũi ủ rũ thở dài, rồi hét tướng lên, “Phục vụ, đem mấy cái cánh gà này hâm nóng lên hộ cái! Nguội ngắt thế này ăn làm sao được!”. Cu cậu chạy bàn vội chạy lại, “Đại ca đợi cho một chút!”, nói xong nhanh nhẹn mang ra bếp phía sau.
Mễ Dương và Giang Sơn không hẹn mà cùng lúc lắc đầu, bụng nghĩ anh chàng này thật là đen đủi, chính hắn vội kiếm thằng cu, và cũng chính hắn tìm mãi không ra người sinh thằng cu cho hắn. Phì Tam Nhi thời còn đi học không tài không sắc cũng không xu dính túi, đương nhiên không được đám nữ sinh để ý, thêm nữa khi ấy còn trẻ, cô nào không bắt mắt lắm cũng không lọt mắt hắn cơ.
Sau này, từ khi thừa kế xưởng sửa chữa nhỏ sắp sập tiệm từ bố, năm ấy lại gặp đúng lúc kinh tế khó khăn, dù các nhà máy có nhu cầu sửa chữa thiết bị thông thường cũng tự mình nội bộ giải quyết. Phì Tam Nhi cầu cứu hết ông đến bà đi tìm việc khắp nơi nhưng đâu đâu cũng gặp cái lắc đầu, nếu không nhờ những mối hàng cũ của bố thỉnh thoảng giao cho chút việc, chắc xưởng sửa chữa này đã đóng cửa từ lâu. Sau cùng là Mễ Dương nghiến răng đi nhờ bố, lớn bằng ngần ấy rồi, đó là lần đầu tiên anh đi cầu xin sự giúp đỡ, dù đó là bố mình anh vẫn thấy không quen, nhưng vì anh em, anh đành bấm bụng mà làm.
Đến khi công việc kinh doanh có chuyển biến tốt, Phì Tam Nhi cuối cùng cũng có thời gian và tâm trí đi tìm vợ, quá trình xui xẻo của hắn cũng bắt đầu từ đây. Trước hắn tự tìm hiểu được một đối tượng, người Bắc Kinh, tốt nghiệp cao đẳng nghề, làm phục vụ ở một khách sạn ba sao, Phì Tam Nhi quen khi bàn chuyện làm ăn với người ta. Hai người có thể gọi là trúng tiếng sét ái tình, yêu đương được độ nửa năm đã tính chuyện cưới xin sinh con đẻ cái, bọn Mễ Dương phong bì cũng đã chuẩn bị xong xuôi, thế mà cô dâu bỗng dưng biến mất.
Phì Tam Nhi lo lắng phát điên xém chút nữa lôi Mễ Dương đòi báo cảnh sát, cuối cùng là người chị em của cô gái báo cho Phì Tam Nhi, rằng người ta lại trúng tiếng sét ái tình với một ông chủ Đài Loan, giờ có khi đã đi Bảo Đảo[11'> rồi cũng nên.
[11'> Chỉ Đài Loan.
Ánh mắt đờ đẫn, tinh thần sa sút, Phì Tam Nhi ngẩn ngơ mất cả tháng sau mới hồi phục tinh thần chiến đấu để quay lại cuộc chiến tìm vợ, hắn còn cười nói với Mễ Dương, anh em mình không thể treo cổ chết trên một cái cây đúng không. Nhưng có lần hắn uống say rồi nghẹn ngào nói với Giang Sơn, dù hắn có yêu lại lần nữa, thì tình yêu đó cũng không còn trọn vẹn nữa, nó đã khác xưa rồi.
Sau này, bao nhiêu nữ thanh niên đủ mọi lứa tuổi, từ nữ sinh đại học đến Bắc Kinh làm việc, người chịu tổn thương tình cảm ly hôn, hay Hoa kiều quốc tịch Mỹ, rồi cả người làm công ngoại tỉnh, nhiều vô số kể, đủ kiểu phụ nữ gặp không dưới hai mươi người, trừ những người hắn thích người ta nhưng người ta không khoái hắn, bảy tám người còn lại cũng chẳng có ai nên cơm cháo gì.
Một nửa thì nhắm vào tiền của hắn, cưới xong sợ kh