Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.

ông giữ được, một nửa số còn lại nhằm vào cái hộ khẩu Bắc Kinh của hắn, cũng vẫn sợ cưới xong lại chạy mất, một nửa của một nửa số còn lại nói, chúng ta chơi bài ngửa luôn! Tôi muốn tìm người đàn ông có thể khiến tôi ăn no mặc ấm, tôi có hộ khẩu Bắc Kinh, nếu anh sợ tôi đào mỏ, chúng ta có thể ký thỏa thuận tiền hôn nhân! Phì Tam Nhi vỗ bàn ngay tại trận, chính là em! Đường dài đằng đẵng cuối cùng cũng chạm tới đích thành công, song khi hai người đi kiểm tra sức khỏe trước khi kết hôn lại được cho hay, phía nữ có bệnh di truyền không thích hợp cho sinh nở…
“Lần này lại là người thế nào hả?”, Mễ Dương hỏi, “Hôm đó không phải cậu kể với tớ cậu là anh hùng cứu mỹ nhân, sau người ta còn chủ động mời cậu uống cà phê mà? Phải nàng đó không?”, Giang Sơn tiếp lời, Mễ Dương trợn tròn mắt, “Thật hay đùa đấy? Tam Nhi! Đang hỏi cậu đấy!”. Anh lấy chân khẽ đá Phì Tam Nhi một cái.
Phì Tam Nhi gượng cười đáp, “Thì đấy, trước khi uống cà phê thì là anh hùng cứu mỹ nhân, uống xong thì thành anh hùng đổ lệ!”, “Thế là thế nào?” Mễ Dương hỏi. “Là thế nào à?”, Phì Tam Nhi trợn mắt, “Hai cốc cà phê 400 tệ, một đĩa hoa quả 600 tệ, nếu không phải tôi phản ứng nhanh, còn phải thanh toán thêm một chai Remy Martin nữa, chắc cả 100kg tôi đây phải nộp mình ở đấy cũng nên!”
Mễ Dương nhíu mày, Giang Sơn nói, “Cậu đi quán cà phê cao cấp nào thế?”. “Cao cấp gì, ở chỗ đường trại gà đó, hình như là mới mở, tên là Hoa hồng xanh gì đó”, Phì Tam Nhi vò đầu bứt tai. “Cậu giúp cô ta làm gì? Sao mà quen?”, Mễ Dương hỏi. “Không có gì, cô ta bị rơi thẻ điện thoại, tớ giúp nhặt lên, rồi cô ta cảm ơn tớ, xong là nói chuyện thôi”, Phì Tam Nhi đáp.
“Hắc điếm[12'> hả?”, Giang Sơn ngoái đầu sang hỏi Mễ Dương, Mễ Dương chưa kịp đáp, “Phịch” một cái, một đĩa cánh gà đỏ tươi được quẳng lên bàn, ba người đang mải chuyện được phen giật nảy mình, Phì Tam Nhi vừa định nổi cáu, vừa nhìn thấy người, đầu lại rụt về, Mễ Dương và Giang Sơn đều phì cười.
[12'> Quán trọ giết người cướp của.
Hóa ra không phải ai xa lạ, mà chính là con gái chủ quán, xưởng sửa chữa của Phì Tam Nhi mở ngay nhà đối diện họ. Vì cánh gà ở đây rất đậm đà, Phì Tam Nhi thường xuyên tới đây ăn cơm, dần dà thành khách hàng ruột của ông bà chủ.
Có lần Phì Tam Nhi đưa Mễ Dương và Giang Sơn tới đây ăn cơm, không biết thế nào lại nhắc tới chuyện gặp mặt của Phì Tam Nhi, bà chủ quán nghe được liền buông một câu, hay để tôi giới thiệu con gái cho cậu, hơn hai mươi tuổi, vẫn đang theo học hệ tự học của trường cao đẳng, có chí tiến thủ, vừa xứng với cậu!
Mễ Dương và Giang Sơn cùng đùa bảo được, song Phì Tam Nhi cười hê hê đánh trống lảng, cố ý chuyển đề tài. Đợi bà chủ quay lưng đi rồi mới nói, con gái bà ấy á, gầy tóp như bạch cốt tinh, trông cũng chẳng xinh đẹp gì cho cam, không có đầu óc thì đã đành, đằng này vòng 3 cũng không có nốt, thử hỏi thế thì sinh con trai kiểu gì! Đúng không?
Hắn nói cho sướng miệng mà không để ý cô gái cầm bộ đồ ăn đang đứng sau lưng hắn, Mễ Dương đánh mắt ra hiệu đến độ mí mắt muốn co giật, mà hắn vẫn đang nổ hăng say, hai người đối diện với cô gái đều lo cô sẽ cầm cái mâm giáng thẳng lên đầu hắn! Vẫn may, cô gái rất kiềm chế đặt đồ xuống rồi quay đi, chỉ có sắc mặt là không biết dùng lời nào để tả. Từ đó trở đi, Phì Tam Nhi vẫn thích ăn cánh gà nướng ở đây như cũ, nhưng toàn nhằm lúc cô gái không có ở đó mới tới.
“Tiểu Vân, lâu lắm không gặp”, Giang Sơn mỉm cười cất lời chào, Tiểu Vân lễ phép gật đầu, nhưng không giống như những cô gái khác bị nụ cười của Giang soái ca làm lóa mắt. “Tiệm chúng tôi sắp đóng cửa rồi, phiền các anh thanh toán giùm, cám ơn”, cô nói mà mặt không chút biểu cảm.
Mễ Dương vội móc ví, vừa móc tiền vừa nói, “Lão béo kia, chính nhà ngươi chén nhiều nhất, lại còn bắt tôi trả tiền! Tôi mà thiếu thì cậu lo mà bù vào đấy!”. Phì Tam Nhi cúi đầu buông một câu: “Tớ hết tiền rồi!”. Mễ Dương cười đáp, “Hết tiền? Hết tiền thì cầm cậu lại!”, rồi ngẩng đầu nói với Tiểu Vân, “Tên béo này đáng tiền chứ? Toàn thịt ba chỉ thế kia cơ mà!”, nói rồi đẩy tiền qua. Giang Sơn ngồi bên nghe rồi cười, cầm cốc lên uống bia, rồi nghe Tiểu Vân lạnh nhạt đáp, “Xin lỗi, chỗ chúng tôi không nhận sản phẩm phụ nông nghiệp!”
“Phì”, Giang Sơn phun hết bia lên trán Phì Tam Nhi…
Thanh toán xong ba người lang thang dọc đường cho tiêu bớt, bước chân Phì Tam Nhi có phần liêu xiêu, đỏ mặt tía tai, cũng không biết là do uống nhiều hay bởi vừa nãy bị Tiểu Vân làm cho tức nghẹn, Mễ Dương không nhịn được cười phá lên. “Cười cái gì hả?”, Phì Tam Nhi lập tức trừng mắt. Nếu là bình thường, đồng chí Phì tuyệt không dám giơ cái vẻ mặt đó ra khiêu khích Mễ đại hiệp, nhưng vừa nãy trước mặt anh em thật sự đã quá mất mặt rồi, nên bây giờ cái lòng tự trọng nhỏ bé, mong manh dễ vỡ của hắn rất chi là mẫn cảm.
Mễ Dương cũng không bực, mà cười hê hê nói, “Tam Nhi này, nói thật nhé, cô bé đó rất hợp với cậu đấy, gầy một chút thì có làm sao, lợn gầy đâu có đẻ ít hơn lợn béo, không xinh thì đã làm sao, vợ xấu ruộng cạn là báu vật trong nhà đấy thôi, tìm được người xinh t