Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.
hì cậu có kham nổi không?”. Phì Tam Nhi trợn mắt lườm, “Định sỉ nhục ai hả? Tôi nói cho cậu biết, tôi nhất định tìm người cỡ Dương Quý Phi cho các cậu xem! Đừng tưởng mình đẹp trai mà cho rằng những người kém đẹp trai chúng tôi phải dùng hàng thứ cấp nhé!”, nói rồi quay lưng xiêu vẹo bước sang phía đối diện.
“Đi đâu thế hả?”, Mễ Dương hét gọi, “Tổn thương lòng tự trọng rồi, về nhà!”, Phì Tam Nhi học theo giọng của Tống Đan Đan[13'> hét lại. Mễ Dương bước nhanh hai bước túm lại, “Xem chừng cậu bị tổn thương não bộ thì đúng hơn, nhà cậu ở đằng kia cơ mà!”, Phì Tam Nhi đầu óc u mê hết nhìn trái rồi lại ngó phải, rồi lầu bầu, “Cậu lừa ai chứ?”, Mễ Dương dở khóc dở cười vừa định nói, thì điện thoại đổ chuông.
[13'> Nữ diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc.
Giang Sơn bước lên dìu Phì Tam Nhi, Mễ Dương rảnh tay nhận điện thoại, “A lô, ơ, mẹ ạ, con về ngay đây… Mang cái gì? Cần thứ đó để làm gì chứ… Rồi, được rồi, con biết rồi, để con đi mua, con cúp máy đây!”, “Sao thế?” Giang Sơn hỏi, “Không sao, tớ phải đi hiệu thuốc một chút, cậu không lái xe hả, vậy để tớ đưa Tam Nhi về trước”, Mễ Dương đáp.
“Thôi để tớ, vừa hay ngày mai có chút việc ở chi nhánh ngân hàng bên này, tối nay tớ ở chỗ hắn, cậu đi đi, muộn chút nữa là nhiều hiệu thuốc đóng cửa đấy”, Giang Sơn xua tay. Mễ Dương gật đầu, “Cũng được, vậy tớ đi trước nhé, có gì gọi điện thoại cho tớ!”. Nói xong Mễ Dương giơ tay bắt taxi đi trước.
“Ơ? Sao yên tĩnh thế này? Gulit sao không thấy sủa?”, Vi Tinh tắm xong đi ra nghe tiếng dưới tầng có người về nhà đóng cửa sắt, nhưng lại không thấy tiếng sủa gâu gâu của Gulit nhà đối diện. Một trong những thói xấu của con chó hư này là, bất kể mấy giờ, chỉ có hơi chút động tĩnh gì là cu cậu phải sủa oang oang ít nhất cả phút.
Tầng trên tầng dưới không nhà nào không bực, nhưng thứ nhất mọi người đều là hàng xóm láng giềng không tiện nói, thứ hai ông Mễ là lãnh đạo nhà máy, khu nhà này toàn người trong nhà máy cả, ai dám đứng ra đắc tội với lãnh đạo chứ… Cứ thế, thời gian trôi qua, mọi người đều quen rồi. Hôm nay tự nhiên không nghe thấy động tĩnh của Gulit, Vi Tinh bất giác lại thấy bồn chồn.
Bà Vi đang cầm quả cầu mát xa lòng bàn chân bỗng nhiên cười phá lên, Vi Tinh dùng khăn quấn gọn tóc, với lấy lọ dưỡng da ban đêm rồi đến ngồi cạnh bà Vi, vừa xoa mặt vừa hỏi, “Mẹ cười cái gì thế, trông khả nghi lắm?”. Bà Vi sáp lại gần, khẽ đáp vẻ đắc ý, “Hôm nay mẹ đã trị cho con chó hư đốn ấy một trận!”
“Hả? Mẹ đá nó thật rồi à, thế mà mẹ Gulit vẫn chưa liều mạng với mẹ sao?”, Vi Tinh nhìn mẹ vẻ nghi ngờ, tay vẫn không quên làm động tác mát xa làm săn chắc, vì mẹ trước đây trong lúc tức giận từng nói, sẽ có ngày đá cho con chó kia một phát bay đến Hà Bắc mà gâu gâu! Bà Vi hừ một tiếng, “Mẹ mà ngốc thế sao?”
Nói xong lại sáp lại gần hơn, cứ như sợ bà Mễ nhà đối diện nghe thấy không bằng, “Con không biết đấy thôi, sáng nay mẹ đi chợ về, vừa lên lầu đã chạm trán ngay nhà đối diện, con xem mẹ cũng đâu cố ý giẫm phải bà ta đâu, chỉ giẫm có một tí thôi! Thế mà, nghe bà ta gào lên thảm thiết, ai không biết còn tưởng bà ta bị voi giẫm cũng nên!”, “Ha ha!” Vi Tinh liền ôm bụng cười.
“Nhà đó xông lên định cắn mẹ, con không thấy cái vẻ mặt nó lúc đó á, mắt thì đỏ ngầu, càng lôi nó lại càng lên cơn, giở trò chó cậy gần nhà ra mà! Nếu không có chú Vương ở tầng năm vừa hay đi làm đêm về, ghìm con chó ấy lại, có khi mẹ phải đi tiêm phòng dại thật!”
Vi Tinh nãy giờ vẫn đang cười bỗng nhíu mày, “Mẹ sau này phải cẩn thận hơn đấy, bây giờ bệnh chó dại đang lan tràn, con chó đó được chiều quen rồi, nó dám nhe răng cắn người thật ấy chứ!”. Mễ Dương từng nói, Gulit nhà họ đã phát huy bốn chữ “chó cậy gần nhà” đến cực điểm rồi, cậu ấy còn đang nghi ngờ tiền nhân phát biểu ra câu thành ngữ ấy nhất định là từng gặp tổ tiên của Gulit rồi đấy.
Bà Vi bĩu môi vẻ xem thường, “Xí, nó mà dám cắn mẹ thật thì đừng nói đá bay đến Hà Bắc[14'>, mẹ đá thẳng nó tới Bát Bảo Sơn[15'> đăng ký một suất rồi!”. Vi Tinh cười ha hả, mặt cũng bôi xong rồi, đứng dậy dợm bước, liền bị bà Vi lôi lại, “Mẹ đã kể hết đâu!”
[14'> Tên một tỉnh của Trung Quốc.
[15'> Tên nghĩa địa.
“Hả?”, Vi Tinh bị kéo trở lại sô pha, “Vẫn còn á?”, “Đương nhiên rồi, màn sau mới hay cơ!”, bà Vi hắng giọng, “sau đó buổi trưa mẹ lại có việc ra ngoài, lúc quay về con chó hư đốn đó lại gào lên, làm mẹ phát bực! Sau, mẹ nghĩ một lúc, chẳng phải mày thích sủa hay sao, hôm nay cho mày sủa đã đời luôn!”.
Vi Tinh chớp chớp mắt, “Thế là sao?”, bà Vi cố nhịn cười, “Mẹ đá vào cửa nhà mình một cái, nó liền bắt đầu sủa, nó thì có lúc nào mà không sủa chứ, mẹ lại đá cái nữa, tóm lại mẹ ngồi luôn ở cửa nhặt rau, xem ai hơn ai!”. “Không phải chứ mẹ, mẹ cũng hơi…”, Vi Tinh vừa ngạc nhiên vừa buồn cười.
“Thế đã là gì, cái tật xấu của nó đáng lẽ phải trị từ lâu rồi, nhà họ không trị, đành để mẹ ra tay vậy!”, bà Vi nói vẻ chính trực trượng nghĩa. “Sau đó thì sao?” Vi Tinh nhịn cười hỏi. “Chả có sau đó gì nữa, nói chung là sau rồi nó không kêu nữa”, bà Vi đắc ý cầm quả cầu mát xa lên tiếp