XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2340 lượt.

ác trung lão niên đúng không.
Vừa nghĩ đến Vi Tinh, Mễ Dương lại tự hỏi không biết cô nàng đang làm gì? Làm bảng biểu hay đang phục vụ họp hành, hay lại đang làm công việc của bác bưu tá, đi gửi thư cho khách hàng… Đương nhiên, trí tưởng tượng của cảnh sát Mễ có phong phú đến đâu cũng không thể nghĩ ra, Vi Tinh giờ đang làm việc của anh, bắt trộm. Nghỉ mệt một lát, Mễ Dương đang định cùng lão Hồ tiếp tục nhiệm vụ, “Đại Mễ, có người tìm cậu!”, Chu Lượng trán đầm đìa mồ hôi bước vào.
“Ngưu Tử? Sao cậu lại tới đây?”, trông thấy cái mặt núng nính ấy, Mễ Dương rất vui, cũng đã lâu không gặp bạn cũ, Đinh Tử cũng chỉ gọi điện thoại liên lạc lúc rảnh được thôi. Từ lúc bị điều về đường trại gà đến nay, ngày nào cũng bận như Đà La, chuyện nhà chuyện cửa, chuyện vặt chuyện vãnh, hôm nào cũng có việc để làm. Trước toàn nghe tuyến dưới than vãn dưới cơ sở bận, Mễ Dương còn rất coi thường những người đó, nghĩ bụng có bận đến đâu cũng làm sao bằng cảnh sát hình sự? Nhưng đến lúc thật sự làm việc ở cơ sở mới biết, việc ở đây không dễ xơi, vụn vặt đến mức khiến mình muốn phát điên, nhưng lại không thể không lo.
“Tớ cũng đi làm nhiệm vụ đây”, Ngưu Tử cười hi hi, tự nhiên không khách sáo cầm chai nước khoáng uống dở còn một nửa của Mễ Dương lên uống. “Không phải chứ, Ngưu đại ký giả không phải chuyên chạy mảng xã hội sao? Sao hả, lại chuyển sang thể thao à?”, Mễ Dương cười hỏi, “Haizz, đừng nhắc nữa, anh chàng chạy mảng thể thao của đội ăn quà vặt bị Tào Tháo đuổi, còn đang nằm viện truyền nước kia kìa, dạo này trận kiểm nghiệm[2'> lại nhiều, không còn cách nào khác, nên tớ đành gánh thay, vả lại nhỡ đâu lại gặp sự kiện xã hội, cũng coi như bõ công!”, Ngưu Tử quệt miệng nói.
[2'> Trận đấu để chuẩn bị đi thi đấu.
“Hừ, khép cái miệng quạ khoang của cậu lại, sự kiện xã hội gì chứ, bộ cậu mong xảy ra chuyện lắm hả?”, Mễ Dương cười rủa một câu. Ngưu Tử cười hi hi, ngó nghiêng bốn xung quanh, “Người bên cậu cử đi cũng không nhiều lắm nhỉ, liệu có đủ dùng không? Đây toàn là trận thử nghiệm trước Olympic đấy!”. Mễ Dương khẽ mỉm cười, “Cả huyện người ở ngoài cổng chính, chỗ bọn tớ ở đây là lối ra vào, không cần nhiều người làm gì, với lại còn cả cảnh sát vũ trang nữa”.
Ngưu Tử còn chưa mở miệng, Chu Lượng đứng bên tranh thủ làm biếng chen vào, “Phải đấy, ở đây, có mười mấy người chúng tôi, với bảy, tám khẩu súng là đủ rồi!”. Ngưu Tử ngẩn người, “Các cậu được trang bị súng?”. Mễ Dương cười phì, một nữ cảnh sát phụ trách trang bị cạnh đó tiếp nối câu chuyện, “Làm gì có, không ai có cả, chỉ là trang bị trị an phổ thông thôi”.
Chu Lượng vô cùng nghiêm túc, “Nữ cảnh sát đúng là không có, nam cảnh sát chúng tôi mới có!”. Nữ cảnh sát không hiểu chuyện gì, chớp mắt nhìn Chu Lượng, Ngưu Tử lập tức hiểu ra vấn đề, phá lên cười ha ha, anh em cảnh sát nam trong lán cũng nén cười. Chị Trương hiểu chuyện, nhằm mông Chu Lượng một đạp, “Cuốn xéo, mau đi làm việc đi, đừng có ở đây mà tán hươu tán vượn. Tiểu Anh, đừng có để ý mấy tên tiểu tử mất nết này!”.
Mễ Dương cùng Chu Lượng đi ra ngoài, Ngưu Tử cũng bước theo, anh nói hiện giờ trận đấu vẫn chưa bắt đầu, chi bằng cùng bọn Mễ Dương đi loanh quanh, săn tin xã hội vậy. Chu Lượng khoái nhất là huyên thuyên, không bao lâu sau đã cùng anh chàng Ngưu Tử có cùng sở thích khua môi múa mép kết thành tri kỷ, Mễ Dương cũng vui vẻ nghe thêm một vài “tin tức” xã hội.
Lúc đang nghe Ngưu Tử hăng say kể chuyện nữ minh tinh XX bị bắt quả tang gian dâm tại trận, có hai bác gái bước lại, một bác trông có vẻ nhanh nhẹn lên tiếng, “Chú cảnh sát ơi, cho tôi hỏi thăm một chút!”. Mễ Dương sững người, nhìn điệu bộ bác gái đúng là đang hỏi mình, đành gượng cười hỏi, “Bác à, cháu già đến thế sao?”.
Chu Lượng với Ngưu Tử bên cạnh ha ha cười không ngớt, bác gái nhanh nhẹn nhận ra lỡ lời, “Ôi, cái miệng của tôi, có điều cháu trai à, cháu có gì không bằng lòng chứ, cháu vẫn còn hơn cô cơ mà!”. Mễ Dương chỉ còn biết cười gượng nghĩ bụng đâu phải cháu bắt cô gọi đâu cơ chứ. “Chị Ngô”, bác gái mặt mũi hiền lành đi cùng khẽ kéo vạt áo của bác gái nhanh nhẹn, rồi mỉm cười với Mễ Dương, “Đồng chí, khu dân cư XX ở đằng này đúng không?”.
Mễ Dương trong bụng có hơi ngờ ngợ, bác gái này trông quen quen, song không nhớ nổi là đã gặp ở đâu. Anh lắc đầu, “Bác à, do xây dựng sân vận động Olympic, nên đã dời đi từ lâu, họ giờ chuyển tới Phú Gia Viên rồi, bác phải ngồi tàu điện tới Mộ Công Chúa[3'> rồi lại chuyển sang 6XX, ở đó có một trạm chính là Phú Gia Viên”. “Ơ, thế à?”, bác gái có phần hồi hộp. “Tôi đã nói là chưa chắc đã ở đây mà lại”, bà quay sang nói với bác gái tên là chị Ngô kia.
[3'> Tên một địa danh ở Bắc Kinh.
“Chuyển đi từ một năm trước rồi, bác không biết sao?”, Chu Lượng chen vào. Bác gái lắc đầu không đáp, bác Ngô lại lên tiếng, “Chúng tôi từ trong thành phố ra, lâu lắm không tới đây rồi”. “Hai mươi lăm năm rồi…”. Bác gái mặt mũi hiền từ khẽ thở dài, gần như không thể nghe thấy, được cái Mễ Dương tai thính, bất giác quay sang nhìn một cái.
“Thôi, chị Ngô, vậy chúng ta đi thôi”, bác gái lôi