Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.
Bạn Gái
“Vi Tinh, sao giờ này cậu mới về, Amy đã tố hết tội của cậu ở trước mặt sếp rồi!”, Á Quân vừa thấy Vi Tinh bước vào văn phòng, vội đứng dậy giúp đỡ mấy cái túi trong tay cô. “Phù!”, Vi Tinh vung tay đáp, “Thích tố cứ tố, cho cô ta kể cả chục tội đi nữa, tớ cũng phải giờ này mới về!”.
Á Quân đang định hỏi xảy ra chuyện gì, liếc mắt chợt thấy Amy sắc mặt không được tốt cho lắm từ phía phòng họp bước lại, cô hừ một tiếng, “Rắc rối rồi đây”. Vi Tinh quay người lại, vừa hay chạm mặt Amy. Amy lườm Á Quân một cái, rồi nở nụ cười hiểm độc, “Nói ai kể tội hả?”. Vi Tinh ngây người, nghĩ bụng tai sao mà thính thế, rồi cũng cười bí hiểm đáp, “Nói chị Dương Tam đấy!”.
“Phì!”, Á Quân ở bên cạnh phì cười, vừa hay lúc đó có người gọi cô ấy, cô nhìn Vi Tinh ý bảo không sao đâu, rồi quay lưng đi. Sắc mặt Amy vô cùng khó coi, từ sau khi Vi Tinh vào công ty, vẫn luôn cẩn thận dè dặt, chỉ đâu thì đánh đó, trước giờ không dám bẻ lại mình. Hôm nay sao thế này, lại dám dùng cả khẩu khí này nói chuyện với mình, định làm phản à, hay là bị nắng ngoài đường làm cho lú lẫn đầu óc rồi? Lại còn ngay trước mặt người khác nữa? Cô biết những đồng nghiệp quanh đó trông thì tưởng như đều đang rất bận, kỳ thực tai đang dỏng hết cả lên, chờ hóng chuyện rồi.
Thực ra Vi Tinh vốn không định làm gì, ra ngoài giữa trời nóng bức người đầm đìa mồ hôi, đã xách đồ nặng như thế, lại còn gặp kẻ trộm, tuy không mất mát gì nhưng đổi lại là ai thì cũng không thể nào mà vui vẻ nổi, về lại tới lượt Amy mặt nặng mày nhẹ gây sinh sự, Vi Tinh không khỏi cảm thấy chán ngán, nói chuyện cũng không thèm “khách khí” gì nữa.
Đang nghĩ phen này mất mặt chắc lại, may có Liêu Mỹ nói đùa mấy câu gì đó, tuy Vi Tinh về cơ bản là không hiểu gì, nhưng mấy ông Tây đều cười rộ lên, ông Tây gọi mocha kia cũng cười mà không truy hỏi gì thêm. Lúc Vi Tinh thở phào nhẹ nhõm, Liêu Mỹ đi tới cạnh cô nháy mắt, “Thả lỏng ra nào!”. Vi Tinh cười cảm kích, vốn định nói câu gì, nhưng điện thoại của Liêu Mỹ đã reo lên.
“A lô? Bác Ngô, sao ạ, không sao đâu, bác cứ nói đi”, Liêu Mỹ vừa nói vừa bước ra ngoài. Vi Tinh thu dọn nắp đậy, túi giấy trên bàn, đang định mang đi bỏ, đã thấy Liêu Mỹ đẩy cửa bước vào, chân mày hơi nhíu lại. Cô đi thẳng tới chỗ Jane, khẽ nói mấy câu, Jane gật gật đầu, “Vậy cô đi đi, dù gì cuộc họp cơ bản là xong rồi, tôi sẽ giải thích với Jame giúp cô”.
Liêu Mỹ vâng một câu rồi đi ra ngoài, Vi Tinh vội nhanh chân bước theo, dẫu Liêu Mỹ không giúp cô, thì bình thường đối với cô cũng rất tốt, nói là báo đáp cũng được, gọi là tạo quan hệ cũng chẳng sao, mình cũng nên thể hiện quan tâm một chút mới phải. “Ida, có chuyện gì vậy? Có cần tôi giúp một tay không?”.
Liêu Mỹ cười, “Không có gì, chỉ là mẹ tớ với bà bạn đi xem thi đấu, bị người ta trộm mất đồ, bà lại bị cảm nắng ngất đi, tớ qua đón bà một lát, cám ơn cậu”. Nói đoạn đã tới ngăn làm việc của mình, bỏ hết điện thoại, chìa khóa,… vào trong túi xách. “Vậy à? Không sao là tốt rồi”, Vi Tinh mỉm cười nói. Liêu Mỹ gật đầu, “Uhm, vậy tớ đi trước nhé, nếu có ai tìm tớ thì cậu nói giúp một tiếng, gọi vào di động cho tớ là được”.
Vi Tinh gật đầu mạnh mẽ, “Cậu yên tâm đi! Cứ giao cho tớ!”, có thể giúp được cô bạn khiến Vi Tinh thấy khá lên nhiều, không lại cứ cảm thấy mình nợ tình cảm người ta nhiều quá. Liêu Mỹ gật đầu cười, “Cảm ơn nhé, bye!”, nói xong là đi. Vi Tinh trở về bàn làm việc ngồi phịch xuống ghế, “Phù…”, thở dài một cái, rồi vươn vai giãn gân giãn cốt, nhưng vừa duỗi được một nửa, di động của cô cũng reo vang.
Cầm máy lên, thấy số lạ, Vi Tinh bấm tắt, rồi lại định vươn vai, điện thoại lại đổ chuông, vẫn là số ấy, Vi Tinh bực bội, mình không tin là không vươn vai được một cái, cô lại bấm tắt. Rồi chăm chăm nhìn điện thoại hồi lâu, quả nhiên không kêu nữa, Vi Tinh mừng ra mặt, hôm nay cuối cùng cũng có một việc mình bảo sao phải nghe vậy.
Còn chưa kịp vui hết, điện thoại lại vang lên, Vi Tinh bó tay toàn tập nhấc điện thoại bằng giọng bực bội, “Ai đấy?”. Không động tĩnh gì, Vi Tinh cau mày, “Nói gì đi chứ, a lô?”. Bên kia không đáp nhưng bỗng vọng lại tiếng cười rúc rích, mà hình như không phải chỉ của một người, Vi Tinh toát mồ hôi hột, theo phản xạ đưa điện thoại ra trước mặt nhìn, số máy vẫn lạ hoắc, lẽ nào là điện thoại quấy rối, đang định cúp máy, liền nghe trong máy vang lên tiếng gọi thất thanh, “Đừng cúp! Là tôi!”.
“Ực!”, Á Quân xán lại nghe trộm, bất ngờ nuốt tuột luôn cả kẹo cao su trong miệng…
Bây giờ là 6 giờ 15 phút giờ Bắc Kinh, tuy ánh nắng không còn gay gắt chói chang như lúc trưa nhưng dư âm thì vẫn còn, mặt đất bốc lên toàn hơi nóng. Vi Tinh vốn định đứng ở tòa nhà văn phòng cho mát để đợi, song lại không muốn để đồng nghiệp trông thấy, thành thử đành đứng đợi dưới gốc một cây bạch quả rõ ràng là đang trong giai đoạn um tùm tươi tốt, nhờ mấy phiến lá tội nghiệp để che nắng.
Bụng đang càu nhàu tên kia sao còn chưa tới, bỗng “bốp” một cái nguyên một bàn tay hạ cánh xuống vai Vi Tinh, cô giật nảy mình, rồi nổi xung lên. Tiểu tử cậu đã đến muộn thì c