Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2346 lượt.
hớ, lại còn dám hù dọa nhau cơ đấy, Vi Tinh cười nhạt, túm lấy bàn tay kia, rồi lôi lại mà cắn, còn đắc ý huyên thuyên, “Đại Mễ chết tiệt, xem ai cao tay hơn…”. Chữ ai còn chưa buột khỏi miệng, Vi Tinh bỗng cảm thấy có gì không đúng, Mễ Dương dù có mặc đồng phục cũng phải là màu xanh đậm chứ, sao cái quần này lại là màu xanh lá, còn có đường viền màu vàng nữa.
Vừa định nhả ra ngẩng đầu, đã nghe tiếng Mễ Dương đầy nghi hoặc và rất không thoải mái vang lên bên cạnh, “Mỳ chính, làm cái trò gì thế, anh ta là ai hả?”.
Vi Tinh hôm nay bị phơi nắng nhiều nên đâm ra nhất thời mơ màng, đánh mắt sang nhìn Mễ Dương mặt càng lúc càng dài ra, lại nhìn sang gương mặt “trong đen có đỏ” của anh chàng bị cắn, cô bỗng phản ứng ra, lập tức nhả ra lùi lại một bước dài, chân lùi miệng liên tục phì phì không ngớt, cứ như vừa cắn phải quả sâu, ăn nhầm phân bọ vậy.
Phản ứng có phần thái quá của cô khiến hai anh con trai tối tăm mặt mũi, Mễ Dương cười hì hì bước đến, còn đưa cho cô một chai nước khoáng, rồi nói tự nhiên như không, “Sao hả, thèm chân giò heo đến phát điên rồi à? Vớ được cái gì là gặm cái đấy hả?”. Còn anh chàng sĩ quan bên cạnh mặt vừa bừng lên được một nửa, liền bị màn phì phì phì của Vi đại tiểu thư làm cho lúng túng, nụ cười cứng đờ rõ ràng là cố nặn ra trên mặt.
Vi Tinh đón lấy nước súc miệng, sau khi nhổ “Phì” một cái ra bãi cỏ bên cạnh, mới nhận ra hành động của mình hơi bị mất lịch sự, cũng đâm ra bối rối. Vi Tinh cầm chai nước do dự một lúc lâu mới cất tiếng, “Sao cậu lại tới đây?”. Mễ Dương nhíu mày, anh không nghĩ là hai người này quen nhau thật, trong lòng bứt rứt nhưng không dám nói ra miệng, chỉ dỏng tai lên lắng nghe, mặt làm ra vẻ ta đây tuyệt đối không quan tâm.
Anh sĩ quan kia cười đáp, “Không phải tôi đã gọi điện rồi sao, mà cô cũng đồng ý rồi mà”. Vi Tinh cũng cười, “Tôi cứ tưởng cậu rảnh rỗi không có việc gì nên gọi điện phá rối, bây giờ làm gì còn ai làm việc tốt xong còn đòi thư cảm ơn nữa chứ”. Mễ Dương nghe tới đây thì ngoảnh sang nhìn cậu sĩ quan, ý tứ trong ánh mắt khiến mặt anh sĩ quan lập tức đỏ lựng lên, còn hơn cả lúc trước, anh liên tục xua tay giải thích, “Không phải, không phải là tôi muốn, là lính của tôi, anh ấy muốn!”.
Vi Tinh chớp chớp mắt, rồi reo lên, “À… Tôi hiểu rồi, có thư biểu dương có thể lĩnh thưởng đúng không, hình như có ích cho việc thi vào trường quân sự hay vào Đảng gì đó đúng không? Hiểu rồi, hiểu rồi!”. Vi Tinh tuy không có ý châm biếm cay nghiệt, nhưng giọng điệu của cô đã khiến anh sĩ quan rất không bằng lòng, nụ cười thật thà lại có phần ngại ngần khi nãy lập tức nghiêm lại, anh ghìm giọng, “Đồng chí nói không sai, nhưng chúng tôi giúp đỡ người dân tuyệt đối không phải vì những thứ đó! Đồng chí nghĩ nhiều quá rồi, xin lỗi đã làm phiền!”. Nói xong nghiêm người cúi chào, quay lưng định đi.
“Ơ, cậu nói thế là ý gì?”. Không nhận thấy vấn đề trong khẩu khí nói chuyện của mình, lại cảm thấy bị anh sĩ quan coi thường, Vi Tinh vô cùng khó chịu, cô vô thức túm lấy cánh tay anh sĩ quan, “Cậu nói cho rõ ràng rồi hãy đi, rõ ràng là cậu gọi điện cho tôi đòi thư biểu dương, sao giờ lại nói thành ra là tôi dung tục hả?”.
Cậu sĩ quan còn chưa mở miệng, Mễ Dương nãy giờ lặng thinh chen vào, “Vi Tinh, cô gái kia cứ nhìn cậu suốt, cậu có quen không?”. Vi Tinh sững sờ, nhìn theo hướng mắt anh, Amy đang đứng ở chỗ tường kính của công ty nhìn sang bên này, tuy kính phản quang không nhìn rõ vẻ mặt của cô, nhưng Vi Tinh biết, cô nhất định là đang vô cùng phấn chấn, kích động.
Người phụ nữ này ở công ty ngoài thành tích giỏi nịnh bợ, trốn việc mà ai ai cũng biết ra, lợi hại hơn cả là thói ngồi lê đôi mách, mà còn cái kiểu tuyệt đối có thể đổi trắng thay đen, thông qua ảo tưởng, liên tưởng, suy đoán kể ra đầu đuôi câu chuyện như thật. Vi Tinh cũng phải sau hai tháng tới công ty mới biết, Á Quân sở dĩ ghét cay ghét đắng cô ta không chỉ vì cái cơ hội thăng chức kia, mà bởi cái mồm thối xấu xa của Amy đã chọc ngoáy làm tan nát tình yêu của cô.
Á Quân và anh chàng đó quen nhau qua công việc, thêm vào đó là cá tính nhu nhược của anh chàng, hai người vốn đã tính chuyện cưới hỏi rồi, kết cục cuối cùng là anh chàng đó nghỉ việc về quê. Đương nhiên Amy tuyệt đối không thừa nhận việc đó có liên quan tới cô ta, Á Quân cũng biết bạn trai mình không có chủ kiến, toàn ba phải bảo sao hay vậy nên mới ra nông nỗi ấy, nhưng trong lòng vẫn rất hận Amy.
Cũng chính vì không nuốt được nỗi hận này, nên tuy mọi người xung quanh đều biết cô “bị đá”, nhưng Á Quân quyết không từ chức, thường buông lời châm chọc, quyết tâm khiến Amy khó chịu. Vì Á Quân năng lực làm việc tốt, sếp cũng rất coi trọng, cho nên Amy cũng đành cắn răng chịu đựng, chờ thời cơ hành động, mọi người đều cưỡi lừa xem sách, cứ chờ rồi xem!
Lúc trước vì các sếp đều ở đây, Amy còn vờ vịt làm thêm một lúc mới về (không như Vi Tinh, hết giờ cái là chuồn, sớm được một phút quyết không chậm sáu mươi giây) cô ta vừa ra thang máy liền trông thấy Vi Tinh đang kẹt giữa hai người đàn ông, một người trong đó hình như là