Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342352

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.

chuông.
Vi Tinh vốn không định xem, nhưng chợt nhớ ra lúc trước Ngô Tiểu Lợi nhắc đến vụ gặp mặt gì đó, lẽ nào là cô ta? Thò tay với điện thoại lại nhìn, là số di động, không hiển thị tên. Nhìn chẳng luận ra cái gì, Vi Tinh đặt điện thoại lại chỗ cũ. Cô rót cốc cô ca ngồi uống, điện thoại vẫn reo liên hồi, “Ai nhỉ, sao mà dai nhách thế?”. Vi Tinh nhìn lại số điện thoại, 139……5213, “5213……”, cô buột miệng đọc hai lần số điện thoại, hình như hơi quen quen.
“139……5213!”, Vi Tinh bỗng ngẩn người, đây không phải là số di động của Liêu Mỹ sao…






Uy Lực Không Gian 60 (1)
“Ok, không vấn đề gì, ngài Đường, ngài yên tâm đi, nhất định làm xong trước tối nay, vâng…”. Liêu Mỹ dù đang nói chuyện điện thoại với khách hàng, nhưng ngoài giọng nói ngọt ngào, nụ cười trên gương mặt vẫn không hề suy suyển. Nói theo cách khác của cô thì là, dẫu khách hàng không nhìn thấy, cũng có thể cảm nhận được thái độ và nụ cười của bạn. Vi Tinh không biết cái lý luận ấy đã được công nhận hay chưa, song thành tích tiêu thụ cao ngất ngưởng của Liêu Mỹ thì rõ ràng là sự thật.
Từ ban nãy, Vi Tinh đã cắn bút, từ một góc mà tự cô cho rằng không bị phát hiện lén quan sát Liêu Mỹ, điềm nhiên như không, cứ nhìn chằm chằm, chỉ có điều bản thân cô không cảm thấy mà thôi. Mễ Dương hôm ấy từ nhà vệ sinh quay lại ban đầu không phát hiện có cuộc gọi nhỡ, Vi Tinh tuy vô cùng tò mò muốn biết Liêu Mỹ gọi điện cho cậu ta có việc gì, nhưng lại không muốn nhắc anh vì lý do nào đó mà bản thân cô cũng không nói rõ được.
Đúng lúc Vi Tinh đang miên man suy nghĩ, đến độ mấy lần không nghe ra Tạ Quân đang nói gì với cô, cảnh sát Mễ đã tự phát hiện ra. Anh cầm máy lên xem, nhíu mày nói, “Lại là ai nữa đây?”, rồi bỏ điện thoại qua một bên. Vi Tinh buột miệng, “Cậu không gọi lại hỏi xem à?”, nói xong lập tức hối hận.
Mễ Dương bĩu môi, “Không cần đâu, nếu có việc cần nhất định sẽ tự gọi lại, chỉ cần không phải điện thoại của đồn là được. Bây giờ điện thoại quẫy nhiễu nhiều quá thể, hôm kia có người gọi bảo tớ phải đi Malaysia mua nhà, nói là giá chỉ như vùng ngoại ô Bắc Kinh, lại còn có quốc tịch nước ngoài,…; hôm qua mới gọi là đỉnh của điểm, không đợi tớ lên tiếng, mở mồm ra đã chào cô Mễ, tài thật, thao thao bất tuyệt hơn một phút đồng hồ không cho tớ chen vào câu nào, mà này cậu bảo tớ nếu xăm lông mày thì trông sẽ thế nào?”. Mễ Dương cử động lông mày nhìn Vĩ Tinh pha trò, “Cô nương ấy còn nói, là miễn phí đó…”.
Vi Tinh lúc này mới vỡ lẽ, cô biết tuần này Mễ Dương đều chạy việc bên ngoài ở sân vận động, hai người cả tuần không gặp, mối nghi hoặc trong lòng cũng vẫn treo đó. Giờ nghe Liêu Mỹ nói vậy, có lẽ Mễ Dương chính là anh cảnh sát ra tay giúp đỡ kia, thảo nào mà cô ấy có số điện thoại của anh, mất đồ phải đăng ký lưu lại số điện thoại liên hệ mà, Vi Tinh mỉm cười.
“Ôi, thế bác gái hẳn bực lắm nhỉ, người già sợ nhất là mất đồ mà, mẹ tớ mất mấy đồ chổi cùn rế rách còn xót ruột, nữa là tiền”. Liêu Mỹ cười, hờ hững đáp, “Đúng là bà rất bực, có điều không phải vì tiền”. Á Quân cảm thấy trong câu nói của Liêu Mỹ còn có ý khác, nhưng lại không tiện hỏi, đánh mắt sang vừa bắt gặp Vi đại tiểu thư đang tủm tỉm cười, liền hỏi, “Vi Vi, cậu cười gì thế? Hôm nay sao cậu toàn cười kỳ quái vậy hả?”.
Liêu Mỹ nghe vậy cũng nhìn sang Vi Tinh, Vi Tinh vô cùng lúng túng, trợn mắt nhìn Á Quân rồi đáp, “Cậu mới hay cười kỳ quái thì có, Tớ thấy người không sao là quan trọng nhất, tiền bạc là thứ ngoại thân mà!”. Lý do thoái thác này có phần khiên cưỡng, song Vi Tinh cũng không nói mình hiểu ra một chuyện nên cười, mà chuyện đó lại liên quan tới Liêu Mỹ, vả lại cô ấy cũng có thấy mình cười đâu.
“Đúng vậy đó!”, Liêu Mỹ cười gật gù, “Chỉ cần mẹ tớ không sao là được rồi!”, cô đáp như đinh đóng cột. Á Quân cũng cười, “À, ra là lời hoa mỹ thế, đã vậy, cơm trưa nay cậu mời nhé!”. Vi Tinh cười đau khổ, “Sao lại thế, cậu muốn nhìn tớ khóc kỳ quái đúng không?”. Liêu Mỹ và Á Quân cùng bật cười khanh khách, Á Quân tiếp, “Thì cậu bảo tiền bạc là thứ ngoại thân còn gì!”. Vi Tinh hừ một tiếng, “Thế sao? Nhưng tớ có nói người không sao là quan trọng nhất cơ mà, cậu chọn vế một hay vế hai, nói!”. Nói xong cô nhằm hướng Á Quân vung vẩy dao rọc giấy, Liêu Mỹ liền cười xòa.
Hôm nay là thứ sáu, đúng lúc các sếp đi vắng, cũng không phải cuối tháng cuối quý gì, cho nên hội “làm màn thầu” như Vi Tinh được dịp rảnh rỗi hiếm có. Đang chuyện trò rôm rả, loa phóng thanh trên đầu chợt kêu lên, “Cảnh báo hỏa hoạn, cảnh báo hỏa hoạn, yêu cầu nhân viên tất cả các bộ phận trong tòa nhà nhanh chóng rời khỏi qua các lối thoát hiểm, xin nhắc lại…”.
Vi Tinh thót tim, “Cảnh báo gì cơ?”. Á Quân đưa tay nhìn đồng hồ đáp, “Hỏa hoạn, sáng nay email thông báo rồi, trưa nay toàn tòa nhà diễn tập phòng chống hỏa hoạn, mau đi thôi”. “Hả? Sao tớ không nhận được, công ty chắc không kỳ thị đến mức độ này chứ, hội “làm màn thầu” chúng tớ đáng bị chết cháy hay sao hả?”, Vi Tinh cúi đầu lục tìm hòm thư.
Á Quân và Liêu