Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2360 lượt.

i nhất định là cái cô xinh nhất kia kìa, tiểu đội trưởng của chúng ta anh tuấn tiêu sái văn võ song toàn là thế, phải xinh thế thì mới xứng đôi!
Một anh lính già trộm nhìn Tạ Quân một cái, trông anh hình như không nghe thấy mọi người đang nói gì, liền cầm găng tay phát vào đầu một cậu lính trẻ, cậu chàng lúc ấy đang khua môi múa mép tranh luận với anh em xem ai mới là chân mệnh thiên nữ của tiểu đội trưởng, “Là đàn ông ai chẳng thích gái đẹp!!”, “Oắt con nhà cậu, lông còn chưa mọc hết, cậu còn chưa được tính là đàn ông đâu, thế mà đòi biết đàn ông thích gì sao?”. Anh lính già nói vẻ không thèm chấp.
Đám lính lập tức cười rộ lên, cậu lính mặt đỏ tía tai, không dám tranh luận với đội trưởng, nhưng trong bụng vẫn không phục lầm bầm, “Người yêu tiểu đội trưởng nhất định là cô ấy!”, vừa dứt lời, liền nghe tiếng Tạ Quân hỏi, “Tôi nhất định yêu ai cơ?”. Trong xe lập tức im bặt, cậu lính khi nãy còn dõng dạc hùng hồn lập tức rụt cổ lại, anh lính già cười khà khà, lấy tư cách già nhất đội, chường mặt ra hỏi, “Tiểu đội trưởng nói thật xem nào, trong ba cô kia thì cô nào là chị dâu hả?”.
Tạ Quân nhìn một đống tai đang dỏng hết cả lên trước mắt mà phì cười, anh em đầu trần cùng một màu trong doanh trại, cứ nghe nhắc đến phụ nữ là anđrenalin[3'> tiết ra ầm ầm. Bất kể ai có bạn gái, cũng đều cảm thấy như mình đang yêu vậy. Tạ Quân cười khì khì, bước đến bên anh lính già khẽ nói vào tai, “Là…”. Anh lính chớp chớp mắt, “Hả?”.
[3'> Hooc-môn tuyến thượng thận.
Các anh em khác thấy tiểu đội trưởng không bực bội gì, lập tức nhao nhao hỏi anh đội trưởng, rốt cục là cô nào? Anh lính bảo không biết, mọi người lập tức la ó ầm ĩ, “Đội trưởng chán chết, rõ ràng là tiểu đội trưởng nói với anh rồi mà!”. Anh lính già khóc không ra nước mắt, bảo không biết thật, tiểu đội trưởng nói gì anh đâu có nghe rõ! Anh em lính tráng đương nhiên là không tin, anh lính già lúc này mới tỉnh ra, hét tướng lên, “Tiểu đội trưởng chơi xấu tôi nhá!”.
“Định làm loạn à! Trật tự hết đi cho tôi! Chú ý tác phong kỷ luật quân đội, còn ra thể thống gì nữa!”, tiếng quát vang ra từ bộ đàm, là tiếng trung đội trưởng ở trong xe. Anh em chiến sĩ vội vàng lập lại trật tự, lúc ấy mới phát hiện hóa ra không tắt bộ đàm, bên này nói gì, các xe khác đều nghe thấy cả.
Tạ Quân ho khan một tiếng, xoay đầu ra ngoài, chợt trông thấy bóng dáng một cô gái rất giống Vi Tinh, liền vô thức đuổi theo. Tới khi xe cứu hỏa rẽ quặt, bóng dáng kia mất hút Tạ Quân mới tỉnh lại, anh tự thấy vô vị lắc lắc đầu, trong đầu bất giác nhớ lại hình ảnh Vi Tinh ngây ngô nhìn mọi người cười ha ha mà không hiểu vì sao, không nhịn được lại cười…
“Bye bye nhé, tiểu cơ cơ, see you tomorrow!”, Á Quân mặt mày hớn hở đứng ở bến xe vẫy tay tạm biệt Vi Tinh ở trên xe, nói xong quay người bước. Bỏ lại một mình Vi Tinh, mặt đỏ tía tai đối diện với ánh mắt soi mói của ít nhất nửa số người trên xe, không ít người đang khó hiểu, cô gái xinh xắn nhường này sao lại có cái “mỹ danh” như thế.
Vi Tinh vừa thầm nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Á Quân, vừa lôi điện thoại ra vờ bấm tin nhắn, làm ra vẻ hoàn toàn không hay biết sự quan tâm của mọi người xung quanh. Giở tin nhắn ra mới nhớ Đào Hương đi nước ngoài lấy hàng với khách chắc cũng về rồi, cô bèn gửi tin nhắn cho Đào Hương, “Về chưa?”, đợi một lúc không thấy trả lời.
Rảnh rỗi phát chán Vi Tinh lại quay sang gửi tin nhắn cho Mễ Dương, “Đang ở đâu thế?”. Mễ Dương trả lời rất nhanh, “Bắt gà con, mệt chết đây này!”. Vi Tinh nghĩ ngợi, nhắn lại, “Bắt gái?”. Chưa đầy mười giây sau điện thoại tinh tinh, Mễ Dương trả lời, “Phì, đây toàn hoa với hoét thôi! Cái đầu cậu toàn ý nghĩ đen tối!”.
Vi Tinh liền nổi cơn lôi đình, bấm bồm bộp điện thoại, “Phì phì phì…”, cô còn chưa phì xong, thì phía sau có người hỏi, “Cô có xuống không?”. Vi Tinh ngẩng đầu, shit, tí nữa thì quá mất bến, vội vã chen ra ngoài. Lúc đợi xuống xe, bạn Vi Tinh cũng rất chi là bực bội, rõ ràng là chỉ giẫm lên chân một người, sao tới tận ba người trợn mắt nhìn mình chứ.
“Sao không trả lời chứ?”, Mễ Dương ngồi bên bồn hoa vung vẩy điện thoại, cứ như vẩy ra được tin nhắn của Vi Tinh không bằng. “Chú cảnh sát, có chơi nữa không?”, một giọng lí nhí vang lên bên cạnh. Mễ Dương cúi đầu, mười mấy đứa trẻ con đang tròn mắt nhìn anh, Mễ Dương nhét điện thoại còa trong túi, vung tay rất chi là khí khái, “Tiếp tục nào, ta là diều hâu đây, khà!!!”. Anh hung dữ xông vào đám trẻ, bầy trẻ hét vang lên chạy toán loạn, phấn khởi cực kỳ.
“Yên đã nào”, cạnh đó một cô giáo ở viện phúc lợi đang kéo quần cho một cậu bé, đứa trẻ nóng lòng muốn tham gia trò chơi, ngọ nguậy không chịu đứng yên. Cô giáo buồn cười quá mới nói, “Chúng ta ngày nào chẳng chơi trò này, con vội gì chứ?”. Cô giáo này thường ngày rất dịu dàng, nên lũ trẻ con dám nói chuyện với cô, thằng bé khẽ đáp chắc nịch, “Hôm nay có chú cảnh sát chơi cùng!”, nói rồi nhìn mũ cảnh sát Mễ Dương đặt trên bồn hoa bằng ánh mắt cực kỳ ngưỡng mộ, vẻ rất muốn sờ một cái nhưng lại không dám.
Cô giáo nhìn theo ánh mắt cậu, mỉm cười, rồi vỗ