Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.
Mỹ không nhịn được cười, “Nghĩ gì thế hả nàng, có lẽ hộp thư của cậu lại đầy rồi! Thôi nào, về rồi xem sau”. Liêu Mỹ cũng đứng dậy chuẩn bị về chỗ ngồi của mình lấy đồ. Lúc ấy Amy hùng hùng hổ hổ đi lại, cô ta là thành viên tổ an toàn của công ty.
Theo quy định của công ty, xảy ra tình huống nguy hiểm, cô ta phải phụ trách. Ví dụ như có người ngất xỉu, cô ta phải biết làm CPR[1'>, nếu gặp hỏa hoạn, cô ta phải biết dùng bình cứu hỏa, nếu cần di tản, cô ta phải xác nhận bộ phận do mình phụ trách không còn ai sót lại,…
[1'> Thủ thuật hồi sức tim phổi.
Á Quân tỏ vẻ cực kỳ xem thường nói với Vi Tinh, đấy chẳng qua là cô ta đang cố thể hiện thôi, nếu có hỏa hoạn thật, cô ta không chạy trước tiên, thì mình cứ gọi là đi đầu xuống đất. Vi Tinh cười đáp ít ra thì người ta còn biết làm CPR đấy thôi, lần trước mấy anh chàng bên tiêu thụ còn râm ran yêu cầu cô ta biểu diễn trước mọi người còn gì. Á Quân than thở, mấy người không biết cô ta bị thối mồm ấy thật là đáng thương, Vi Tinh cười sằng sặc.
Giờ là lúc Amy ra vẻ ta đây, Liêu Mỹ thì cô ta không dám ho he gì, chỉ mỉm cười nói, “Mọi người nhanh lên nào? Cứ xem như là có hỏa hoạn thật nhé!”, rồi lướt mắt sang Vi Tinh với Á Quân, nhìn thấy Vi Tinh đang thu dọn túi xách, cô ta nhăn mày, “Cô làm cái trò gì thế, còn có thời gian mà xếp túi xách à, nhà cô cháy cũng rảnh rang thế hả?”.
Vi Tinh bốc hỏa trong lòng, bụng bảo có mà nhà cô cháy thì có, có biết nói tiếng người không thế! Nhưng còn chưa kịp nói, Amy đã ưỡn ẹo đi giục người khác mất rồi. Á Quân vỗ vai Vi Tinh, “Đừng chấp cô ta làm gì, chẳng phải đã nói với cậu cô ta mồm thối còn gì?”. Liêu Mỹ cũng bước đến nói, “Thôi nào, chúng ta đi thôi, cầm điện thoại với ví tiền là được rồi, chỗ này sẽ có bảo vệ đi tuần mà”.
Vi Tinh theo các đồng nghiệp khác chui qua cửa chống cháy, bắt đầu men theo lối phòng cháy đi xuống, phải nói thêm là cô hiện tại làm việc ở tầng hai mươi mốt, đi xuống bằng chân, cũng là cả một công trình. Tốp năm tụm ba người xung quanh đều là đồng nghiệp, phần lớn đều là không quen biết, diễn tập chỉ là diễn tập, không ai coi đó là thật, vừa đi vừa cười nói hi hi ha ha, tất cả đều coi như giải lao giữa giờ làm việc.
Buồn cười nhất là, sếp phòng nghiên cứu phát triển là một ông Tây béo, ông lại đóng làm người không thể đi lại được, làm cho mấy anh con trai phụ trách khiêng xuống được một phen mệt gần chết. Chú thích thêm là mấy bác ở phòng nghiên cứu phát triển cả ngày từ sáng tới tối toàn ngồi trước máy tính, đi lấy nước hay vào nhà vệ sinh cũng được xem là vận động rồi.
Dọc đường đi cứ chốc chốc lại có lính cứu hỏa cầm vòi rồng xông lên, Á Quân hình như là lần đầu trông thấy, cảm thán nói, bất kể anh chàng cảnh sát kia trông thế nào, mặc bộ quân phục vào trông đều rất phong độ. Bọn Vi Tinh vốn đã ra muộn, lại thêm Á Quân hôm nay diện mốt Belle mới, gót giày cao chót vót căn bản không thể đi nhanh được, cho nên đi được hai phần ba quãng đường, chúng quanh hầu như không còn ai, chỉ nghe thấy tiếng huyên náo từ tầng dưới thấp thoáng vọng lên.
Nhà dột lại gặp mưa dầm, lúc vẫn còn năm, sáu tầng lầu nữa, Á Quân cuối cùng để bị trẹo chân, đau không chịu nổi, cô bực bội mắng Vi Tinh là cái đồ mồm quạ khoang, suốt dọc đường cứ trù ẻo cô sớm muộn cũng bị trẹo chân. Liêu Mỹ và Vi Tinh đang tính xem làm thế nào để đưa Á Quân xuống dưới, thì mấy anh lính cứu hỏa chạy lên, một anh hỏi luôn, “Các cô sao lại dừng lại, còn không mau đi đi!”, giọng thì to, làm ba cô gái thấy oang oang cả hành lang.
Vi Tinh định mở miệng giải thích, thì một anh lính ở sau lưng anh mồm to tiến lên, ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ gọi, “Vi Tinh?”. Dưới ánh đèn hành lang mờ mờ, Vi Tinh cố lắm mới nhận ra khuôn mặt dưới lớp mũ bảo vệ, “Tạ Quân?”.
“Cận thận!”, Liêu Mỹ và Vi Tinh dìu, Tạ Quân cõng Á Quân nhanh nhẹn mà vững chãi bước xuống, hai người bọn Vi Tinh đi người không mà còn suýt không theo kịp, Á Quân mọi khi vốn liến thoắng luôn miệng bỗng nín thinh lạ thường. Không bao lâu sau, đẩy cửa chống cháy, ánh nắng lại hiện ra, hơi điều hòa phả ra mát rượi, Vi Tinh lấy tay che nắng, rồi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng ra được rồi.
Tạ Quân cẩn thận đặt Á Quân xuống ghế ngồi ngoài sảnh lớn, rồi quay lưng chạy đi. Ba cô gái nhìn nhau, Á Quân hỏi, “Cậu quen anh ta à?”. Vi Tinh đem chuyện xảy ra hôm trước tóm tắt lại một lượt, Liêu Mỹ cười nói, “Anh tiểu đội trưởng này cũng tốt đấy chứ, vừa giúp cậu, mà đối với cấp dưới cũng rất có tình nghĩa”. “Đúng đấy”, Vi Tinh gật gật đầu.
Á Quân vừa xoa chân vừa gian xảo, “Đúng rồi, đây chính là gặp phải tuyệt sắc giai nhân, là anh hùng cứu mỹ nhân đó!”. Vi Tinh tức tối đáp, “Nói gì chứ, cứ coi như lần này gặp mỹ nhân, thế bác gái được cảnh sát cứu thì sao, chẳng lẽ Liêu Mỹ phải lấy thân mình báo đáp à?”. Nói xong, Vi Tinh chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình ra, ăn nói bậy bạ cái gì chứ. Cô liếc sang Liêu Mỹ, cô ấy chỉ mỉm cười không nói gì.
Á Quân đăm chiêu nói, “Thật không? Cậu không thích thật hả?”, “Đương nhiên!”. Nhìn vẻ mặt của Liêu Mỹ, Vi Tinh trong bụng cũng hơi hoảng, giọn