Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2388 lượt.

ài, vừa ho vừa cười sặc sụa.
“Thôi, không nói chuyện đó nữa, vừa nhắc đến đã thấy chán, tớ giờ làm được bao lâu thì làm, ít nhất cũng có một cái background đẹp, sau này nhảy việc cũng có ưu thế”, Vi Tinh nhún vai. Đào Hương gật gật đầu, rồi bỗng phá ra cười, “Cậu giờ nói năng cũng trung anh lẫn lộn rồi, đúng là trí thức!”. Vi Tinh liếc xéo, “Cậu cũng thấy kinh tớ rồi đúng không?”.
Đào Hương vội vàng xua tay, “Không dám không dám, à phải rồi, vừa rồi cậu với Mễ Dương nhắc đến Ái Gia nào thế? Cậu ta phải đi Ái Gia mua đồ à?”. Vi Tinh phì cười, “Cậu nghĩ đi đâu thế, là đồn công an chỗ Mễ Dương nhặt được một đứa trẻ nên đưa tới Viện phúc lợi, đạt tên Ái Gia, chứ không phải là đồ gia dụng Ái Gia! Vì viện đó do nhà nước mở ra, cho nên tên thường đặt tên các cháu là Ái Quốc, Ái Đáng, Ái Nhân Dân”.
“Ra là thế, những đứa trẻ đó chắc là có vấn đề đúng không?”, Đào Hương nhún vai. “Mễ Dương bảo không phải, chẳng qua là bé gái thôi, hừm, đại khái là đội du kích trọng nam khinh nữ vỡ kế hoạch mà ra, đúng là tạo nghiệp chướng mà!”, Vi Tinh chép miệng.
Còn đang dở chuyện, điện thoại của Vi Tinh bỗng đổ chuông, “Mẹ à? Tìm con có việc gì không? Hả? Không phải chứ, con đã hẹn với bạn rồi… Vâng, được rồi mà, để con nói với người ta một tiếng, ở đâu ạ, con biết rồi, mẹ yên tâm đi, con đi lo liệu đã, mẹ không phải lo, vâng, bye mẹ”.
Vi Tinh cúp máy xong còn chưa mở miệng, Đào Hương đã hỏi, “Bác gái tìm cậu có việc, không ăn cơm được hả?”, “Ừ, bố tớ vừa nhận quyết định về hưu, mẹ bảo ra ngoài ăn cơm, cho ông đỡ buồn, vừa vặn hôm nay cũng là ngày mẹ tớ nhận tháng lương đầu tiên nữa!”. Vi Tinh gãi gãi đầu, “Đào Tử, xin lỗi cậu nhé, để hôm khác tớ mời cơm cậu! Tớ phải đi ngân hàng Bắc Kinh một chuyến, đi làm cho bố tớ cái sổ tiết kiệm, nộp bảo hiểm,…”.
Đào Hương dí ngón tay lên trán Vi Tinh, “Tớ với cậu mà còn nói thế à, đi luôn bây giờ sao? Vậy đừng quên đồ tớ mua cho cậu đấy!”. Vi Tinh cười hì hì, “Cái đấy tuyệt đối không thể nào quên, cậu yên tâm!”, “Ngoan gớm nhỉ!”. Đào Hương cười mắng yêu một câu, rồi xoay người giúp Vi Tinh thu dọn túi.
Lúc Vi Tinh hổn hà hổn hển tới được quán ăn, bà Vi đã tới từ lâu, nồi lẩu thịt dê Mông Cổ đã sôi sùng sục, thơm nức cả mũi. “Ơ? Bố con đâu? Mẹ cũng tài thật, có một mình mà đã gọi món rồi?”. Vi Tinh ngồi phệt xuống, rót cốc cô-ca tu ừng ực. Bà Vi lườm cô một cái, “Bố con đi nhà vệ sinh rồi, bố mẹ đợi con mãi, nhân viên phục vụ thì cứ quấn lấy, đành phải gọi, con làm gì mà lề mà lề mề thế?”.
“Còn không phải tại mẹ nhất quyết bắt con đi ngân hàng sao, xếp hàng cả tiếng đồng hồ, ngân hàng Trung Quốc thì mẹ biết đấy, hiệu suất như thế, tốc độ như thế, con không phải ngủ đếm ở đấy đã xem là nhanh lắm rồi!”, Vi Tinh bực bội đáp. Bà Vi không nhịn nổi cười, lại hỏi, “Trong túi con có cái gì thế kia? Lại mua quần áo à, toàn tiêu lăng tiêu nhăng!”.
Vi Tinh làm ra vẻ bó tay, “ôi chao mẹ của con, mẹ làm ơn nhìn cho kỹ rồi hãy phán xét con có được không, đây là mỹ phẩm và quà Đào Hương mua từ nước ngoài đem về cho con, không mất tiền, vốn đã hẹn ăn cơm cùng tụi nó, mẹ lại nhất nhất đòi ra ngoài ăn cơm hôm nay, làm con thành kẻ thất hứa”. Bà Vi trừng mắt, “Bạn con quan trọng hay bố con quan trọng hả?”.
“Chậc, con không có ý đó, mẹ lại móc nối linh tinh, định gây chia rẽ mất đoàn kết à, thôi không nói chuyện đó nữa. Mẹ xem, cái túi đeo hông này đẹp không, hàng hiệu đấy! Con vẫn muốn mua một cái, đi chơi tiện lắm”, Vi Tinh lôi ra một cái túi nhỏ khoe với mẹ. Bà Vi đón lấy xem tỉ mỉ, “Đúng là đẹp thật, vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền, đeo ở hông à?”, “Vâng, túi đeo hông không đeo ở hông thì đeo ở đâu ạ”, Vi Tinh cười đáp.
Bà Vi lật qua lật lại cái túi ngắm ngía, “Không phải chứ, cái dây đai này cũng hơi ngắn thì phải! Eo con lại một đống thịt thế kia, có thắt vừa không?”. Vi Tinh cầm lại xem, đúng là không được dài lắm, khi ấy đang vội đi, ở nhà Đào Hương cũng chưa kịp thử, đã nhét luôn vào túi rồi.
Vi Tinh bắt đầu thử thắt cái túi lên người, “Sao lại có thể không thắt được chứ, hừ!”. Cô vừa nín thở, vừa lấy hết sức cài, mất một lúc lâu vẫn không được. Bà Vi không thể tiếp tục ngồi nhìn, “Qua đây, để mẹ giúp!”. Hai mẹ con đồng tâm hiệp lực, “Hít vào! Cứ giữ thế… được rồi!”. Bà Vi thở dài cái thượt, cuối cùng cũng thắt xong, nhưng Vi Tinh căn bản không dám thở mạnh, sợ dùng lực một cái, cái túi rất có thể bay vèo vào nổi lẩu làm đồ nhúng cũng nên.
Bà Vi nhìn ngắm trước sau một lượt, cái túi ôm chặt cứng trên bụng Vi Tinh, bẹp dí, bà hỏi đầy nghi ngờ, “Cái túi này đến không khí cũng không chứa nổi, thì đựng được cái gì chứ?”. Vi Tinh vẫn còn mạnh miệng, “Mới đầu thì cái đai nhất định là chặt rồi, dùng vài lần tự khắc giãn ra thôi!”, nhưng trọng bụng lại lầm rầm, lẽ nào cái túi này mua theo vòng eo của Đào Hương? Thế cũng vẫn hơi chật thì phải.
Lúc ấy Đào Hương ở nhà làm một đĩa mỳ Ý to vật, đang chuẩn bị thưởng thức bỗng vô tình phát hiện ra một cái túi nhựa nhỏ kẹt trong gốc sô pha. Đặt đĩa Mỳ trong tay xuống đi tới sô pha lấy ra, “Cô nàng Vi Tinh này, sao lại đánh rơi