Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.

cái đai kéo dài ở đây thế này, làm ăn cẩu thả quá…”. Cô tiện tay lấy điện thoại lên nhắn tin cho Vi Tinh quay lại lấy.
Ông Vi từ nhà vệ sinh trở ra, trông thấy con gái tự nhiên vui hẳn lên, “Con gái về rồi à, sao không ngồi xuống ăn luôn đi?”. Bị thít đến độ thở không ra hơi nữa, Vi Tinh cười đau khổ, còn chưa kịp mở miệng, ông Vi đang chuẩn bị ngồi xuống thoáng cái đã nhìn thấy cái túi đó thít chặt lấy bụng con gái, ông ngẩn người, rồi hỏi Vi Tinh, “Đây là đai nguyên khí thần công[1'> 505 mới ra à? Con mua nó làm gì thế?”.
[1'> Một loại đai dược thảo quấn bụng để chữa bệnh.
“Bố tài thật đấy, túi đeo hông của nhà thiết kế nổi tiếng nước Pháp của người ta trong mắt bố lại cùng đẳng cấp với 505 thôi sao”, Vi Tinh chán ngán đáp. Bà Vi ngồi cạnh cười sắp vỡ cả bụng, bà vừa lau nước mắt vừa nói, “Cũng không thể trách bố con được, ai bảo eo con mập đến nỗi đeo túi mà cứ như là đeo đai thuốc vậy!”.
Ông Vi cầm cái túi Vi Tinh vừa cởi ra lên ngắm nghía, tiện miệng hỏi, “Cái túi này đắt lắm hả? Ít nhất cũng phải 300 tệ ấy nhỉ?”. Vi Tinh tan nát cõi lòng thở dài, “Đàn gảy tai trâu rồi…”, xong nói ra mấy con số, ông Vi trợn mắt há hốc mồm, “Không phải chứ? Cái túi bé tẹo thế này?”. “Chính thế, ông tưởng bọn trẻ bây giờ ném hết tiền vào đâu chứ”, bà Vi ra vẻ hiểu biết.
Ông Vi chặc lưỡi lắc đầu, “Khiếp thật, ngần ấy tiền mua được bao nhiêu cái túi face chứ, còn dễ đeo hơn cái thứ này bao nhiêu”. “Xì, bố này, túi face có đeo được ở hông không?”, Vi Tinh trợn mắt với bố mình, giơ tay giật lại cái bóp nhét vào túi. Bà Vi gắp một đũa nấm kim châm cho ông xã, cười nói, “Thôi đừng nói nữa, hông của con gái ông đeo túi face chắc chắn không vấn đề gì, đủ to mà!”. Nói xong hai vợ chồng cùng cười phá lên.
Vi Tinh đang phẫn nộ định phản bác lại thì điện thoại reo, là tin nhắn của Đào Hương bảo cô quay lại lấy đai túi. Vi Tinh lập tức dương dương tự đắc giơ điện thoại ra trước mặt bố mẹ, “Đây, bố mẹ xem đi, không phải eo con to, mà vấn đề là ở cái đai!”.
Bà Vi liếc qua tin nhắn, “Không phải thì thôi, nhưng mà phải nói là, con vung quăng bỏ vãi, quên trước quên sau như thế mà vẫn đắc ý nhỉ?
“Vi Tinh? Mẹ nói con có nghe không đấy?”. Bà Vi phát hiện con gái tay cầm điện thoại, người lại ngoái về sau nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà vỗ vào tay Vi Tinh, “Nhìn gì thế hả? Điện thoại rơi vào nồi lẩu bây giờ!”.
“Hả? Mẹ, con ra ngoài một lát, rồi về ngay!”, Vi Tinh chợt tỉnh ra, buông lại một câu rồi hấp tấp chạy ra ngoài. “Này này?! Con đi đâu thế hả?”. Bà Vi gọi với theo, rồi huých ông Vi, “Vi Tinh nó làm sao thế?”.
Ông Vi không đáp, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Vi Tinh đang băng qua con đường nhỏ trước mặt quán ăn về phía đối diện. Đèn đường cũng không sáng lắm, may mà khoảng cách cũng không xa, có thể nhìn thấy một người đàn ông đứng vịn vào cái cây, hình như là đang nôn ọe.
Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, cùng lúc hỏi, “Ai thế nhỉ? Ông/bà có quen không?”.






Có Vẻ Như Hơi Thông Suốt Rồi (1)
“Ộc…”, một dòng chất lỏng đã qua dịch vị dạ dày lên men mãnh liệt phun ra từ miệng người con trai, suýt nữa thì bắn lên giày Vi Tinh. “Oái!”, cô thét lên, theo bản năng nhảy tránh sang một bên, nhưng tiếp đó liền nhận ra nếu mình không tới dìu, lão huynh này chắc định ngồi luôn vào cái bãi nôn ra kia rồi.
Vi Tinh bị cái thứ mùi đang xông lên kia làm cho buồn nôn kinh khủng, cô túm lấy cánh tay giữ thăng bằng cho anh chàng, xoay đầu ra ngoài hít một hơi thật sâu, rồi nín thở quay lại nói liến thoắng, “Giang Sơn, bên này! Qua bên này đã!”. Miệng nói tay lôi anh ra chỗ sạch sẽ hơn. Đã uống tới độ đầu óc choáng váng, Giang Sơn vô thức vùng vẫy với Vi Tinh, miệng còn lầu bầu, “Làm gì thế hả, cô là ai chứ!”. Vi Tinh vỗ về, “Tớ, Vi Tinh đây, Giang Sơn cậu tỉnh lại đi, đã xảy ra chuyện gì? Sao lại uống nhiều như vậy? Không sao chứ hả?”.
Giang Sơn cao trên 1m8, bình thường trông có vẻ là một anh chàng thư sinh gầy gò, nhưng giờ uống say rồi không chỉ thành ra xiêu vẹo, mà còn như bông ngấm nước nặng lên bội phần. Vi Tinh vừa dùng vai đỡ anh, lại phải ngăn không cho anh ngọ ngoạy rồi ngã, cảm giác như mình đang khiêng một cái két bảo hiểm lớn, đã nặng thì chớ lại còn không nguôi ý định đào tẩu. “Ui da!”, Vi Tinh kêu lên, gót giày vừa bị kẹt vào khe cống thoát nước, nhất thời mất thăng bằng, lưng cô va vào cột điện, vẫn còn đau điếng.
Giang Sơn trong cơn say bí tỉ lại cứ liều mạng vùng vẫy, anh bất ngờ vung tay lên, “Bỏ tôi ra…”, đàn ông uống say căn bản không thể kiểm soát sức lực, Vi Tinh không phòng bị gì, chút nữa lĩnh trọn một cú tát trời giáng, chỗ má bị sượt qua đau rát. Vật lộn toát hết cả mồ hôi, Vi đại tiểu thư tức khắc lửa giận bùng lên trong lòng, lan sang tới gan!
Vi Tinh không biết bố mẹ ở đó định đoạt việc trọng đại cả đời của cô ra sao, cô còn đang bận gào thét trong điện thoại với Mễ Dương. Mễ Dương đang trên đường về nhà, lốp xe đạp của anh không biết thủng từ bao giờ, nên đành ngồi xe buýt về. Đúng lúc đang buồn thiu, thì c