Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

ó điện thoại của Vi Tinh.
Anh vừa “A lô”, Vi Tinh ở bên kia đã bắt đầu đùng đoàng như súng máy bắn liên hồi, sau một trận nổ khủng khiếp, Mễ Dương nghe đến xây xẩm mặt mày bắt đầu tiến hành tổng kết lại. Chắc là lúc Vi Tinh ra ngoài ăn cơm gặp Giang Sơn uống say rồi nôn lên người cô, cái gì mà 500 tệ chưa đi được hai ngày đã tiêu tùng, bắt hắn phải đền. “Hai cậu sao lại găp? Hả? Rồi rồi rồi, cậu đừng gào lên nữa, bến sau tớ xuống rồi bắt xe qua đó, năm phút là tới nơi! Đối diện quán thịt dê Mông Cổ khu chúng ta đúng không? Ừ, Giang Sơn giờ thế nào rồi?”, Mễ Dương vừa hỏi vừa len ra ngoài, “Cảm phiền cho tôi xuống với ạ”.
Còn đang khổ sở rửa chân, Vi Tinh quay đầu nhìn một cái, Giang Sơn sau hai bận nôn vào cột điện, có điều không được vững cho lắm, cứ nghiêng qua nghiêng lại, không biết đang nghĩ gì. “Bây giờ cũng tạm ổn”, Vi Tinh đáp. “Tạm ổn là thế nào, cụ thể hơn đi!”, Mễ Dương chỉ thị. Vi Tinh trợn mắt, “Thế thì giống người vượn vừa tiến hòa, gắng gượng thì vẫn có thể đi thẳng được”.
“Phì!”, Mễ Dương phì cười, hạt nước bọt bay ra đậu trên cổ áo lão huynh đứng đằng trước, ông anh đó quay đầu lại nhìn tức tối, nhưng phát hiện ra Mễ Dương là cảnh sát, tiếng chửi thề lên tới miệng lúc nhúc một lúc rồi lại nuốt trở lại, Mễ Dương lại nói “Xin lỗi”.
Hôm nay lúc tan làm nhận được điện thoại của Vi Tinh bảo hủy vụ ăn cơm với người đẹp, Mễ Dương đã không vội về nhà, làm nốt mấy bản đăng ký chó rồi mới về. Lúc định thay quần áo thì phát hiện thường phục của mình không thấy đâu, sau nghe các đồng nghiệp khác nói hình như là tên tiểu tử Chu Lượng mặc đi rồi, đang chửi rủa Chu Lượng anh lại phát hiện lốp xe đạp bị nổ, thế là cảnh sát Mễ đành mặc cảnh phục chen lên xe buýt giữa hàng trăm ánh mắt soi mói của nhân dân, dù sao cũng không phải cố ý mặc để khoe khoang gì.
Bên kia Mễ Dương xuống xe giơ tay đón taxi, bên này Vi Tinh cúp máy quay lại chỗ cũ, vết bẩn trên giày nhìn như đã rửa sạch, còn có sạch thật không, Vi Tinh tự nhủ không cần nghĩ nhiều. Bước tới trước mặt Giang Sơn nghiêng đầu nhìn, đã nghe thấy Giang Sơn ngồi đó đang lẩm bẩm điều gì, Vi Tinh căng tai ra nghe cả nửa ngày, mới nghe ra cậu ta nói, “Uống… Uống…”.
“Vẫn còn uống? Giang Sơn cậu làm sao vậy, lần đầu tiên thấy cậu uống say, cậu đâu phải Phì Tam Nhi, học lấy cái tốt của cậu ta có được không, tuy rằng cậu ta cũng chẳng có gì đáng để học cả”. Nói rồi Vi Tinh khẽ chạm vào cánh tay Giang Sơn, Giang Sơn nhìn cô cười, nhưng ánh mắt thì cứ xa xăm tận đâu đâu. Trải qua trận nôn ọe dời song lấp biển khi nãy, mặt anh hơi ửng đỏ, ngược lại càng khiến sắc mặt xanh xao hơn, trước ngực và cả gấu quần đều lấm chấm vết nôn.
“Giang Sơn, không có chuyện gì chứ? Công việc không như ý à? Không phải chứ, tuần trước Mễ Dương còn kể cậu lên chức phó giám đốc ngân hàng chỗ cậu rồi mà, chắc không phải là thất tình đấy chứ, Giang đại soái ca mà cũng thất…”. Nửa cuối câu nói của Vi Tinh nghẹn lại ở cổ họng, bởi Giang Sơn bỗng ngẩng đầu chằm chằm nhìn cô.
Vi Tinh lông tóc dựng đứng cả lên vội vàng chữa lại, “Giang Sơn, tớ chỉ đùa thôi, cậu đừng dọa tớ thế, cậu biết tớ là ai đúng không?”. Giang Sơn hình như hồi tưởng lại một chút, rồi cười, “Cậu là Vi Tinh mà”. Vi Tinh lúc này mới thở phào một cái, buột miệng, “Cậu biết thật hả?”. Giang Sơn nghiêm túc gật đầu, “Biết chứ sao, cậu chẳng phải là Vi Tinh có vết sẹo ở trên mông trái hay sao…”.
Vi Tinh đang nghển cổ ra thì nghe “rắc” một tiếng vỡ vụn, xung quanh bỗng yên ắng lạ, cô ngẩng đầu nhìn Giang Sơn như diễn viên phim câm những năm 30 chỉ mấp máy cử động môi, bên cạnh lại thêm màn hình chữ phồn thể to tổ chảng, “Người đàn ông này nói: Trên mông trái của cô có vết sẹo!!”.
“Giang Sơn, cậu vừa nói cái gì?”, Vi Tinh khẽ hỏi. Giang Sơn hình như cũng biết mình lỡ lời, làm ra vẻ đang cố gắng tìm lại lý trí, ánh mắt dáo dác nhìn bốn chung quanh, “Ợ”, anh ợ rượu một cái rồi mới chậm chạp ấp úng, “Không có gì, dù sao Mễ Dương cũng không cho tôi nói với Phì Tam Nhi, thật sự không có gì mà, ợ, khà khà…”.
Trong đâu Vi Tinh “Oành” một tiếng, “Đại Mễ chết tiệt!”, cô nghiến răng từng chữ một. Nhắc tới nguồn gốc vết sẹo trên mông Vi Tinh thực sự không có gì vẻ vang, chỉ vì giành một củ khoai nướng, kết quả là trên mông lĩnh thêm một vết sẹo. Những hàng xóm ngày trước sống cùng ở tứ viện[1'> cứ nghe nhắc đến Vi Tinh là lại, ờ, tôi biết nó, chính là cái con bé ngồi phệt luôn lên bếp lò, rồi đưa đi bệnh viện nhất quyết tóm bằng được củ khoai nướng không chịu buông đúng không?
[1'> Một kiểu nhà cổ ở Trung Quốc.
Chuyện này ai nói cũng được, riêng Mễ Dương thì không được, bởi người tranh giành củ khoai rồi lại không cẩn thận đẩy cô vào bếp lò “hơ mông” không ai khác chính là cảnh sát Mễ. Vì chuyện này, mà Vi Tinh bị gắn cho cái mác “tham ăn”, còn Mễ Dương sau khi ăn no nê “cháo lươn” của ông Mễ, tiềm thức đã hình thành thói quen có thứ gì tốt thì phải đưa cho Vi Tinh trước.
“Mỳ chính, Sơn Tử!”. Vi Tinh đang nộ khí ngút trời vận hành một vòng tiểu đại chu thiên[2'> toàn thân, Mễ Dương không biết tai họa sắp ập