Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.

g sực nhớ tới Mễ Dương, liền nhoài ra cửa sổ xe đọc điện thoại Mễ Dương cho vợ, dặn nhỡ có chuyện gì, thì gọi cho anh cảnh sát này! Dù sao cũng là “người quen”, nếu xảy ra chuyện người ta có thể giúp đỡ.
Dõi theo xe chở chồng đi khuất, Dương Mỹ Lan vội quay người bước về phía cổng, cô sợ các chị em vợ quân nhân khác ở xung quanh tới bắt chuyện. Họ đều theo chồng nhiều năm rồi, có người đi làm, cũng có người ở nhà trông con, không cần biết từ đâu tới, sống thành quen, ngôn ngữ cử chỉ đều giống “người Bắc Kinh” rồi.
Những ngày đầu mới tới, Dương Mỹ Lan cũng nghe lời chồng dặn ra ngoài đi lại, không chết dí suốt ngày ở nhà, chỉ có điều những chủ đề mà các chị em vợ quân nhân kia bàn tán, cô đều không tham gia nổi, bản thân mình khẩu âm đã nặng, người ta tuy không cười ra trước mặt, nhưng bởi tự ti dẫn đến lòng tự trọng cao mà Dương Mỹ Lan tuyệt nhiên không dám đi “giao tế” nữa. Cao Hải Hà bận công việc cũng đành vì bản tính e thẹn trời sinh của vợ mà mặc cô muốn làm gì thì làm.
Dương Mỹ Lan theo địa chỉ mà chồng đưa cho đến Viện phúc lợi phỏng vấn, nhưng không ngờ giữa đường xe buýt lại bị hỏng máy, chân ga đạp rầm rầm mà xe vẫn không chịu chạy, è è rồi vẫn chết máy, nhân viên bán vé đành mời tất cả hành khách xuống xe, mua vé đi chuyến sau.
Cũng không hiểu hôm nay làm sao, tuyến xe đấy mãi không chịu tới, mắt trông sắp tới giờ hẹn, Dương Mỹ Lan hoảng hốt đành cố gắng vận dụng vốn tiếng phổ thông bập bẹ của mình để hỏi người đi đường xem có tuyến xe buýt nào khác tới noi cần đi hay không.
Gặp ông bác cũng rất nhiệt tình, vừa trông thấy “bản đồ tác chiến” của Cao Hải Hà, liền “Ồ” một tiếng, rồi bô lô ba la chỉ một lèo, lên xe nào, xuống ở đâu, rồi đi tiếp hướng nào… Nhưng tốc độ nói của ông bác quá nhanh, toàn các địa danh, tên bến lạ hoắc lại cộng thêm âm uốn lưỡi đặc trưng của người Bắc Kinh, khiến cho Dương Mỹ Lan nghe mà câu được câu chăng.
Vốn đã sợ giao thiệp với người lạ, nghe không rõ hỏi nhiều lại sợ người ta chê cười là đồ nhà quê, Dương Mỹ Lan lấy hết can đảm đi hỏi đường đành ngượng ngùng cám ơn ông bác, rồi len lên xe buýt số 503 mà cô còn nghe rõ được. Suốt dọc đường Dương Mỹ Lan căng tai ra nghe thông báo, khó khăn lắm mới nghe thấy cái tên bến gần giống với ông bác kia nói, cô vội len xuống.
Nhưng vừa xuống xe nhìn xung quanh, cô lập tức ngơ ngẩn tò te, hai tòa nhà làm mốc mà ông bác kia nhắc tới không thấy đâu. Chung quanh người qua lại vội vội vàng vàng, không ai để ý tới người phụ nữ tay ôm chặt túi da, ngơ ngác nhìn tứ phía là cô, Dương Mỹ Lan khi ấy chỉ muốn ngồi bệt xuống đất mà khóc.
Những ai từng đến Bắc Kinh đều biết, khoảng cách giữa các bến xe buýt ở Bắc Kinh khá xa, khoảng cách giữa các khu huyện lại càng xa, nếu bạn tới hỏi đường, người địa phương nói với bạn là không xa lắm, chỉ cách một bến xe, thì bạn đừng vội tưởng là độ 100m, thông thường đều phải tầm 500m. Dương Mỹ Lan không nghe nhầm tên bến, nhưng đây là bến XXX phía đông, đáng lẽ ra cô phải xuống bến phía tây mới đúng, trong ngoài đi ra cả cây số, còn nhìn thấy vật mốc mời là lạ.
May mà những lời dặn dò của Cao Hải Hà trước lúc lên xe cô vẫn nhớ kỹ, tờ giấy đã bị mồ hôi thấm ướt cầm trong lòng bàn tay đã phát huy tác dụng cuối cùng… Sau đó, Mễ Dương đang trong trận chiến với gà trống, liền nhảy lên xe đạp phi như bay xuất hiện ở đây.
Nhìn Dương Mỹ Lan mặt đỏ tía tai, nói thì lí nhí như tiếng muỗi kêu, vô cùng khổ sở ứng phó với màn “chuyện phiếm” của viện trưởng Trương, Mễ Dương lẩm bẩm trong đầu. Anh chàng Cao Hải Hà trông hoạt bát cởi mở là thế, sao lại lấy một… nói thế nào nhỉ, cũng không phải là xấu hay không tốt, chỉ là có chút không thạo giao tiếp… “Oa!”, một tiếng khóc căt đứt mạch suy nghĩ vớ vẩn của Mễ Dương, anh ngoái đầu nhìn, cô giáo Hoàng đang bế một đứa trẻ đi tới, em bé trong lòng đang khóc ầm ĩ, cứ như tủi thân oan ức gì lắm.
“Viện trưởng, chị xem cái con bé Ái Gia này…”, chưa dứt lời, ngẩng lên trông thấu Mễ Dương, “Ô, Đại Mễ đến đấy à… Uhm, thôi nào, thôi nào, không khóc nữa nhỉ, Ái Gia ngoan mà”, cô giáo Hoàng chào vội một câu, rồi lại lật đật bế đứa trẻ khẽ đung đưa, dỗ dành con bé.
Mễ Dương thò đầu nhìn, đứa bé khóc tới nỗi đỏ ửng cả mặt, nước mũi chảy cả xuống miệng, cảnh sát Mễ bỗng thấy cổ họng nghẹn lại, kính cẩn lùi lại sau một bước, “ác mộng” đêm hôm ấy anh vẫn nhớ rõ mồn một.
Cô giáo Hoàng không biết làm sao nữa liền hỏi, “Viện trưởng, đứa bé này cứ khóc mãi thì làm thế nào? Không dời ra được, mà tôi thì còn cả bầy trẻ phải chăm nữa”. Viện trưởng Trương vốn định giơ tay ra đón đứa bé, vô tình trông thấy Dương Mỹ Lan đang hết sức chăm chú nhìn đứa trẻ, bà bỗng đổi ý, cười hỏi, “Đồng chí Tiểu Dương, vừa rồi hình như cô nói cô chưa có con, vậy cô có kinh nghiệm chăm trẻ không?”.
Dương Mỹ Lan gật đầu dứt khoát, lúc trước ở nhà không có việc gì, mấy đứa trẻ nhà họ hàng cô đều chăm giúp. Viện trưởng Trương gật gật đầu, không nói gì, chỉ ra hiệu cho cô giáo Hoàng đưa đứa bé cho Dương Mỹ Lan, cô giáo Hoàng làm theo, Dương Mỹ Lan cẩn thận đón lấy đứa bé. Kể cũng l