Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2406 lượt.

ời khì khì, "Tiểu đội trưởng, chị dâu đi rồi sao?". Tạ Quân cầm găng tay vỗ lên trán cậu ta, "Nói linh tinh cái gì thế hả, bạn bè bình thường thôi!", "Bạn bè bình thường cái hùm, em nói cho anh nghe, bạn bè bình thường chỉ cần thêm giới tính vào đằng sau, là thành bạn trai bạn gái luôn rồi, không có cái gọi là tình bạn thuần khiết đâu!". Cậu tài xế nói chắc như đinh đóng cột.
Tạ Quân khúc khích cười không đáp, cậu tài lại hỏi, "Anh nói về hoạt động kia với chị ấy chưa?", "Ừ", Tạ Quân gật đầu. "Chị ấy đồng ý đến rồi?", cậu tài chưa chịu thôi, "Ờ", Tạ Quân lại gật đầu. Cậu tài cười phấn khởi, "Thế là chuẩn rồi, thấy thích ai là phải xông lên luôn, đặc biệt là anh em lính tráng mình, không có nhiều thời gian rảnh mà lôi thôi, ngoạm được cái là không được há miệng! Vừa rồi nếu không phải em bảo mấy cậu kia gọi lại, anh còn không chịu chào hỏi người ta nữa kìa". Nói xong cậu tài chỉ quân hàm sĩ quan cấp 3 trên vai mình, "Đừng tưởng mình là sĩ quan, không nghe lời người già, thua thiệt ngay trước mắt đấy!".
"Được, vậy cám ơn anh, mai thứ bảy được nghỉ, tôi mời anh uống rượu!", Tạ Quân thoải mái đáp. Anh tài còn chưa đáp, mấy cậu lính kia đã oang oang, "Rượu gì thế, bọn em nghe thấy hết rồi nhé! Nghe thấy cũng có phần! ", Tạ Quân cười bước lại, "Các cậu làm ăn cho ngon lành đi đã rồi tính".
Anh em sướng tê người, vừa hô không vấn đề gì, vừa bắt đầu đồng ca, "Lòng nhiệt tình của anh, giống như một ngọn lửa....".
Sáng sớm hôm sau, Mễ Dương điện thoại gọi Vi Tinh từ trong nhà ra, Vi Tinh miệng vẫn còn ngoạm bánh mỳ Yili vội vã chạy xuống. Theo chỉ thị của Mễ Dương, vừa ra đến con đường nhỏ là thấy một chiếc xe Iveco đậu ở bên đường, Mễ Dương đang vẫy tay gọi cô.
Lên xe, Vi Tinh cũng không nhận ra ai với ai, chỉ gật đầu cười một cái rồi ngồi xuống, Mễ Dương đóng cửa xe xong ngồi xuống cạnh Vi Tinh, anh hét, "Lão Lưu, xuất phát!". Anh em cảnh sát cũng hiếm hoi mới có dịp đi chơi tập thể thế này, dọc đường cứ hi hi ha ha cười suốt. Một anh cảnh sát hỏi, "Đại Mễ, cô nương này là ai thế?". Mễ Dương ngoái đầu cười, "Bạn nối khố!", "Ồ....", anh em cảnh sát đồng thanh ồ lên một tiếng rõ dài.
Xe lao bon bon trên đường vành đai 5, Mễ Dương bỗng nhận ra không thấy Chu Lượng đâu, bèn hỏi, "Này? Tên Chu béo đâu nhỉ?". Chị Trương đang chỉ cảnh vật bên ngoài xe cho con gái xem tiếp lời, "Cậu ấy nói không đi cùng chúng ta, chắc đi xe bên chỗ đồn trưởng rồi".
"Thế à", Mễ Dương gật đầu nhưng cũng không để tâm, lại tiếp tục nói cười vui vẻ với các đồng nghiệp khác. Vi đại tiểu thư vẫn như mọi khi, chỉ cần có người lạ, thì tuyệt đối là thục nữ điển hình, ai nói chuyện với cô cũng được đáp lại dịu dàng nhã nhặn, rất ra dáng. Mễ Dương thấy cô như vậy thì trộm cười, rồi nghiến răng chịu đựng cạy tay Vi Tinh cấu đùi anh ra.
Đi chơi tập thể vui là ở chỗ, đường có xa đến đâu cũng không thấy mệt, mọi người cười cười nói nói, thời gian cứ thế là qua. Trường Thành hùng vĩ dần hiển hiện, xe đã gửi vào bãi đỗ, tâm trạng Vi Tinh rất tốt, khẽ nói với Mễ Dương, "Tớ nhớ lần trước tới đây, là dịp du xuân từ hồi cấp 2 cơ". Mễ Dương cố tình ra vẻ trịnh trọng gật đầu, "Phải rồi, gặp dịp cho cậu hoài niệm năm tháng tuổi trẻ một thời nhé".
Vi Tinh nhất thời chưa nghe ra, đợi cô hiểu ra thì Mễ Dương đã chuồn xuống xe từ bao giờ rồi. Vi Tinh vừa xuống xe đã phát hiện Mễ Dương đang tay đấm chân đá với một anh chàng, nhìn kỹ lại, đã gặp mấy lần, còn cùng ăn cơm một bữa, là đồng nghiệp trước đây của Mễ Dương, Đinh Chí Cường, biệt hiệu Đinh Tử.
Đang nghĩ có nên qua đó không, Vi Tinh bỗng thấy có người đang kéo áo mình, cúi đầu nhìn, hóa ra là cô con gái nhà chị Trương, "Cô ơi, tè tè!", cô bé biểu đạt rất trực tiếp. Vi Tinh trước tiên đương nhiên là đi tìm mẹ cô bé, sau thấy chị Trương phụ trách hậu cần đang bận không dứt ra được, đành qua báo với chị một tiếng, rồi tự mình đưa cô bé đi nhà vệ sinh.
Bên này Mễ Dương đã lâu không gặp Đinh Tử, hai người cậu đấm, tớ đá vui không kể xiết. Đấm qua đá lại một hồi, Mễ Dương bá cổ Đinh Tử hỏi, "Đội trưởng Hà đâu? Sao tớ không thấy?". Đinh Tử lấy hết sức vùng ra, vừa nắn cổ vừa trách móc, "Tiểu tử cậu vẫn còn nhớ đến đội trưởng sao, đội trưởng nói từ ngày cho cậu về đồn đến giờ, cậu có thèm ngó ngàng gì đến ông ấy đâu".
Mễ Dương cười, "Đi thì cũng đi rồi, còn gây thêm rắc rối cho anh ấy làm gì!". Đinh Tử cười khì khì, anh nhìn Mễ Dương đang ngơ ngác không hiểu gì, đáp, "Đội trưởng đúng là rất hiểu cậu, anh ấy nói nhất định cậu sẽ nghĩ như thế! Còn bảo suy nghĩ ấy của cậu là shit, à không, còn không bằng cả shit!". Mễ Dương bỗng thấy lòng ấm lại, cười hì hì, không nói gì nữa.
"Đúng rồi, vụ kia....", Đinh Tử hạ thấp giọng, vẻ mặt Mễ Dương cũng nghiêm lại, tuy đã bị đẩy xuống cơ sở, nhưng vụ án đẩy anh rơi vào cảnh đường cùng, anh vẫn luôn canh cánh trong lòng. Đinh Tử chưa nói được mấy câu, bỗng im bặt, Mễ Dương nhìn theo ánh mắt anh, phát hiện Dương Đại Vỹ ở cách đó không xa đang nhìn trộm bọn họ.
Mễ Dương đột nhiên nhe răng cười với hắn, khiến hắn giật nảy mình, chào hỏi không được