Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2409 lượt.
mà không chào cũng không xong, may mà lúc ấy có một cảnh sát đến nói chuyện với hắn, hắn mới ra dáng ra dàng gật đầu cười với Mễ Dương rồi đi với anh cảnh sát kia.
"Cái thể loại gì không biết!", Ngưu Tử không biết ở đâu chui ra chửi góp một câu, "Loại người ấy mà còn được thăng chức chủ nhiệm mới sợ!". Mễ Dương cười nói, "Tiểu tử cậu cũng đến rồi à, ở đây cũng cần phỏng vấn hay sao?". Anh vừa nói vừa dùng mắt ra hiệu cho Đinh Tử, Đinh Tử hiểu ngay ra vấn đề, tuyệt khẩu không nhắc đến vụ án ban nãy nữa, quay sang chọc Ngưu Tử.
Chuyện trò được dăm ba câu, Mễ Dương biết được Dương Đại Vỹ đã từ đội phó đội cảnh sát hình sự thăng cấp thành chủ nhiệm phòng hậu cần từ lâu, còn đội trưởng Hà bị "khảo nghiệm" tròn nửa năm mới chuẩn bị được lên phó cục, hôm nay ông đi tham gia khảo hạch, cho nên không tới. Dù thế nào đi nữa cũng xem như là kết cục tốt đẹp, Mễ Dương còn thấy mừng cho người đội trưởng cũ.
Chưa nói được mấy câu, Mễ Dương thấy Vi Tinh quay về, vội vẫy gọi cô tới, Đinh Chí Cường cô cũng quen, cười nói đôi câu. Phóng viên báo tối Ngưu Nại Chí thì là lần đầu gặp, anh đặc biệt nhiệt tình bắt tay Vi Tinh, "Chào cậu, tớ là phóng viên chuyên mảng chính trị pháp luật của cục, rất thân với Mễ Dương, cậu cứ gọi tớ Ngưu Tử là được!". Vi Tinh mỉm cười đáp, "Chào cậu!".
Đinh Tử bên cạnh chen vào, "Này, tớ bảo, bắt một tí là được rồi, vừa gặp người đẹp mà đã quá khích rồi!", Ngưu Tử trợn mắt, "Nói gì thế hả, anh em là loại người ấy sao?", rồi quay sang Vi Tinh, "Tên tiểu tử này đang đố kỵ với tớ, tại tớ chiếm mất chỗ của cậu ta!". Vi Tinh nhìn anh tỏ vẻ không hiểu.
Ngưu Tử rất tự hào ưỡn thẳng ngực, "Tớ là tiền vệ biên chủ lực của đội bóng đá Lá chắn, cậu ta, dự bị!". Nghe anh nói thế, Vi Tinh liền hiểu ra, đó là đội bóng đá nghiệp dư mà hội những người trẻ tuổi ham mê bóng đá như bọn Mễ Dương tổ chức ra, lúc nào rảnh thì cùng các đội khác so tài cao thấp.
"Thật sao, cậu lợi hại thật đấy!", Vi Tinh khách khí đáp. Ngưu Tử càng cao hứng tợn, "Lần sau cậu cùng Mễ Dương đi xem chúng tớ đá bóng đi, giờ nhiều cô gái thích xem chúng tớ đá bóng lắm, sở trường của tớ là chuyền bóng chính xác như dao mổ luôn, người ta còn đặt cho biệt hiệu, là bác sĩ ngoại khoa đấy!". Vi Tinh còn tỏ thái độ, đã nghe Đinh Tử lầm bầm, "Ngoại khoa? Cậu có mà làm bác sĩ phụ khoa thì có, thấy con gái là rỏ hết cả rớt dãi ra!". Phì, Vi Tinh vội vàng che miệng, Mễ Dương thì phá lên cười ha hả.
Mặt Ngưu Tử đỏ bừng, anh biết nếu động thủ bây giờ là mình thua chắc, đang chuẩn bị dùng lời lẽ sắc bén cay nghiệt của nhà báo nổi tiếng tương lai để phản công tên cảnh sát độc ác kia, anh bỗng ngây ra, lầm bầm mấy câu, "Shit, quỷ tha ma bắt cái thân hình 83, 62, 88 kia đi!".
"Nói gì thế hả?". Thấy Ngưu Tử cứ đần người ra, ba người đứng quay lưng lại đồng thời ngoái đầu nhìn, cằm Vi Tinh suýt nữa thì rớt xuống chân. Cách đó không xa, Liêu Mỹ mốt từ đầu xuống chân đang mỉm cười bước về phía họ, quần bò cạp trễ bó sát càng làm nổi bật đôi chân dài và vòng eo nhỏ của cô.
Mễ Dương cũng hơi mơ màng, nghĩ bụng cô ấy cũng tới leo Trường Thành, thật là trùng hợp. Đang nghĩ miên man, lông lá toàn thân bỗng dựng đứng hết cả lên, vừa xoay đầu, đã thấy Vi Tinh đang hung dữ nhìn mình chằm chằm, anh buột miệng, "Không phải tớ!". Nói xong cả hai đều sững ra, Vi Tinh không hiểu sao mình lại tức tối thế, còn Mễ Dương thì không hiểu mình sao lại phải giải thích.
Tới lúc mọi người tập hợp theo cục, đồn để chia đội, Mễ Dương và Vi Tinh mới biết, Liêu Mỹ là do tên tiểu tử Chu Lượng mời tới. Tên tiểu tử mặt mày hớn hở, bảo là Liêu Mỹ hỏi vụ làm hộ khẩu giúp một người bạn, vì trước đó có biết sơ sơ Chu Lượng và Mễ Dương, nên đã gọi điện đến đồn, đúng lúc Chu Lượng nhấc máy. Chuyện qua chuyện lại không biết thế nào lại nhắc tới chuyện hôm sau đi leo núi, tóm lại là cuối cùng Liêu Mỹ nhận lời mời của Chu Lượng.
Đằng trước đồn trưởng Ngưu đang dõng dạc hùng hồn làm công tác động viên trước giờ xuất phát, "Nếu biết cậu cũng tới tớ đã lái xe qua đón rồi", Liêu Mỹ mỉm cười khẽ nói. "Hề hề, thật không, trùng hợp thật, à không, chẳng phải là không biết sao", Vi Tinh cười ngượng đáp qua loa đôi câu. Không hiểu vì sao, cô có cảm giác là lạ, bất giác nhớ lại chuyện Liêu Mỹ ngồi vào ghế của mình hôm qua, còn cả lúc quay về thấy màn hình đang sáng nữa.
Nghĩ thế xong Vi Tinh lại cảm thấy không thoải mái, thực ra Liêu Mỹ đến hay không chẳng can hệ gì tới cô cả, nhưng mà, sao mình lại thấy khó chịu thế này... Vi Tinh ở dưới miên man trong mớ bòng bong, đồn trưởng Ngưu đứng trên một ụ đá đang mưa xuân phun tới tấp, "Các anh em đồng chí, hôm nay chúng ta nhất định phải giành vị trí số một, phải có quyết tâm tất thắng!". Ông vừa nói vừa liếc chừng đồn trưởng Ngô cũng đang động viên bên cạnh. Hai người họ là kẻ thù không đội trời chung, lão già này đã toàn đối chọi với mình thì chớ, lại còn tìm đủ mọi cách để lôi trường tiểu học Thực nghiệm số 1 về địa hạt của hắn.
Cảnh sát phía dưới cười vui vẻ hô tất thắng, thực ra chẳng ai xem là thật, nhìn nụ cười "hàm ý sâu xa