Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2412 lượt.

" của đồn trưởng Ngô bên cạnh, đồn trưởng Ngưu lập tức khùng lên. Ông cố sức khua tay, "Các anh em đồng chí, người đi nghìn dặm ăn thịt, chó chạy nghìn dặm ăn c...! Nếu không cố gắng, đến c... chó cũng không có nóng mà ăn đâu! Nghe rõ chưa!"
Anh em cảnh sát thấy cấp trên sốt ruột lắm rồi, vội vàng đồng thanh hô thể hiện quyết tâm: "Rõ! Tất thắng!", đồn trưởng Ngưu gật đầu hài lòng, thoáng cái, lại phát hiện Vi Tinh sắc mặt không nghiêm đang lặng im như chống đối. Đồn trưởng Ngưu đâu biết tâm tư của Vi đại tiểu thư nhà ta, thấy không phải thủ hạ của mình, không tiện nổi cáu, bèn mỉm cười buông một câu, "Cô nương nhà ai kia nhỉ, đang nghĩ gì thế?".
Mễ Dương đứng cạnh vội chọc cô một cái, "Hả?", Vi Tinh ngớ người, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn quanh. Mễ Dương đang định lên tiếng, Liêu Mỹ đã thì thầm, "Đồn trưởng hỏi cậu đang nghĩ cái gì?". Mễ Dương miệng há ra rồi lại ngậm lại, anh liếc Liêu Mỹ một cái, Liêu Mỹ lại tỏ ra không biết gì hết.
Vi Tinh nhìn đồn trưởng Ngưu đang đứng trên ụ đá cười tít mắt, lại thấy mọi người đều đang nhìn về phía này, mình bỗng dưng thành tiêu điểm, cô vội lắc đầu, "Dạ không, có nghĩ gì đâu ạ!", "Ờ", đồn trưởng Ngưu cũng không muốn truy cứu, tiện thể hỏi một câu nhằm cho cô lối thoát, "Vậy những gì tôi vừa nói cô có đủ tự tin không?"
Vừa rồi? Trong đầu Vi Tinh chợt lóe lên, ông vừa rồi hình như có nói là... ồ, đúng rồi, Vi Tinh gật đầu lia lịa, dõng dạc nói, "Có, có ạ, đảm bảo cho ngài được ăn nóng ạ!".






Ngọn Nguồn (1)
Vi Tinh một lời vừa thốt, liền cảm thấy xung quanh chớp mắt thành khoảng chân không, rồi từng trận từng trận gió văng vẳng bên tai, đó là kết quả của việc đám đông chung quanh không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu rồi cố gắng không để mình phì hơi lung tung.
Đám cảnh sát dưới quyền đồn trưởng Ngưu không dám cười, nhưng đám cảnh sát của đồn khác bên cạnh thì đâu có quan tâm tới chuyện đó, cứ thế là cười ha hả, điệu bộ khoa trương hết cỡ, đồn trưởng Ngô đối thủ của đồn trưởng Ngưu không những không nhắc nhở thủ hạ của mình, lại còn cười hi hi nhạo báng, "Lão Ngưu, số một thì không thể nhường, còn cái món nóng hổi kia chúng tôi không định tranh giành với ông đâu, gặp lại sau nhé!".
Đồn trưởng Ngưu đứng trên "cương vị cao" khóe miệng liên tục giật giật, sắc mặt đỏ rồi tía, tía rồi đen lại thở hồng hộc, hung tợn khua tay, thét khan họng, "Người nhà ai nấy dẫn, xuất phát!". Đám cảnh sát lặng lẽ cười xuất phát, còn đồn trưởng Ngưu mắt chăm chăm không rời Vi Tinh, cho tới khi Mễ Dương mặt mày đau khổ kéo tay Vi Tinh, ông mới trợn trừng ngưu nhãn, ý nói, hóa ra là người nhà của tiểu tử nhà cậu, cứ chờ đấy! Mễ Dương chỉ còn biết gượng cười.
Bên này Liêu Mỹ nín cười thì thầm vào tai Vi Tinh mấy câu, mắt Vi Tinh trước tiên là trợn tròn, sau là lúng túng nhếch mép nhìn Mễ Dương. Mễ Dương phát cáu túm lấy bím tóc cô, nhưng chỉ lôi nhẹ, "Cậu giỏi thật đấy, chỉ một câu đã khiến đồn trưởng ghi nhớ tôi rồi, tôi nói cho cậu biết, lát nữa dù có gãy chân ra cũng cấm được than mệt, nếu không giành được số một, tôi chỉ còn nước chết thôi, cậu cũng đừng hòng thoát tội! Đi!". Nói rồi sát khí đằng đằng lôi Vi Tinh lao về phía trước, Vi đại tiểu thư biết mình đuối lý cũng không dám cãi cố câu nào, ngoan ngoãn đi theo.
Không hiểu sao, cảm giác của Mễ Dương với Liêu Mỹ cứ kỳ kỳ, thực ra Liêu Mỹ xinh đẹp không thua gì Đào Hương, đối với vẻ đẹp của Đào Hương, anh quý mến như những người bạn với nhau, cũng rất thẳng thắn. Nhưng với Liêu Mỹ, Mễ Dương theo bản năng chỉ dám "kính nhi viễn chi"[1'>, là một người đàn ông bình thường, thứ cảm giác đó là rất kỳ lạ, nhưng đặt vào vị trí một cảnh sát, Mễ Dương lại càng tin vào trực giác của mình.
[1'> Tôn trọng nhưng không dám gần.
"Mình cũng thích xem bóng đá, bắt đầu từ năm 94 khi xem Romario và Bebeto[2'> cùng làm động tác đưa nôi, mình đã thấy bóng đá là một môn thể thao rất thú vị, nhưng phải tới khi nhìn thấy những giọt nước mắt của Baggio và Baresi[3'>, mình mới thực sự yêu thích môn thể thao này", vẻ mặt Liêu Mỹ ưu tư đầy hoài niệm. Mễ Dương có phần sửng sốt, "Cô bắt đầu xem bóng đá từ nhỏ như vậy sao? Đối với con gái thì quả là hiếm thấy".
[2'> Cầu thủ bóng đá người Brazil.
[3'> Roberto Baggio, Franco Baresi: cầu thủ bóng đá người Italia.
"Tôi đang nói với cậu đấy", một cảnh sát vỗ Chu Lượng một cái, "Nghe thấy không hả, đang nhìn cái gì thế?". Chu Lượng khẽ lắc lư, "Sao thế?". Cậu cảnh sát kia ghé mắt nhìn, "Hóa ra nãy giờ tôi nói cậu không nghe gì hết à?". Một cảnh sát khác cười chỉ chỉ Liêu Mỹ đang nói chuyện với Mễ Dương, "Tâm hồn cậu béo đang ở chỗ người đẹp kia kìa, từ nãy tới giờ mắt không chớp lấy một cái".
"Đi đi đi", Chu Lượng xua họ như đuổi ruồi, "Lấy nước rồi lượn nhanh khẩn trương!". Trong lòng anh không phải không tự hỏi, điều kiện của Liêu Mỹ tốt hơn anh quá nhiều, sao lần này lại nhận lời mời của anh, nhưng cảm tình từ lần đầu gặp mặt khiến anh ôm chút hy vọng, dẫu rằng hy vọng ấy mong manh như bong bóng trôi bồng bềnh giữ