Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.

a không trung.
Hội cảnh sát cười ồ lên tránh cánh tay anh vung lên, một anh cảnh sát khá thân với Chu Lượng nói, "Anh Chu, chúng ta chỉ là anh cảnh sát quèn, mỹ nhân đẳng cấp ấy anh không nuốt trôi đâu, cẩn thận kẻo nghẹn". Chu Lượng trợn mắt, "Tôi nuốt không trôi, Đại Mễ nuốt thì trôi chắc?".
Một người đứng bên cười nói, "Ơ này, cậu nói đi đâu thế hả, lại ghen với cả Mễ Dương sao, các cậu mới quen biết nhau à? Vả lại Mễ Dương có nơi có chốn rồi, cô gái mà cậu ta nắm tay không rời suốt dọc đường mới là chủ nhân thực sự thì phải, là cái cô mà cho đồn trưởng Ngưu của chúng ta ăn nóng sốt ấy! Mà này, vừa rồi còn thấy đây, giờ đi đâu mất rồi?". Phì, anh vừa nói đến đây, mấy cảnh sát xung quanh liền phun cả ra.
"Chính xác", một người phụ họa, "Thêm nữa cậu xem lại mình xem, trông cứ như họ hàng nhà Trư thế này mà đòi ăn thịt thiên nga à? Tìm cô nào tầm tầm là được rồi!". Chu Lượng lập tức nổi cáu, "Trư cái cm nhà cậu ấy! Kể cả là lão Trư thật thì đã sao, là lão Trư tôi cũng không muốn lấy bà Trư!". Ha ha ha, đám đông cười sặc sụa, khiến cho mọi người xung quanh đều nhìn cả về hướng đó, Mễ Dương và Liêu Mỹ cũng không ngoại lệ, vừa thấy Liêu Mỹ nhìn mình, Chu Lượng đang điên tiết lập tức đổi sắc mặt, hiền lành bẽn lẽn cười vẫy tay với cô.
Thấy Liêu Mỹ cũng cười với mình, Chu Lượng nãy giờ cứ thập thò trông chừng cô với Mễ Dương trò chuyện nhân cơ hội chạy lại. Mắt trông đã sắp tới nơi, dung mạo xinh tươi của Liêu Mỹ càng lúc càng rõ nét, Chu Lượng trong nhất thời xúc động chạy tới lại bắt đầu suy thiệt tính hơn, phải nói gì nhỉ, người ta cũng đâu gọi mình lại...
May thay không cần anh phải lo nghĩ nhiều, vừa tới trước mặt Mễ Dương đã cười hỏi, "Nói gì thế hả, để họ cười ghê vậy?". Chu Lượng thuận thế ra vẻ không thèm quan tâm, "Đám ruồi nhặng ấy mà, để ý đến họ làm gì, hai người đang nói chuyện gì thế?", "Không có gì, chuyện phiếm thôi", người trả lời là Liêu Mỹ. "Ờ", Chu Lượng sờ mũi cười, bỗng thấy hơi sượng sùng, không biết phải nói tiếp điều gì.
"Bọn tớ nói chuyện về đá bóng, thật sự là lần đầu tớ gặp một cô gái am hiểu bóng đá như vậy đấy", Mễ Dương làm mặt hề hơi lố. "Thế à?", Chu Lượng lập tức hào hứng hẳn lên, nếu Liêu Mỹ thích nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt, đầu tư tiền tệ, thì hắn chỉ còn cách trơ mắt ngồi nhìn, còn chủ đề bóng đá thì muỗi.
Chu Lượng bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về giải ngoại hạng Anh, rồi kỹ thuật của Christiano Ronaldo cao siêu cỡ nào, Rooney tuyệt đối là một thiên tài, Giggs sung sức ra sao, và cả Becks đã bị Victoria làm hư hỏng thế nào, và sách lược cùng bàn tay sắt thống trị của Ferguson chính là những gì bóng đá Trung Quốc đang cần... Liêu Mỹ cứ thế mỉm cười lắng nghe, đôi lúc tham gia khẳng định thêm và đưa ra quan điểm của mình, Chu Lượng[4'> càng phấn khởi tợn, cả thân hình như chính cái tên của cậu, bắt đầu phát sáng.
[4'> Lượng: sáng.
Mễ Dương bề ngoài thì cũng đang nghe Chu Lượng giảng kinh, thỉnh thoảng còn gật gù theo, song ánh mắt rất tự nhiên dịch chuyển sang một bên. Anh nghĩ bụng chuyến này về phải nhắc nhở Chu Lượng, yêu thích và yêu đương là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, tuy nói tình yêu không phân biệt cao thấp, giai cấp, giàu nghèo, nhưng Liêu Mỹ dù thế nào cũng không giống Thất Tiên Nữ, Chu Lượng cậu càng không phải Ngưu Lang ca ca! Hừ, cô nàng mỳ chính này ngủ trong nhà vệ sinh hay sao, mà giờ vẫn chưa thấy ra chứ?
Người kể cũng thiêng thật, Mễ Dương vừa mắng thầm thế xong, đã thấy bóng áo xanh quen thuộc thấp thoáng trong đám đông cách đó không xa, Vi đại tiểu thư đang khập khiễng quay về. Cô vừa đi vừa xoa đùi, còn nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm gì đó, nhìn khẩu hình chắc chắn không phải điều gì tốt đẹp, "Phì!", Mễ Dương không nhịn được bật cười.
"Đại Mễ cậu cười cái gì hả? Lẽ nào tôi nói không đúng?", Chu Lượng hỏi. "Hả?", Mễ Dương có phần lúng túng, có chúa mới biết vừa rồi hắn ta huyên thuyên cái gì, liền phá ra cười ha ha, "Đúng, đúng, cậu lúc nào mà chả đúng!". Chu Lượng đang định căn vặn Mễ Dương đôi câu, thì Liêu Mỹ xen vào, "Vi Vi cậu về rồi à? Chân cẳng sao thế kia?".
Vừa rồi bỗng dưng thấy Liêu Mỹ và Mễ Dương sóng đôi ngồi cạnh nhau, Vi Tinh bất giác dừng bước, tiếp đó lại trông thấy Chu Lượng đang tán dóc hăng say bên cạnh, cô mới tiếp tục tập tễnh bước lại.
Còn cách một đoạn, Liêu Mỹ đã đứng dậy đón, Vi Tinh vốn định cười chào trước, thì lại bị tiếng gọi của cô chặn lại. Vi Vi? Ngoài Đào Hương vẫn gọi mình thế, thì chỉ còn có Á Quân thôi, cô ta sao lại....
Còn đang mải nghĩ, Liêu Mỹ đã bước tới trước mặt Vi Tinh, cô cúi đầu xem chân cho Vi Tinh, giơ tay chạm một cái, "Sao thế? Ngã à?", "À? không, gì nhỉ, chỉ là di chứng để lại sau khi chiến đấu quá lâu trong nhà vệ sinh thôi", Vi Tinh hoàn lại hồn cười khà khà. Liêu Mỹ thoáng ngẩn ra, rồi bật cười khúc khích.
"Ra là thế, thảo nào Mễ Dương nói cậu thường ngày lười vận động, hay bị... gì gì ấy", Liêu Mỹ tủm tỉm ghé sát vào tai Vi Tinh nói, cô đưa tay khoác lấy khuỷu tay Vi Tinh, "Dứt khoát sau này cùng tớ đi tập đi, tớ có thẻ VIP của phòng tập Thanh Đi