Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2414 lượt.

ểu, có thể rủ bạn cùng đi, chúng ta có thể gọi thêm cả Á Quân nữa, đông người càng dễ kiên trì hơn mà, hả?".
"Hê hê, được, sau rồi tính, tớ đây lười lắm, không kiên trì được", Vi Tinh cười đáp lại. Đầu óc cô lúc này đã chuyển từ việc Liêu Mỹ gọi tên thân mật của mình sang Mễ Dương sao lại có thể nói với Liêu Mỹ chuyện cô... Gì thế này hả trời! Đầu óc Vi Tinh nhất thời rối tung rối mù, cũng không rõ mình đang lúng túng, khó chịu, hay là thứ cảm giác khác hình dung không ra nữa, tóm lại một câu, Vi Tinh đang rất bực bội.
Đúng lúc ấy cả Mễ Dương và Chu Lượng cùng bước tới, "Vi Tinh, cậu không sao chứ?", Mễ Dương hỏi. Vì còn có "người ngoài", nên Vi Tinh đành phải nhếch khóe môi đã cứng đờ kia ra, "Ờ!". Mễ Dương còn tưởng cô đang khó chịu vì tê chân, liền cười, "Tê chân đúng không? Để tớ bóp chân cho?". Anh không nói còn đỡ, lời vừa thốt ra mặt Vi Tinh càng xám xịt tợn, "Không dám!".
Câu này nói hơi gay gắt, Mễ Dương có phần lúng túng không hiểu làm sao lại bị hờn dỗi thế, Chu Lượng vội góp lời, "Ô, Liêu Mỹ, vừa rồi cô gọi Vi Tinh là gì ấy nhỉ, Vi Vi, các cô thân vậy sao? Tôi còn tưởng chỉ là đồng nghiệp thông thường thôi chứ".
Liêu Mỹ nhún vai cười, "Bọn tớ vốn đã rất thân rồi, có điều thường ngày toàn gọi tên tiếng Anh, song lần trước nghe Á Quân gọi vậy, tớ thấy cái tên này rất đáng yêu, vừa rồi buột miệng cứ thế là gọi, cậu không để bụng chứ?", cô quay sang hỏi Vi Tinh. "Không sao, chỉ là cái tên thôi mà, gọi thế nào cũng được", Vi Tinh cười đáp, nhưng trong lòng thì đang gào thét, "Tôi để bụng, tôi rất để bụng là đằng khác!".
"Chỗ bọn em rất ít gọi tên tiếng Trung, nhắc đến chuyện này, em lại nhớ lúc trước Vi Tinh có nhận một cuộc điện thoại, bên kia nói tìm Vương Đại Vỹ, Vi Tinh nói xin lỗi, chỗ chúng tôi không có người tên như vậy, ngài gọi nhầm số rồi, kết quả là...". Nói đến đây Liêu Mỹ cười nhìn sang Vi Tinh một cái, Chu Lượng vô cùng hứng chí hỏi tiếp, "Kết quả là sao?", "Kết quả là trưởng phòng nghiệp vụ 1 của chúng em chạy ra bảo, ai thế, sao lại nói với khách hàng là không có người này, lần đầu liên hệ công việc, người ta lại tưởng tôi là kẻ lừa đảo mượn danh công ty BM cũng nên!".
"Ha ha ha!", Chu Lượng ôm bụng cười, Mễ Dương cũng cười theo, Vi Tinh cười thẹn thùng thanh minh, "Tên tiếng Anh của anh ấy là Leo, oách như thế, ai mà biết tên tiếng Trung lại giản dị như thế, tớ cũng đã nghe ai gọi lần nào đâu cơ chứ". "Công ty nước ngoài các cô cũng thật lắm trò, lẽ nào đều không dùng tên tiếng Trung hay sao?", Chu Lượng hiếu kỳ hỏi.
Không đợi Vi Tinh trả lời, chị Trương phụ trách tổ chức hoạt động chạy lại, "Mấy người sao vẫn còn lề mề ở đây hả? Tập hợp đông đủ cả rồi, mau lên mau lên!". Chị vừa nói vừa chạy sang hướng khác, đi tìm những người khác. Mấy người đi theo hướng chị vừa chỉ, mọi người trong đồn đa phần đã trở về, đang cười nói rôm rả.
Chu Lượng rõ ràng là rất hiếu kỳ về môi trường làm việc của Liêu Mỹ, nhưng tùy tiện đi nghe ngóng môi trường làm việc, sinh hoạt của con gái nhà người ta hiển nhiên không hay cho lắm, đúng lúc nhắc đến chủ đề này, anh vội hỏi thêm mấy câu. Kể qua nói lại, anh em cảnh sát xung quanh cũng dần tham gia vào, tuy nói là đều cống hiến cho tứ hiện đại hóa[5'> chủ nghĩa xã hội, nhưng dù sao tính chất công việc và phương thức làm việc của đồn công an với công ty nước ngoài vẫn khác nhau một trời một vực, anh em cảnh sát cũng khó tránh khỏi hiếu kỳ.
[5'> Tứ hiện đại hóa: hiện đại hóa công nghiệp, nông nghiệp, quốc phòng, khoa học kỹ thuật.
Liêu Mỹ vốn xuất thân làm kinh doanh, mồm miệng nhanh nhẹn, năng lực biểu đạt tốt, người lại xinh đẹp, từng phần công việc nói đâu ra đấy, khiến đám cảnh sát cười nghiêng cười ngả. Vi Tinh ban đầu cũng cười phụ họa đôi ba câu, sau lùi lại mấy bước, rồi tránh đi chỗ khác.
Không lâu sau, không chỉ đám cảnh sát đồn công an đường trại gà lắng nghe, không ít cảnh sát ở các đơn vị anh em khác cũng xán lại nghe. Chu Lượng cười không che giấu vẻ kiêu hãnh, anh đứng cạnh Liêu Mỹ, nhìn cô cười nói tự nhiên, mặt mũi sinh động.
Vi Tinh tựa vào Trường Thành cổ kính, bất luận trời nóng đến thế nào, đỉnh Trường Thành vẫn luôn có gió. Dựa vào gạch tường thành hơi man mát, nếu không phải phía đối diện đang huyên náo, sẽ khiến người ta có cảm giác xa rời hiện thực.
Mễ Dương chốc chốc lại từ đám đông nhìn về hướng này, nhìn Vi Tinh một mình đứng trong bóng râm bên kia, cậu rất muốn qua đó. Nhưng cứ mỗi lần cậu định đi, Liêu Mỹ hoặc Chu Lượng lại nói mấy câu liên quan đến anh, khiến anh không sao thoát ra được, đành cùng cười nói với mọi người. Do ánh sáng, Mễ Dương không nhìn rõ nét mặt Vi Tinh, anh chỉ còn biết thỉnh thoảng nhìn về phía đó cười.
Có thể ở một số mặt nào đó Vi Tinh tỏ ra chậm chạp, nhưng cô không ngốc, phải nói là không có người phụ nữ nào ngốc trong tình yêu cả. Nếu một người đàn ông cảm thấy phụ nữ rất ngốc, làm thế nào cũng không hiểu được mình, vậy chỉ có hai khả năng, một là cô ấy thật sự không hiểu, hai là cô ấy đang giả ngốc, hai khả năng này cũng chỉ cho thấy một vấn đề, cô ấy không yêu b


Polaroid