Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.
hề phụ nữa hả?”. Chu Lượng trợn mắt nhìn, cậu chàng lại ra vẻ không thèm đểm xỉa gì. Vừa rồi cậu sợ bị Mễ Dương nhận ra, giờ dù gì cũng bị nhận ra rồi, cậu cũng mặc kệ.
“Ơ? Người đàn ông này là ai, bố Tiểu Liên à?”. Chu Lượng thò cổ nhìn tấm ảnh trong tay Mễ Dương, vừa rồi chỉ để ý người phụ nữ trông rất giống Liêu Mỹ, giờ mới phát hiện người đàn ông đứng bên cạnh trông cũng hơi quen quen, bèn hỏi, “Đại Mễ, người đàn ông này sao tớ cứ thấy như từng gặp ở đâu rồi? Ui da, cậu làm cái gì thế?”. Đầu cậu đột nhiên bị Mễ Dương đẩy sang một bên.
“Anh Lưu, ở đây có em với Đại Chu hỏi được rồi, anh qua phòng số 3 xem thế nào”, Mễ Dương nói rồi bước ra ngoài, không để cho Chu Lượng có cơ hội mở mồn. Nhanh chóng bước ra chỗ vắng người bên ngoài đồn, Mễ Dương đối lôi điện thoại ra bắt đầu bấm số.
Mễ Dương cảm thấy như trong tim như có miếng bông ngấm nước bịt nghẹn lại. Anh dùng đầu kẹp điện thoại lại, một tay giơ tấm ảnh lên xem, một tay rút điếu thuốc. Trong tai vọng đến tiếng âm thanh kết nối “tu, tu, tu”, song mãi không có người nghe.
Không sao tưởng tượng nổi là bố mình lại quen biết mẹ của Liêu Mỹ, còn chụp chung ảnh, dáng vẻ tươi cười rất vui vẻ nữa. Phông ảnh là một khoảng rừng xem ra rất lớn, tuy là ảnh đen trắng, người trong ảnh cũng mặc áo bông to sụ không đẹp đẽ gì của thời cách mạng văn hóa, song không vì thế mà mất đi hơi thở và phong thái của tuổi trẻ. Do bức ảnh từng bị xé rồi lại dán lại, mép rách lem nhem hết cả, mà thời gian cũng lâu rồi, trông cũng không rõ nữa. Song bất luận Mễ Dương nhìn kiểu gì, vẫn thấy giống hai người đang nắm tay nhau.
Mễ Dương có phần bực bội nghiêng nghiêng bao thuốc định dốc ra điếu thuốc, nhưng nghiêng mãi mà không được, anh cau mày dùng lực, soạt, ba bốn điếu thuốc bị anh dốc tuột cả xuống đất, “X!” Mễ Dương tức tối chửi thề một câu. “Mễ Dương”, giong nghi hoặc của mẹ từ điện thoại vọng ra, Mễ Dương giật nảy mình, “Mẹ?”.
“Là con thật sao, chậc, sao vừa mở miệng là văng tục thế hả, mẹ đã bảo con về đồn công an cơ sở gì đấy là không có tốt đẹp gì mà, rặt một lũ văn hóa thấp, đấy, xem xem, con bị lây truyền rồi mà còn không biết…”. “Mẹ!”, Mễ Dương ngắt ngang mạch lải nhải của mẹ, vừa dứt lời liền thấy khẩu khí có hơi xung, anh lặng lẽ hít thở một hơi sâu điều chỉnh lại mình.
Mễ Dương vừa rồi gọi điện hoàn toàn xuất phát từ sự kích động nhất thời, giờ bình tĩnh lại. Bụng bảo dạ chuyện này sao có thể để cho mẹ già biết được, qua điện thoại cũng không nói rõ được, anh vội tìm cớ lảng đi, “À gì nhỉ, con gọi nhầm, vốn định gọi cho đồng nghiệp cơ không hiểu thế nào lại gọi về nhà, mẹ con cúp máy đây”, nói xong định ngắt luôn.
Đúng lúc ấy hoa khôi cảnh sát Tiếu Lý trực ban ra tìm anh, nhìn quanh một cái liền phát hiện Mễ Dương đang đứng góc tường gọi điện thoại, liền vẫy tay gọi, “Mễ Dương!”. Bà Mễ gọi ời ời trong điện thoại, “Thế bao giờ về nhà?”. “Tối con về, con cúp đây!”. Mễ Dương hấp tấp ngắt máy, bước về phía đồn.
Vừa vào trong đồn, đã nghe tiếng truy hồi ầm ĩ loạn xạ, rồi một người đàn ông đeo kính từ phòng thẩm vẫn số 3 lảo đảo ngã lăn ra, tiếp đó một phụ nữ trung niên cũng chạy theo ra. Phản ứng đầu tiên của Mễ Dương là nghi phạm định bỏ trốn, đang định chạy tới chặn đường đã thấy bà phụ nữ đẩy ông đeo kính xuống đấy, rồi xong lên vừa khóc vừa đánh, sau cùng bỗng chồm tới cắn, người đàn ông lập tức rú lên thảm thiết.
Mễ Dương còn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, bọn Tiểu Trương từ trong phòng thẩm vấn cũng chạy ra, xông đến định lôi hai người ra. Song bà kia cứ như Kim Cang hộ pháp, hai thanh niên cũng không lôi nổi họ ra, Mễ Dương với những cảnh sát khác vội chạy lại giúp một tay.
Sau khi cảnh sát Mễ nhận một cào trên mặt, một đá vào đùi, bà ta cuối cùng cũng chịu nhả ra, ngồi bệt xuống đất nào khóc, nào thở, nào chửi, rồi “Phì’ một cái, một thứ máu thịt bê bết rơi trên đất. Mễ Dương thò đầu ra nhìn, lại quay sang người đàn ông đang ôm tai kêu gào thảm thiết, mà dựng hết cả tóc gáy.
Sau anh mới biết, tên oắt kia quả nhiên là bán dâm, chỉ có điều là bán cho cái ông keo kính kia…
Nhân lúc hỗn loại, Mễ Dương lén lút đem tấm ảnh đi phô tô lấy một bản, rồi mới giao trả phòng vật chứng. Chu Lượng sau khi xác nhận tấm ảnh có liên quan đến Liêu Mỹ với Mễ Dương xong, liều tiến hành tăng cường thẩm vấn như vừa được uống tiết gà. Mễ Dương biết hắn định nhân cơ hội này thể hiện trước mặt Liêu Mỹ, cũng không muốn lật tẩy, chỉ nói mình có chút việc về nhà trước.
Chu Lượng đương nhiên vui vì anh không “cướp công”, vốn hắn gọi Mễ Dương về là vì tự hắn không dám xác nhận, và lại ban đầu vụ trộm này là do Mễ Dương phụ trách. Đồng chí Chu Lượng lập tức gọi liền ba cú điện thoại cho đồn trưởng Ngưu, khóc lóc kêu gào đòi gộp hai vụ làm một, để hắn tiếp quản, cuối cùng đồn trưởng Ngưu không nề phiền phức đồng ý. Mễ Dương đương nhiên không ý kiến gì, anh có việc khác quan trọng hơn cần làm.
Về đến nhà, “Mễ Dương về rồi hả?”, ông Mễ ngồi trên sô pha đọc báo thấy con trai về, liền đứng lên vào bếp chuẩn bị bát đũa. “Bố”, Mễ Dương cười gật đầu. Thấy