XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2422 lượt.

ỏi, “Nói, con với Mễ Dương làm gì rồi hả?”.
“Hả?”, Vi Tinh vẫn đang nửa tỉnh nửa mê ngoác miệng ngáp một cái rõ to, “Hả cái gì mà hả?”, bà Vi quyết không chịu thôi, “Mẹ hỏi con có phải con với Mễ Dương đã… rồi không? Nói đi xem nào”. Mễ Dương? Nhìn vẻ mặt mờ ám của mẹ già, không hiểu làm sao, chuyện đuổi bắt vui đùa trên Trường Thành hôm qua với Mễ Dương chợt hiện lên trong đầu Vi Tinh, thoắt cái tỉnh táo luôn.
Tuy giữa hai người chưa thể hiện gì rõ ràng, cũng không xảy ra chuyện gì đặc biệt, nhưng Vi Tinh trong tiềm thức vẫn không muốn để người khác biết chuyện gì, buột miệng phản bác lại, giọng oang oang khiến ông Vi đứng ngoài nghe trộm giật cả mình, “Cái gì với cái gì cơ! Không có chuyện gì hết!”.
Bà Vi nhíu mày, hỏi đầy nghi ngờ, “Thật là không có gì?”, “Thật!”, nhìn Vi Tinh nghiến răng trợn mắt, thề thốt phủ nhận, “Xì”, bà Vi hừ mũi một cái, “Đúng là vô dụng!”, nói xong đứng dậy quay người bước ra. “Hả?”. Vi Tinh ngồi ngây ra trên giường, không hiểu mẹ già đang giở trò gì.
Ông Vi vừa thấy vợ đi ra, bèn theo vào trong bếp rồi cười, “Bà cũng nhạy cảm quá rồi đấy, bảo sao người ta cứ nói phụ nữ thích liên tưởng linh tinh chứ, hàng xóm vừa lễ độ một tí, bà liền nghĩ ngày đến con mình rồi”. Bà Vi nãy giờ trầm ngâm suy nghĩ liền quắc mắt lên, “Sao không tự nói mình chậm hiểu í, còn trách tôi nhạy cảm!”. Ông Vi càng thấy khó hiểu hơn.
Bà Vi chỉ ra vấn đề, “Con gái ông thần kinh lơ đễnh thế nào ông còn không biết sao? Vậy mà ông xem vừa rồi ăn nói mập mờ thế nào hả, vừa mới nhắc đến, nó phản ứng sao mà nhanh thế, cứ như điện xẹt ấy, nếu giữa hai đứa nó không có gì, nó có hiểu ý tôi nhanh thế không. Nói thế nào nhỉ, trong trường hợp bất bình, phủ định chính là khẳng định!”. Ông Vi tỏ vẻ hiểu rồi, nửa đùa nửa thật nói, “Khá lắm, đồng chí Từ, lý luận liên hệ với thực tiễn, có trình độ!”.
“Ông thôi đi, nếu Vi Tinh nhà chúng ta mà qua lại với Mễ Dương, ông cứ chờ mà xem, sẽ có nhiều trò vui đấy, ông xem thái độ của cái đồ họ Triệu kia hôm nay đấy, gớm sởn cả tóc gáy! Tự nhiên lại xun xoe ân cần thế, vô duyên vô cớ lấy đâu ra?”. Nói xong bà Vi bĩu môi một cái, bắt đầu chuyển cát ra ngoài. Ông Vi ở bên giúp một tay nghĩ lại hành động bất thường của bà Mễ sáng nay, cũng thấy hơi không chắc chắn, khẽ hỏi lại, “Thế theo bà chuyện này có thật không?”.
Bà Vi phủi cát còn vương trên tay, “Tôi sao biết được, nhưng nhất định là có chuyện giữa chúng nó, yêu đương chả thế là gì, đầu tiên là giấu giấu diếm diếm không thừa nhận, sau là đến thời kỳ đau đầu đoán già đoán non xem đối phương đang nghĩ gì, đến lúc bày tỏ rồi, thì không phải hai người cũng cười, thì là một kẻ khóc, còn thế nào khác được nữa, cứ thuận theo tự nhiên thôi!”.
Ông Vi bị tràng lý luận của vợ làm cho mụ cả người, ông thấy lời bà Vi không được xuôi tai cho lắm, song nhất thời cũng không nghĩ ra chỗ nào không đúng, Bà Vi trợn mắt nhìn chông vẻ cực kỳ xem thường, “Bảo ông xem phim truyền hình thì không xem, không thể nói chuyện được, khác biệt quá lớn!”. Nói xong bưng chậu cát đứng đậy, nói với con mèo cụp tai nãy giờ quấy lấy chân bà, “Đi nào, Triết Triết, đi ị nào!”.
Ông Vi cười ha ha, quay người định cất ớt xanh với khoai tây trên bệ bếp vào trong làn đi chợ, vừa cúi người, bỗng nhận ra điểm bất bình thường. Bà xã lần trước nhắc tới chuyện này, còn bảo đánh chết cũng không làm thông gia với nhà đối diện, hôm nay sao lại thành thuận theo tự nhiên rồi? Ông Vi nghĩ mãi mà không ra.
Vi Tinh ở trong phòng cũng không tài nào ngủ tiếp được, cô lăn qua lăn lại nghĩ ngợi cả nửa ngày, nhận định vấn đề nhất định là ở chỗ Mễ Dương. Cậu ta nói hay làm cái gì rồi? Nếu không mẹ già sao lại vừa sáng ngày ra vô duyên vô cớ hỏi mình chuyện đó.
Càng nghĩ càng khó chịu, đầu Vi Tinh như muốn bốc hỏa, cầm điện thoại định chất vẫn Mễ Dương tiện thể mắng cho hắn một trân, nhưng vừa bấm số xong lại cúp luôn. Nghĩ bụng nếu không phải như mình nghĩ, lại thành ra bị Mễ Dương nắm được thóp, sau lại cười nhạo mình tưởng ai cũng mê, Vi Tinh bắt đầu cắn móng tay.
Cắn hết một lượt tay trái xong cô quyết định nhắn tin, định quanh co thăm dò trước, cành cạch bấm một hơi năm, sáu hàng chữ, song nhìn lại một hồi, dọc ngang không hiểu những gì mình viết rốt cuộc là có ý gì. Ngây ra một lúc lâu, “Aaaa~~~ Ghét thật!”. Vi tinh rít lên, quăng điện thoại sang một bên, soạt cái kéo chăn trùm đầu làm rùa!
Bà Vi ở trong nhà vệ sinh nghe tiếng động bèn thò đầu ra hỏi, “Vừa rồi là tiếng gì vậy? Không phải con Gulit nhà đối diện lại om sòm lên đấy chứ?”. Ông vi đứng ở cửa bếp gượng cười đáp, “Con gái bà đấy”’ nghĩ thế nào lại bồi thêm câu, “Thời kỳ đau đầu?”.
“Ồ, ai thế này?”. Vừa vào xưởng sửa chữa, Giang Sơn liền bị tiếng gào khóc om sòm làm cho giật hết cả mình, dừng chân. Một công nhân đang sửa thiết bị bên cạnh trộm cười, nhưng không nói gì. Giang Sơn lập tức hiểu ra, buồn cười lắc lắc đầu, theo âm thanh đi tìm.
Vừa mở cửa văn phòng ra, sóng xung kích của loa siêu trầm đã ấp tới, trong chớp mắt Giang Sơn cảm thấy mình như mất đi thính lực, không nghe thấy